Chương 49: Chương 49
Chu thị trong lòng cũng hiểu rõ, nàng biết chính mình việc này cũng chỉ có thể nói chuyện trước mặt tam đệ muội, thật sự không thể lấy việc này đi làm phiền lão tam. Lão tam thời gian này đến giờ ăn cơm cũng không thấy người, vì chuyện xây nhà mới mà hắn vất vả chạy tới chạy lui, rồi trở về đi nói cái này cũng không ra gì.
Việc đã đến nước này, trong lòng nàng dù có khó chịu cũng phải nhận nãi nhịn xuống, chờ đến việc buôn bán sau này đi.
Vốn dĩ việc này không phải là cơn sóng gợn lên, mà chỉ bình yên dừng lại đây, nhưng thế sự khoa lường, ai có thể đoán trước được điều gì. Ai ngờ đến Hà Kiều Hạnh vì lời nói chạy trốn nhị tẩu đi ra ngoài một chuyến, lúc cõng nấm trở về liền gặp người nhà Chu gia. Người Chu gia rất nhiệt tình, ngay cả khi nàng không quen thuộc mà vẫn có thể nói chuyện với nàng một thời gian dài, mãi tới khi hai người gần đến giờ nấu cơm mới tách ra. Hà Kiều Hạnh tăng tốc bước chân trở về, sau khi đi đến nửa bờ ruộng liền nghe thấy có người gọi nàng.
"Có phải là nhà Trình tam hay không?".
Hà Kiều Hạnh dừng lại, xoay người thì thấy người nàng không quen.
Nàng sau khi gả lại đây, trừ lúc Trình Gia Hưng dẫn nàng đi gặp gỡ họ hàng thân thích, bình thường nàng đều ở nhà nhiều, ít thời gian ra cửa. Mà nhận biết người hơn phân nửa là nhóm trẻ con đến mua khoai tây chiên lốc xoáy, người gọi nàng lại có số tuổi so với bà bà Hoàng thị còn muốn lớn hơn, Hà Kiều Hạnh khách khí chào một tiếng thím, hỏi bà có chuyện gì không?.
Người đi trên đường đến, thấy vẻ mặt Hà Kiều Hạnh nghi ngờ liền tiến đến giới thiệu một chút,"Ta là bá nương nhị tẩu nhà ngươi, nhà mẹ đẻ nhị tẩu nhà ngươi gọi là Chu Nhị Hổ, còn chồng ta là Chu Đại Hổ".
Người này là ai đây?
Chính là sau khi phân ra, lừa Lưu Tảo Hoa đi ra ngoài rồi đánh một trận, nàng đánh xong còn vừa vặn đưa người về, kết quả là ở trước cửa nhà Trình gia nảy lên đẩy Hoàng thị một cái.
Chuyện này Hà Kiều Hạnh cũng không rõ lắm, cho dù là nghe nói vợ của Chu Đại Hổ nàng phản ứng cũng không lớn lắm, gật đầu chào hỏi: "Bá nương, lúc sau nếu có thời gian rảnh thì nói chuyện nhé, canh giờ không còn sớm nữa, ta phải về nấu cơm ăn cho Gia Hưng ca".
"Ngươi sao lại gấp gáp về nấu cơm làm gì? Cho dù ngươi không về kịp thì không phải còn bà bà ngươi sao? Ngươi ngày thường ít ra cửa, khó có lúc gặp được chúng ta nói hai câu".
Hà Kiều Hạnh:...
Nói hai câu?
Không phải thân thích quen biết thì nói cái gì đây?.
"Bá nương, nếu có chuyện thực sự thì người nói ngay đi, ngươi nói ta nghe đây".
Vợ Chu Đại Hổ xoa xoa tay nói: "Ta chính là muốn nói với ngươi, nhị tẩu ngươi, nàng là người hiểu biết mọi chuyện, quan tâm đến mọi người, cũng không có tâm nhãn gì, vì thế các ngươi hãy ở chung với nhau cho tốt. Trình Gia Quý và Trình Gia Hưng là huynh đệ của nhau, hai ngươi là chị em bạn dâu, cho nên hãy quan tâm lẫn nhau a".
Hà Kiều Hạnh nói nàng cùng nhị tẩu ở chung khá tốt, kêu bá nương Chu gia không cần lo lắng.
Nói như vậy rồi mà vẫn không qua, vợ Chu Đại Hổ lại nói: "Cái người Lưu Tảo Hoa kia, ta nghe người ta nói ngươi rất thân với nàng ta, ta sống đến từng này tuổi rồi, so với hậu bối các ngươi đều nhìn rõ hơn, đó là người không có lợi thì sẽ không dậy nổi sớm, nàng thấy trên người người có cái lợi nên như con chó vẫy đuôi theo sau, nhưng nếu quay đầu lại, ngươi không giúp được gì cho nàng, ngươi xem nàng còn đối xử tốt với ngươi không? Nàng không dẫm hai chân lên chân ngươi là tốt rồi. Lời này ta cũng nói qua với nhị tẩu ngươi, nàng không nghe, còn cùng thân thiết với Lưu Tảo Hoa, kết quả thì sao? Nhà Trình gia để cho con dâu cả này náo loạn xáo trộn bực bội, nhị tẩu ngươi còn bị nàng đánh cho một đòn hiểm tơi tả, hiện tại biết ta là bá nương không nói lung tung, cũng đã muộn rồi! Nhưng ngươi phải nhớ kỹ bài học này, cho dù làm việc gì cần người hỗ trỡ giúp đỡ thì hãy tìm nhị tẩu ngươi đi, đừng tìm nàng Lưu Tảo Hoa...".
Đại bá nương Chu gia này nói rất nhiều, Hà Kiều Hạnh cũng không biết nên nói tiếp theo như thế nào, chỉ có thể tìm cơ hội nói rằng nàng phải về nấu cơm, không thể chậm chễ được nữa, rồi sau đó cõng sọt nấm trên lưng vội chạy rời đi.
Nàng cõng nấm trở về, dỡ cái sọt xuống, cũng không quan tâm đến dọn dẹp cất gọn, mà ngồi nghỉ ngơi thở phào một cái, Hoàng thị nghe được động tĩnh trong sân có người, kêu một tiếng thẩm thẩm Thiết Ngưu, nàng từ trong bếp đi ra vừa thấy: "Mới vừa rồi còn đi tìm con một vòng, đây là đi đâu về vậy?".
Hà Kiều Hạnh nói rằng nàng tranh thủ đi lên Tiểu Vân Lĩnh hái ít nấm.
Hoàng thị xem qua một cái, thật sự là hái được không ít, liền bảo nàng uống nước nghỉ ngơi một lát.
"Nương, con không mệt, con đi nấu cơm đây".
"Cơm ta đang hấp, lát nữa con chiên xào chút đồ ăn là được, trước nghỉ ngơi một lát đi. Con sao lại giống lão tam như vậy chứ? Cũng thích chạy lên trên núi? Còn mang đi một cái sọt lớn thế này nữa, không sợ mệt mỏi sao".
"Nấm cân lên cũng không được mấy, làm sao người mệt được ạ? Hồi con ở nhà cha nương đẻ còn xách thêm cả một sọt măng lớn thế này nữa cơ".
"Ta nói con con còn đắc ý tự hào nữa, hai vợ chồng các ngươi thật sự giống nhau, đúng là thiếu thu thập!".
Hà Kiều Hạnh liền cười híp mắt, nói cũng không phải là đắc ý, mà là lời nói thật: "Nương, về sau muốn dọn dẹp hay tìm chuyển đồ vật gì nặng cưa tìm con, con sức lực rất khỏe, việc tốn sức ở đây cũng không có mà làm".
Vừa rồi hái được mớ nấm tươi mới, Hà Kiều Hạnh liền sửa soạn chuẩn bị xào một đĩa nấm to, Trình Gia Hưng quay về ăn cơm, vừa rửa tay xong ngồi xuống bàn liền nhìn thấy một đĩa nấm dại xào. Hắn duỗi tay ra túm lấy Hà Kiều Hạnh,"Nấm ở đâu ra? Vợ có phải lẻn trộm chạy lên núi không?".
Hà Kiều Hạnh vỗ vỗ bảo hắn buông tay ra: "Sao nhiều lời như vậy? Mau ăn đi, nếm thử đĩa này có ngon không".
"... ... Chột dạ".
"Chàng không phải cũng hai ba ngày đều chạy lên núi sao? Còn nói ta làm gì".
Trình Gia Hưng nhìn nàng chằm chằm, nói rằng không thích hợp: "Ta là đàn ông, ta sợ gì? Nàng đi ra ngoài, vạn nhất xảy ra chuyện gỉ thì sao?".
Hà Kiều Hạnh ngoắc ngoắc ngón tay bảo hắn đến lại gần, chậc một tiếng: "Chàng là đàn ông còn không đánh lại được một người phụ nữ là ta đấy".
Trình Gia Hưng:...
Nhìn thấy vẻ mặt "Ta không vui", Hà Kiều Hạnh lại ngoắc một ngón tay, bảo hắn qua đây lại lần nữa.
Trình Gia Hưng giống như không nghe thấy.
Được rồi, nếu núi không tới, thì ta liền theo núi, Hà Kiều Hạnh chính mình dựa sát vào, thuận miệng tức giận nói một câu: "Ăn cơm trước được chưa? Chồng ta mấy ngày nay vất vả nhiều rồi, chàng đừng để bị hắn đói, chờ ăn xong ta lại tiếp tục nói chuyện với chàng mới xảy ra".
Lúc này Trình Gia Hưng mới trở nên vui vẻ, hắn nếm thử món nấm xào rồi nói rằng nó rất tươi ngon.
Hai vị nhị lão cũng không ngẩng đầu lên, nhưng liền hiểu được, đồng thời trong lòng đều bĩu môi.
Mềm dịu xuống nhanh như vậy, cũng không biết lúc trước hắn cong khoác loác cái gì nữa? Cả ngày đều nói cái gì mà "Không thể để nữ nhân đè đầu cưỡi cổ mình","Không nghe lời hắn là sẽ xử lý sạch nàng"... Thế mặt mũi hắn từ đâu?.
Sau khi ăn xong, Hoàng thị bảo hai người có chuyện thì nói đi, thấy bọn chúng đi ra ngoài rồi mới quay lại đắc ý khoe khoang với Trình Lai Hỉ.
"Ta đã nói là sẽ tìm được người quản khống chế hắn, ngươi nhìn xem!".
Về phần Trình Gia Hưng, hắn ta dẫn Hà Kiều Hạnh đi đến bên cạnh đống cỏ khô ở phía sau, đây là vị trí quen thuộc, là nơi mà Lưu thị làm mất đứa nhỏ trong bụng. Lúc này đại ca đại tẩu nhị ca nhị tẩu đều ở trong phòng ăn cơm, Hà Kiều Hạnh vội vàng đem chuyện ban ngày nói với Trình Gia Hưng.
Trình Gia Hưng nghe một chút lập tức nhận ra Chu thị không thoải mái khi không có cách kiếm tiền, mà Lưu thị lại có thể kiếm được tiền, cho nên nàng ta thầm oán trách, nhịn một thời gian nữa không được nên mới nói ra, lại sợ Hà Kiều Hạnh nghe không không vui nên mới uyển chuyển nói như vậy. Mà vợ của hắn không thích kiểu nói chuyện như thế, với không chắc chắn nên mới trốn người đi lên núi..."Có chuyện gì thì cứ đẩy lên đầu ta đi, nàng cứ mặc kệ đi, nói đến cùng thì đó là vấn đề giữa bọn họ với nhau".
"Chuyện còn chưa xong đâu. Chàng không biết ta từ trên núi xuống, đi đường đã gặp hai người. Một người Chu gia, gặp nhau chào hỏi, ta nói còn phải vội về nấu cơm nên rời đi, kết quả lại gặp được một người nữa, là mẹ đẻ nhà nhị tẩu, nàng nói là đại bá nương".
Trình Gia Hưng nheo mắt.
Trình Gia Hưng thấy sắc mặt hắn thay đổi, hỏi: "Người này làm sao vậy?0.
"Tý nữa ta sẽ nói cho nàng biết sau, trước cứ nói nàng ta đã nói gì đi?".
"Chính là nói nhị tẩu là người rất tốt, bảo ta hảo hảo sống chung cùng nàng, nói đến đây ta cũng chưa có cảm giác gì, mới vừa đáp ứng thì nàng ta lại nói đến đại tẩu, nói có chút nghe không được xuôi tai, không tốt lắm".
Trình Gia Hưng khoanh tay lại, hỏi: "Nói như thế nào mà không được xuôi tai?".
"... À, đại khái nói là đại tẩu là người không nên lui tới, đã dính lên rồi thì sẽ mất máu, bảo ta đừng chơi với nàng, nếu làm việc mà thiếu người giúp đỡ thì hãy đi tìm nhị tẩu".
Trình Gia Hưng bật cười, vòng tay qua ôm bả vai vợ, cúi đầu xuống nhìn nàng, hỏi: "Hạnh Nhi, vậy nàng nghĩ như thế nào?".
"Ta cũng không để tâm đến điều đó. Nàng là bá nương Chu gia, chắc chắn sẽ nói giúp nhị tẩu, nàng nói chuyện ta không tin hoàn toàn, ta chỉ không hiểu, loại chuyện này nàng nói như vậy không thấy xấu hổ sao? Ta nghe đoạn mở đầu, hận không thể độn chui xuống đất ấy chứ".
Trình Gia Hưng liền đem chuyện trước đó bà vợ Chu Đại Hổ đánh Lưu thị, đánh xong còn vừa vặn đem về nhà nói cho Hà Kiều Hạnh nghe.
"Hoá ra tính tình là như vậy, nếu không lần trước đã chẳng đến hỗ trợ chống lưng cho nhị tẩu, nhưng lúc này lại khéo quá hoá vụng".
Khi hai vợ chồng đang nói chuyện, chợt nghe thấy tiếng Lưu thị ăn xong gọi Thiết Ngưu, hỏi hắn ăn xong bát để ở đâu? Hà Kiều Hạnh ngậm miệng lại, từ phía sau đống cỏ khô bước ra, tính trở về phòng, Trình Gia Hưng ở phía sau nàng, mới vừa đi ra hai bước đã thấy cô vợ của mình dừng lại. Hắn nhìn dọc qua thì thấy Thiết Ngưu đang ngồi xổm cách đó không xa, nhăn mặt, ôm má, không biết đã ở đó bao lâu.
Trình Gia Hưng đang muốn kéo hắn đến bên người hỏi một chút, nếu thật sự hắn nghe thấy điều gì đó thì phải bảo hắn niêm phong miệng lại.
Kết quả là tiểu tử béo mập này đang suy nghĩ lung tung về nương hắn, chợt bừng tỉnh ra, đứng dậy bỏ chạy bổ vào người Lưu thị.
"Nương con là một người nương tốt! Nương là người tốt đưng không?".
Lời này nghe liền thấy không hợp lý, Lưu thị nhăn mày, hỏi hắn đang nói cái gì?.
Thiết Ngưu chỉ chỉ về phía bên Hà Kiều Hạnh: "Thẩm thẩm nói gặp được người lần trước đánh nương, đánh nương còn nói với thẩm thẩm nương là người không tốt, bảo thẩm thẩm đừng chơi với nương. Nàng đó là nói bậy đúng không? Nương con là một người tốt!".
Lưu Tảo Hoa nhìn lại Hà Kiều Hạnh, Hà Kiều Hạnh thật sự không biết nên nói cái gì, một lần nữa muốn độn thổ xuống đất chạy trốn.
Tuy Thiết Ngưu chỉ nói hai ba câu như vậy, cũng đủ để cho Lưu thị hiểu rõ mọi chuyện, khi nói "người lần trước đánh nương", cùng với bà vợ của Chu Đại Hổ, Lưu Tảo Hoa lập tức hiểu được người Chu gia đã tìm đến trước mặt Thần Tài phá hỏng nói xấu nàng, lần này công nhận là đã đem Lưu Tảo Hoa tức giận thật rồi.
Nàng duổi thẳng cổ lên liền mắng: "Cái người họ Chu kia có bản lĩnh thì đối mặt với ta này, ngồi đó mà sử dụng thủ đoạn xấu một lần rồi đến hai lần!".
Mắng một tiếng sao có thể nguôi giận được? Nàng nhìn xung quanh, rồi lấy đòn gánh lao ra ngoài, nói rõ là muốn đi tìm bà vợ Chu Đại Hổ để tính sổ.
Hà Kiều Hạnh gọi một tiếng đại tẩu, nhưng cũng không thể ngăn được người lại.
Nàng chạy nhanh đẩy Trình Gia Hưng ra: "Cũng là do ta không cẩn thận, còn nghĩ rằng giờ bên trong đang ăn cơm nên muốn nói mấy câu người sẽ không ra đây, biết thế đi xa hơn một chút... Không nói nữa, chàng nhanh đi kêu đại ca ra một chuyến, nàng chạy tới nhà người khác là không thích hợp, đừng tự mình đưa tới cửa còn ăn mệt chịu thiệt trở về".