Chương 48: Chương 48

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,110 lượt đọc

Chương 48: Chương 48

Mọi người trong nhà đều có việc riêng của chính mình, không ai để ý đến Chu thị đang có thay đổi rối rắm trong người, chỉ có Trịnh Gia Quý nhận thấy điều đó một chút thông qua lời nói, ước chừng là từ sau khi tam đệ muội vào cửa, có khi ban đêm hắn bị nghẹn tiểu thức dậy, mà cảm giác người bên cạnh đang thức giấc xoay người.

Ban ngày bận bịu nhiều việc, ban đêm lại ngủ không ngon giấc, nên Chu thị ở trong nhà trở thành người khí sắc kém cỏi nhất, Trình Gia Quý hỏi nàng làm sao vậy, nàng lắc đầu nói không có, hỏi có phải có chỗ nào không thoải mái, hay là đi lên trấn cho đại phu nhìn một cái xem sao? Nàng không chịu đi.

Hỏi vợ cũng không chịu nói thêm, nên Trình Gia Quý không hỏi nữa, mà chờ lúc rảnh sẽ đi tìm lão nương mình một chút.

Hoàng thị đang ở trong sân, ngửi thấy mùi thơm của canh xương cốt, rồi nhớ tới tư thế anh hùng của Hà Kiều Hạnh dùng tay không để mở gãy xương cốt lớn, khi đang nhớ lại đến lần thứ ba, thì con trai thứ hai đến bên cạnh nàng.

"Nương".

Hoàng thị nhìn lại, thấy hắn có vẻ lo lắng, liền hỏi: "Làm sao vậy?".

"Nương thời gian nương ở nhà nhiều, có biết vợ con dạo này có chuyện gì khác không?".

Thời gian gần đây Hoàng thị đặt chú ý nhiều đến ngôi nhà gạch ngói to khang trang của lão tam, vợ lão tam, cũng như Lưu thị sửa đổi đức tính trên người, thật sự không quá chú ý đến Chu thị, nghe Trình Gia Quý hỏi vậy, nàng mới cẩn thận nghĩ lại: "Người không phải là rất bình thường sao? Nên nấu cơm thì nấu cơm, nên cho heo ăn thì cho heo ăn, lão nhị, con vì sao lại hỏi như vậy?".

Trình Gia Quý liền nói với nương hắn rằng, Chu thị dạo này ngủ không tốt, ăn uống so với trước ít hơn, khuôn mặt so với trước kém đến màu vàng đất rồi,"Con chính là nghĩ không ra vì sao, lại nói gần đây việc lớn nhất chính là đệ muội vào cửa, vợ con cùng đệ muội có chỗ nào không tốt hay không?".

Nghe con trai thứ hai hỏi, Hoàng thị cũng nghĩ lại một chút: "Hai người vừa nói chuyện vừa cười tủm tỉm, cái này mà gọi là không tốt sao?".

"Hay là lại xích mích với đại tẩu?".

"Ta không phải là con giun trong bụng nàng ta, cũng không cả ngày vây quanh nàng ta, con hỏi ta, ta không biết. Gia Quý, nếu con không yên tâm về điều đó thì hãy khiến cho chính nàng tự nói ra đi, thực sự có chuyện gì thì hai vợ chồng nên nói ra để bàn bạc giải quyết, ta không muốn nghe các ngươi nói này nói nọ, ta đi sang nhà mới bên kia nhìn xem đây". Hoàng thị nói xong đi đến cử nhà bếp hô một tiếng, nói cho Hà Kiều Hạnh nàng đi ra ngoài trong chốc lát, nghe Hà Kiều Hạnh đáp lại, nàng mới xoay người rời đi.

Hà Kiều Hạnh ngâm nga một giai điệu, nồi canh xương hầm cũng gần được rồi, nàng bắt đầu làm bánh nướng áp chảo, xem canh giờ hầm canh cùng bánh nướng hấp đã được, nàng phân chia ra cho bốn người, trong nồi còn thừa một ít, Hà Kiều Hạnh lấy một cái bát nhỏ, bỏ phần còn lại ra rồi đưa nó cho Thiết Ngưu.

Lưu thị thấy thì mắng một tiếng: "Cũng sắp tới giờ ăn rồi còn bưng bát của thẩm thẩm nữa, nương có bỏ đói con không?".

Thiết Ngưu đang cầm bát, giả vờ như không nghe thấy nương hắn nói gì, quay đầu tìm một chỗ, chuẩn bị ngồi xuống ăn từ từ. Hà Kiều Hạnh nhìn hắn một cái rồi nói với đại tẩu: "Thiết Ngưu ngoan như vậy đại tẩu mắng hắn làm gì? Ta đây ăn trước đây, trên bếp còn có canh xương hầm, tẩu nếu muốn uống thì vào bếp múc một bát".

Lưu thị còn khách sáo, ngượng ngùng nói: "Ngươi hầm canh cho lão tam, còn gọi cho ta lấy làm cái gì?".

"Cũng chỉ là canh xương bình thường thôi, không có gì hiếm lạ cả. Tẩu tử, nếu ngươi muốn uống thì cứ múc đi, không uống cũng không sao cả".

Nghe được. Trình Gia Hưng kêu nàng, Hà Kiều Hạnh đang vào nhà đi ăn bánh hấp, còn Lưu thị... Nàng giả vờ khách sáo xong, vẫn da mặt dày đi múc một bát về, nghĩ mình không uống thì để cho Trình Gia Phú đi.

Canh xương cốt này hầm thật thơm, một bát canh này ăn rất là ngon. Trình Gia Phú nhấp một ngụm rồi đưa nó cho Lưu thị bảo nàng nếm thử.

Lưu thị nếm qua xong rất là ngạc nhiên.

"Canh này nếu cho ta hầm thì thấy rất bình thường, nhưng từ trong tay đệ muội thấy không giống vậy, thật sự ăn ngon, mùi vị rất thơm... Đợi chút, Gia Phú, chàng đừng uống, ăn cơm trước đi, đừng có giống như tên xú tiểu tử kia, uống xong canh chê cơm ta làm giống như cho heo ăn".

Trong phòng Trình Gia Hưng đã ăn hết nửa bát hấp bánh, từ miếng đầu tiên, cho đến miếng này miếng khác không nói câu nào, sau khi ăn xong bát lớn cùng uống canh, hắn mới đặt bát xuống nói ăn ngon.

"Đây là cái gì?".

"Bánh hấp đó, không phải nói buổi trưa hầm canh xương sao, món canh này ăn với cơm không thực ngon, sợ bỏ rau củ vào trong nấu ăn sẽ hỏng nên ta làm bánh này, chàng thích không? Nếu thích thì buổi tối ta làm thêm một lần nữa".

Không riêng gì Trình Gia Hưng gật đầu? Mà Hoàng thị người vẫn đang uống canh cũng gật đầu theo, mẹ con hai người bọn họ, vỗ bàn quyết định tối nay ăn lại món này.

Trong nhà từ trước tới nay chưa từng làm qua cái này, cho nên đợi đến tối Hà Kiều Hạnh trở lại bếp thì Hoàng thị cũng đi theo nhìn xem.

Ở bên ngoài nhà bếp có thể nghe thấy âm thanh từ bên trong vang ra.

"Là như vậy đó".

"Làm như vậy à, nhìn rất đơn giản, qua hai ngày nữa ta thử làm xem sao".

Hoàng thị đang vui vẻ học làm bánh, Lưu thị thì vui sướng làm khoai tây chiên lốc xoáy của mình bán, Chu thị bận rộn việc trong ngoài nhà xong, nghĩ đã đến giờ làm cơm chiều, không khéo lúc này hai bên bệ bếp đều có người sử dụng, nàng ở dưới mái hiên nghỉ ngơi trong chốc lát, lại suy nghĩ tới lời nương ruột của mình nói lúc đi ra ngoài bờ sông giặt đồ.

Nương nàng hỏi nàng: Con thật sự cam tâm xem Lưu thị kiếm tiền, còn chính mình trong ngoài một văn tiền cũng không có sao?.

Đổi lại là một người khác kiếm tiền nàng còn có thể tốt hơn một chút, nhưng đó lại là Lưu thị, trong lòng có chút hụt hững.

Nghĩ lại mà xem, nếu không phân gia, mọi người hiện tại đều sống chung với nhau, ăn ngon, mặc đẹp đều cùng nhau, cho dù trong tay không có tiền thì cũng rất thoải mái. Nhưng cố tình gia đình lại phân gia, vì sao phải phân ra? Còn không phải là Lưu thị ngu xuẩn này gây ra náo loạn rắc rối sao.

Nàng hại người rồi còn động thủ, làm đến sự tình không còn đường sống cứu vãn, mà kết quả mới chỉ có mấy tháng à, tại sao tai hoạ này lại có thể kiếm được tiền?.

Đều nói Lưu thị sửa lại đức hạnh, Chu thị lại không tin, nàng luôn cảm thấy có phải Hà Kiều Hạnh quá mức thiện tâm rồi hay không, đây không phải là xẻ thịt nuôi sói sao? Con sói mắt trắng mà nói thì trở mặt cũng được!.

Không được, nàng phải tìm cơ hội uyển chuyển nói chuyện này với tam đệ muội mới được.

Sau một nồi bánh hấp nữa, Lưu thị vội cướp lấy rửa nồi bát đũa, Hà Kiều Hạnh ở trong sân đi bộ tiêu thực, Chu thị tiến đến lại đây. Trước khi Chu thị lại đây, trong đầu đã có suy nghĩ sẵn, nhìn thấy Hà Kiều Hạnh tràn đầy nghi hoặc nhìn qua, lời nói đến bên miệng lại không tài nào thốt ra lời. Cũng không thể cứ như vậy xấu hổ đi xuống, Chu thị cười cười hỏi,"Đệ muội làm sao có thể làm nhiều bánh hấp như vậy? Bánh hấp này từ trước đến nay ta đều chưa có thấy qua bao giờ".

Hà Kiều Hạnh nghiêng đầu nghĩ lại: "Cái này nên nói như thế nào được đây? Giống như một số người trời sinh ra là để đọc sách, một điểm liền thông, còn ta chính là trời sinh ra để làm việc bếp núc, khi còn nhỏ đi theo giúp đỡ bỏ củi, canh ngọn lửa, sau đó thì đi theo mọi người học hỏi".

"Vậy bánh hấp này là nương đệ muội dạy muội sao?".

"Không phải".

Chu thị tò mò: "Chẳng lẽ tất cả đều là tự chính đệ muội nghĩ ra sao?".

Hà Kiều Hạnh không dám nói chính bản thân mình tự biết, mà nói với Chu thị rằng nàng thường nằm mơ thấy nấu đồ ăn, có đôi khi mơ màng mông lung liền thấy đồ ăn, khi tỉnh dậy thử thực hành xem sao thì đúng là làm được.

"Nằm mơ, nằm mơ thấy làm?".

Chu thị vẻ mặt kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ một hồi lâu, đến khi phục hồi tinh thần đang muốn hỏi thêm vài câu thì không thấy người đâu nữa cả. Nàng quay đầu muốn tìn, thì vừa lúc Trình Gia Quý đi tới: "Tìm đệ muội à? Nàng vừa rồi cùng lão tam đi ra ngoài rồi".

"Lúc này đi ra ngoài làm gì?".

"Nói là đi bên kia xem nhà mới, lúc này không có việc gì, vợ ta hỏi nàng một chút, nàng gần đây rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Ta thấy tinh thần nàng rất kém, nói chuyện với đệ muội rất thất thần, lão tam trước đó còn chào hỏi qua nàng, nàng có nghe thấy không?".

"Có lẽ là ta nghĩ đến chuyện khác nên không chú ý đến".

"Nàng đang suy nghĩ cái gì?".

Chu thị không muốn nói.

Trình Gia Quý hỏi nàng có phải xích mích với ai ở nhà hay không? Là đại tẩu hay đệ muội?.

Chu thị đánh hắn một phát: "Chàng nói bậy bạ gì đó? Ta sao có thể cùng đệ muội gây sự được sao?".

"Vậy chính là đại tẩu".

Cái này Chu thị không hề hé răng.

"Quả nhiên là đại tẩu? Đại tẩu trong khoảng thời gian này bận rộn vội vàng công việc không xong, sao có thể có thời gian gây rối náo loạn với nàng được?".

Chu thị vẫn không mở miệng.

Lưu thị vừa lúc dọn dẹp trong bếp bước đi ra, chợ nghe thấy câu hỏi này của Trình Gia Quý, liền cười nói: "Muốn biết nàng ta vì sao không thoải mái, nàng không nói với ngươi, nhưng thật ra có thể đến hỏi ta đây! Ta sẽ nói cho ngươi nghe!".

Lưu thị cũng không dừng lại, mà mở miệng nói để mọi người cùng nghe, nàng cũng không quan tâm, một bên cúi đầu vừa lau tay trên tạp dề vừa nói: "Nhị đệ muội thấy ta được Thần Tài chỉ cách kiếm tiền, ngươi nói trong lòng nàng có thể dễ chịu sao? Từ việc này đi, ta là đại tẩu cũng muốn khuyên nhủ ngươi một chút, trên đời này nào có chuyện thập toàn hoàn mỹ như vậy? Người nào có bản lĩnh, chịu khó mới kiếm được tiền, người nếu không có bản lĩnh thì đừng ở bên ngoài làm bộ làm tịch phô trương, thế nào, chẳng lẽ ngươi còn đang ôm ấp nghĩ cách kiếm tiền sẽ có người cầu ngươi nhận lấy? Làm cái gì cũng không giống như mơ mộng trong đầu đâu!".

Lưu thị nói xong nàng đi tìm Thiết Ngưu, mà Chu thị nghe xong lời này sắc mặt so với trước còn kém hơn nữa.

Trình Gia Quý vẫn còn đứng ở đó hỏi: "Nàng thấy người ta kiếm được tiền, mà chúng ta không có nên trong lòng lo lắng, sợ rằng cuộc sống sau này đi xuống không tốt sao?".

Kỳ thật là không phải, nhưng nếu Chu thị lắc đầu, Trình Gia Quý còn muốn đào bới tới tận cùng, vì thế Chu thị đành phải gật đầu.

"Nếu là vì cái này thì nàng cũng đừng lo lắng, lão tam từ trước đến nay nói ra đều giữ lời, việc mua bán chậm nhất là cuối năm sẽ làm, đến lúc đó ta sẽ nỗ lực, chăm chỉ hơn, tranh thủ mỗi ngày bán thêm được nhiều hơn".

Chu thị gật đầu, rồi lại nói: "Mà bây giờ đang nhàn rỗi nạ? Chàng nói xem, ta có thể đi theo tam đệ muội nói chuyện thương lượng một chút, xem có thể cùng đại tẩu bán cái kia được không?".

"Nói là tuỳ duyên buôn bán, cái này cũng bình thường, có thể cần đến hai người sao?".

"Nói chuyện bình thường được rồi, nói xong tiện thể nhờ nàng giúp chúng ta một chút được không? Đệ muội đã giúp đại ca, đại tẩu rồi, ta nghĩ cũng sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu".

Trình Gia Quý không cản nàng, nghĩ tiếp tục làm nàng nghẹn không bằng có chuyện nói ra:"Nàng muốn đi hỏi nhờ tam đệ muội thì cứ nói thẳng, trong lời nói đừng mang đại tẩu vào, nhờ nàng giúp đỡ thì phải nghĩ lại xem nàng có thể làm được nó hay không, nếu có thì tốt, nếu người ta nói không có thì nàng cũng đừng tức giận, trái phải không đến mấy tháng nữa là cuối năm rồi".

Chu thị đồng ý, nhưng bây giờ đã muộn rồi, nàng không đi tìm nữa, ngày hôm sau chờ lúc Lưu thị đi ra ngoài thì sẽ nhặt hai quả trứng đi tìm Hà Kiều Hạnh. Chu thị nói chuyện rất dễ nghe, nhưng câu nói cũng không trát người, nghe qua chính là khiêm tốn thỉnh giáo, nhưng Hà Kiều Hạnh không dám nhận trứng gà của nàng, và cũng không dám đưa ra ý kiến nào.

"Đại tẩu bán cái này là tình cờ thôi, chứ cung không nghĩ là buôn bán kiếm tiền đâu. Ta đích thực là thích làm một chút đồ ăn mới mẻ, nói thật là không có thứ gì tốt để chỉ dạy cả, mà cũng không biết bán cái gì ổn thoả. Việc buôn bán trước đó đến giờ đều không phải là ta định đoạt, mà là do Gia Hưng ca quyết định. Tẩu tử, nếu không thì đợi đến cuối năm mua bán đi, đến lúc đó làm có thể kiếm được không ít tiền, nếu thực sự hiện giờ chờ không được thì bảo nhị ca đến tìm chồng ta đi thôi. Trong phòng chúng ta thì đúng là ta quản lý tài chính nhưng nghĩ cách hay quyết định thì đều do hắn. Ta thật sự không dám chỉ ra đường nào cả, sợ nói ra thì tẩu tử làm sẽ thua thiệt thì ta không bù nổi đâu".

Chu thị cười cười: "Đệ muội, ngươi cũng thật khiêm tốn quá...".

Hà Kiều Hạnh thật sự nguyện ý nói chuyện với đại tẩu hơn, nhị tẩu đối nàng cười, nàng cũng chỉ có thể cười, cười xong thuận tay túm lên cái sọt nói: "Vậy tẩu tử ngươi cũng vội, mà ta có chút việc nên đi ra ngoài một chút."

Nói là có việc, còn có thể có việc gì làm đây?.

Trong phòng nàng ruộng đất cũng không có, mà lúc này mùa thu đâu phải lúc để đào rau dại, Hà Kiều Hạnh suy nghĩ, vẫn là đi dạo một vòng quanh Tiểu Vân Lĩnh một chút, lần trước cùng Trình Gia Hưng đi một chuyến, bây giờ vẫn còn nhớ đường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right