Chương 47: Chương 47

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 2,631 lượt đọc

Chương 47: Chương 47

Khoai tây chiên lốc xoáy nó thực sự giống như một con gió lớn, đầu tiên là dạo quanh một vòng thôn Đại Dung Thụ, sau đó thổi bay đi tới các thôn lân cận. Sau khi khai trương, việc buôn bán hàng ngày đều có các bà hoặc cha nương cầm tiền đồng từ xa chạy tới, mười tuổi cũng có, ba năm tuổi cũng có. Bọn họ bỏ ra hai ba văn tiền cũng không dễ dàng gì, tới mua còn có người lớn, mua xong còn luyến tiếc ăn, vừa cầm vừa đi khoe khoang, phải khoe khoang một hồi lâu mới cho vào miệng ăn.

Trẻ con hằng ngày chính là ham chơi, vì thế không quản ngại vất vả vì một miếng ăn nên có thể chạy đi một hai dặm đường, bởi vì cơn bão khoai tây chiên lốc xoáy mà sân nhà Trình gia trở nên sôi động hẳn lên.

Việc buôn bán này có người đến thì làm, dù sao cũng không diễn ra liên tục, có khi nửa ngày cũng không có khách, có lúc thì lại một đoàn người nối đuôi nhau đến, Hà Kiều Hạnh không giúp nàng chiên khoai tây, mà không có việc gì thì ở trong sân trò chuyện với bọn nhỏ, đợi đoàn người đi rồi, liền thấy đại tẩu cầm những nắm đồng tiền nhỏ mà tươi cười rạo rực.

Ngày bán nhiều nhất có khi kiếm được hơn một trăm văn tiền, bình thường cũng có ba mười năm mươi văn, mấy đồng tiền này so với mấy thánh trước Trình Gia Hưng đưa cho nàng như hạt mưa bụi, nhưng đối với Lưu thị mà nói, thì nàng chưa bao giờ kiếm được nhiều tiền như vậy. Hà Kiều Hạnh nói việc này khá vất vả, nhưng với Lưu thị thì không thấy khổ, vừa không phải đi ra ngoài dựng sạp bán, ai đến thì bán, không ai đến thì làm việc nhà, như thế còn không nhẹ nhàng sao?.

Vào mỗi đêm tối, Lưu thị đều yêu cầu Trình Gia Phú xoa bóp cánh tay bên phải cho nàng, xoa bóp thoải mái, nàng đặt số tiền kiếm được trong ngày lên trên giường, đặt một lần không đủ, lại phải đặt thả lên nhìn lại. Sau khi Trình Gia Phú tận tưởng niềm vui đếm tiền hàng ngày, hai vợ chồng bắt đầu gom xâu tiền cất đi.

"Được nửa lượng, cứ bán một tháng như vậy cũng được hơn hai lượng bạc, hai lượng đấy, ngươi nghĩ lại mà xem, có thể cầm mua được hơn một trăm cân thịt heo!".

Lưu thị thở dài, cảm thán một phen: "Ta hiện tại đã tin những gì mà cha nương đã nói trước đây, việc mua bán này không phải ai cũng có thể làm được. Chàng xem ta một tháng kiếm được hai, ba lượng bạc, lão tam đi ra một ngày còn có thể kiếm được nhiều hơn ta, hắn có thể tìm được nơi bán tốt cùng đồ ăn ngon".

Trình Gia Phú gật đầu, nói không riêng Tam đệ, Tứ đệ so với bọn hắn thông minh hơn: "Không nói đến cái này nữa, đồ nguyên liệu đó nàng còn đủ dùng không? Nếu không đủ ta lấy tiền đi thu mua đồ về cho nàng làm".

Nghe đến chữ 'thu mua' này, Lưu thị rùng mình một cái: "Chàng không nhớ bài học đậu phộng à? Việc buôn bán này của ta tuỳ duyên nên cần thu mua cái gì? Một ngày cũng bán không được bao nhiêu, nếu thật sự không đủ làm thì sau đó chàng đi chọn mua cũng được, bán xong lại mua tiếp, để cất giữ rồi sẽ bị hỏng đấy".

"Dù sao nếu thiếu nàng nhớ nói cho ta một tiếng trước".

Lưu thị thuận miệng đáp ứng, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác.

Nàng nghĩ chính mình kiếm được tiền, có phải nên báo đáp 'Thần Tài' một chút hay không? Nếu không báo đáp thì sợ Thần Tài cho rằng nàng keo kiệt, về sau sẽ không chiếu cố nàng nữa, nhưng phải lấy tiền ra đi mua một miếng thịt thì thật là luyến tiếc, một cân thịt phải chiên bán thật nhiều xiên khoai tây lốc xoáy mới lấy lại trở về, mà nấu ra mỗi người chia ra được một hai miếng thì không được

Phải làm sao bây giờ? Lưu thị nghĩ lại lúc phân nhà, nhà nàng đưa chia gà, đàn gà nàng nuôi cũng tốt, nên mỗi ngày đều đẻ trứng. Nếu bán trứng gà thì sẽ không kiếm được mấy tiền, à, đúng rồi, nếu không thì cứ cách vài ba bựa nấu hai quả trứng gà đưa cho Thần Tài cũng được.

Nghĩ đến đây, nàng lại vui mừng, vì thế sáng sớm ngày hôm sau lúc nấu nước liền luộc thêm hai quả trứng gà, thấy Hà Kiều Hạnh đến liền đưa cho nàng.

Hà Kiều Hạnh bối rối mơ màng bị nàng nhét trứng gà vào trong tay, quả trứng ở trong tay còn rất ấm.

"Tại sao đại tẩu lại cho ta cái này?".

"Mấy ngày ta kiếm được chút tiền nên muốn cảm ơn ngươi, nhưng không biết cảm tạ như thế nào. Không phải hai vợ chồng muội đều đang bận rộn xây nhà sao? Mệt mỏi như vậy, hãy ăn trứng gà vào bồi bổ đi".

Trước đó Trình Gia Hưng ăn cơm cùng nhị lão, cho nên sau này Hà Kiều Hạnh vào cửa cũng không tách ra. Nhưng vì Trình Gia Hưng rất thích kéo con dâu ngủ nướng cùng mình, nên mẹ chồng nàng dây đã thảo luận với nhau, Hoàng thị làm bữa sáng, còn hai bữa sau trong ngày thì Hà Kiều Hạnh sẽ phụ trách.

Bữa sáng người nông dân ăn rất là đơn giản, không phải cháo thì là bánh, hoặc ăn cháo chung với bánh.

Hoàng thị nấu xong cháo rau mới đi gõ cửa phòng Trình Gia Hưng, Hà Kiều Hạnh nghe được động tĩnh liền lay người đứng dậy, hai người sửa soạn xong đi ra ngoài thì bà bà đã bưng đồ bỏ lên bàn, vừa định nói hai người ngồi xuống ăn sáng, thì thấy được con dâu cả cầm trứng gà. Hoàng thị thật không dễ dàng a, nàng chịu đựng không mắng Lưu Tảo Hoa, đúng là đồ con dâu tuyệt chủng, bà bà đứng như đóng giày ở đây mà nó xoay người đưa trứng cho vợ lão tam.

Hoàng thị tự nhủ rằng nàng cũng không hiếm lạ gì quả trứng.

Lão tam cách vài ba ngày lại đi mua một miếng thịt trở về, đồ ăn mặn dầu mỡ có thiếu đâu.

"Vợ lão đại, ngươi đứng đó làm gì? Trong lúc chưa có người đến mua đồ thì không lo mà làm việc đi".

"Nương, không cần thúc giục, con đi ngay đây". Nàng cười như nở hoa nói với Hà Kiều Hạnh,"Đệ muội, ngươi ăn xong thì dọn bát vào bếp để ngâm với nước đi, lát sau ta quay lại rửa cho, ta đi trước đây".

Lưu Tảo Hoa ngâm nga một giai điệu đi ra ngoài, đi ra ngoài vừa vặn đụng phải Chu thị đang mang đồ cho heo ăn.

Chu thị gọi đại tẩu.

Đại tẩu nàng đây vì kiếm được tiền nên rất là vui vẻ, vì thế không muốn dây dưa đến ôn thần nên vòng đi qua nàng ta.

Bên ngoài Chu thị đang cho heo ăn, Hà Kiều Hạnh ở trong phòng nhìn hai quả trứng gà mà Lưu thị đưa cho nàng. Nàng đưa một quả cho Trình Gia Hưng, định đưa quả còn lại cho cha chồng, cha Trình vừa ngồi xuống liền lên tiếng bảo để đó nàng tự ăn đi.

Sau hai lần chối đẩy, Trình Gia Hưng đã bóc vỏ quả trứng gà trong bát mình xong bỏ vào bát của Hà Kiều Hạnh, rồi lại cầm lấy quả còn lại trong tay vợ, bóc vỏ xong đưa cho lão nương.

Cha Trình liếc hắn một cái: "Tiểu tử thúi!".

"Sao ạ? Chia cho nương, không chia cho cha nên cha, cha không vui ạ? Vậy con đi nấu thêm nhé?".

"Nấu cái gì mà nấu? Mau ăn cơm của ngươi đi".

Hoàng thị nhưng thật ra rất vui mừng, nói: "Về sau Lưu thị lại đưa trứng gà tới thì hai đứa ăn đi, chia cho nương làm gì? Lão tam con mỗi ngày vì việc xây nhà mà chạy tới chạy lui cũng rất vất vả, hãy bồi bổ bản thân cho tốt, đừng để quá mệt mỏi ".

"Lát nữa ta sẽ đi mua vài khúc xương cốt heo về để hầm nấu canh, nước canh hầm có nhiều chất mà ăn cũng rất ngon".

"Mua cái đó cũng hời, nhưng chuẩn bị làm sẵn để nấu khá vất vả, chặt vài cái thì con dao đã cùn mất rồi"

Hà Kiều Hạnh chọc chọc quả trứng gà trên đầu đũa rồi ăn, nghe được lời này cười cười, Trình Gia Hưng thấy nàng cười như vậy, chợt nhớ tới khối đá dày ở nhà Triệu gia, nàng một chưởng tay rơi xuống đã làm cho nó vỡ tan tành, hắn ăn cháo thiếu chút nữa đã không nuốt xuống được..."Vợ con không cần dùng dao để chặt xương cốt".

"Không cần dao thì dùng gì?".

"Nàng một tay cầm một đầu rồi bẻ răng rắc nó ra".

Cái từ răng rắc này quá sinh động, nhị lão đều cảm thấy xương đùi của mình tê rần đau nhói, Trình Lai Hỉ giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu ăn cháo, Hoàng thị nhìn thấy tam nàng dâu nhìn mình cười ngượng ngùng, đột nhiên không biết phải nói cái gì.

Hoàng thị không biết nói cái gì, nhìn nàng cười cười rồi quay đầu lại hỏi con trai/ "Nhà con đã đắp móng chưa? Thợ mộc, thợ nề nói thế nào? Ngói gạch kho nào có thể kéo về? Nhà làm khoảng bao lâu thì xong?".

"Tất cả đều đã sắp xếp xong, nương đừng lo lắng, nhà của con làm to đẹp khí phái làm sao có thể xong trong một hai ngày được? Sớm nhất cũng phải một tháng đi".

"Vậy thì con không thể kịp chuyển vào nhà mới vào tháng mười?".

"Cũng gần tương tự thôi, con cũng dự định chuyển nhà vào tháng mười, chuyển qua nghỉ mấy ngày rồi sẽ là buôn bán".

Lúc này Hà Kiều Hạnh đã ăn xong trứng gà , uống một ngụm cháo, nói: "Chờ nhà mới xây xong, cha nương cùng chúng con dọn qua ở luôn chứ?"

Hoàng thị nhìn về phía đương gia, Cha Trình lắc đầu, nói hắn ở đây đã quen rồi.

"Chúng con sẽ chuẩn bị thêm phòng ở, lúc nào cha nương muốn qua thì cũng có chỗ để ở".

Hà Kiều Hạnh nói như vậy, Hoàng thị liền gật đầu, nói nếu có tiền thì nên xây thêm mấy gian, bây giờ chưa dùng, nhưng về sau sẽ có thêm người... Bởi vì nói đến nhà mới nên bữa ăn sáng này ăn mất nhiều thời gian hơn, Hà Kiều Hạnh thả bát xuống, lấy tiền đi mua xương cốt, chuẩn bị để hầm canh sớm. Nói cũng thật là khéo, nàng vừa đi ra ngoài thì vừa vặn gặp Chu thị mang theo một chậu quần áo bẩn, hỏi Hà Kiều Hạnh có đồ cần giặt không, nàng giặt giúp cho luôn.

Hà Kiều Hạnh cảm ơn nói không có, sau khi nàng gả lại đây, có để quần áo bẩn vào một cái giỏ trong phòng, kết quả là không đợi nàng tự mình lấy đi ra bờ sông, thì bà bà đã đem lấy hết mọi thứ bên nàng cùng giặt chung luôn, đến nỗi sau này đồ áo trong nàng không dám lấy ra nữa.

Hai người vẫn một đường đi ra cửa, đi được một lúc thì Hà Kiều Hạnh rẽ đến nhà đồ tể bán thịt, còn Chu thị hướng đến bờ sông.

Nàng còn đi vòng qua nhà mẹ đẻ mình mấy bước, hỏi tẩu tử cùng đi giặt quần áo luôn không? Tẩu tử không đi, nhưng mẹ đẻ nàng đi, hai người tìm một chỗ riêng ít người ngồi xổm xuống, vừa nói chuyện vừa giặt quần áo.

"Hai ngày nay ta đã muốn hỏi con, người đại tẩu kia làm thế nào mà bắt đầu buôn bán vậy? Cái kia nàng không phải tự mình nghĩ ra làm được chứ? Là vợ Trình Gia Hưng dạy à?".

Chu thị gật đầu.

"Ta đây thật không hiểu, nhà chồng con phân ra không phải là do Lưu thị náo loạn ra sao. Nàng ta cùng Trình lão tam kết thù sông núi, mà nàng dâu mới vào cửa lại quan hệ tốt với nàng vậy? Trình lão tam không đem người thu thập sao?".

Chu thị quay đầu nhìn nhìn, không thấy người khác mới nói với nương ruột của mình: "Tam đệ rất thương yêu vợ mình, thương yêu tận xương cốt ấy, Hà thị gả vào đây ai không thể được đụng vào, nàng nấu cớm có người trông lửa bếp, ăn cơm xong buông tay có người dọn dẹp. Trước đó lão tam hắn cùng bà bà con đã thương lượng qua, nương xem, đệ muội nàng ta đã đến bờ sông chưa? Vài món quần áo của nàng ta cũng là bà bà giặt sạch cho đấy".

"Hoàng thị này trái tim thật sự rất đau a, nàng ta sao có thể làm như thế? Chỉ có giúp tam phòng mà không giúp các con sao?".

"Điều này thực sự không có cách nào cả, chúng con đã phân gia ở riêng, cha nương chồng ăn chung với lão tam, cách vào ngày lão tam lại xách thịt về, tiền là lão tam đưa ra. Hắn hiếu kính rất nhiều, nương nguyện ý giúp hắn, ai quản được đây?".

Thấy đề tài đã xa vời, nương Chu thị mới nhớ ra mình định nói tới chuyện mua bán, lại vòng trở về, hỏi cái vụ mua bán kia sao lại rơi xuống đầu của Lưu thị? Vậy có lời không?.

"Nếu không có lời kiếm tiền nàng ta còn bận rộn làm cái gì? Nương người hỏi con làm sao chuyện buôn bán này lại rơi trên đầu nàng, chính là nàng ta đem Hà thị nịnh bợ tâng bốc lên thật tốt lắm".

"Ta cũng không rõ, ngươi đứa nhỏ này, nhãn lực của con vẫn luôn tốt, dao ở chuyện này lại có thể thua nàng vậy?".

Nhắc đến cái này Chu thị thật sự rất khó chịu, nói nàng cái kia, người bình thường không học được, thật là học không tới, quá là không biết xấu hổ,"Nàng đem bán mình như người hầu cấp cho Hà thị sử dụng, việc gì nàng ta cũng giúp đỡ làm, ngay cả cái nồi nàng ta cũng cướp làm, con thật sự học không được. Cũng không biết làm sao nàng ta có thể mở miệng ra nói những lời kia, con lời nói đến bên miệng không thể thốt ra được, nghĩ lại thôi bỏ đi, dù sao con yên phận, lão tam cũng sẽ dìu dắt Gia Quý đi lên, bọn họ thân là huynh đệ đó. Lưu thị bán cái này thật sự kiếm cũng không được nhiều đâu, con nhìn rồi, nàng ta trừ phi đặc biệt tốt, còn không thì bình thường một ngày được tầm mười mấy, hai mươi xiên khoai".

Sau khi con số này được báo ra, đường nương tính toán, ba văn một xiên, mười mấy xiên tầm được ba năm mươi văn tiền, hai cân thịt.

"Con gái sao lại nghĩ như vậy? Lúc phân ra con không có tiền mặt, cái này mà con còn chướng mắt sao? Nàng Lưu Tảo Hoa còn có thể dỗ đến ra cách kiếm tiền, con so với nàng còn kém hơn sao? Con so với nàng không thể kém hơn được a! Cũng đừng nói về sau Trình Gia Hưng sẽ dìu dắt chồng mình, chuyện về sau ai mà biết được điều gì xảy ra, trước mắt chỉ có cách này, là con hãy học hỏi đi! Còn có người ngại tiền nhiều bỏng tay à?".

Nàng nhìn không vào mắt người dùng phương pháp lừa người dẫn dắt mình, trong lòng Chu thị rất là khó chịu, trong tâm thì tự an ủi chính mình rằng chờ đến mùa đông sẽ có cách kiếm tiền đó.

Không phải là nàng nghĩ không muốn học.

Mà nàng không thể kéo cái mặt xuống để học hỏi như Lưu Tảo Hoa.

Hơn nữa nàng là tẩu tử, hảo hảo cùng đệ muội ở chung không phải đủ rồi sao? Cũng không nên hạ thấp chính mình như vậy, về sau người ngoài nhìn thấy sẽ nhìn nhận ra sao chứ? Bảo nàng làm sao có mặt mũi mà nhìn người? Nàng đâu còn bộ dạng là tẩu tử đây?.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right