Chương 50: Chương 50

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,589 lượt đọc

Chương 50: Chương 50

Không cần Trình Gia Hưng đi gọi người, người trong nhà nghe được tiếng mắng kia của Lưu thị liền lần lượt đi ra ngoài.

Hoàng thị liếc qua liền nhìn thấy Hà Kiều Hạnh đang ngồi xổm ôm Thiết Ngưu, còn con trai thứ ba Trình Gia Hưng đang ở bên cạnh nàng, nhưng dâu cả không thấy đâu.

"Lưu thị đâu rồi?".

Trình Gia Hưng nói rằng nàng ta đã đi đến nhà Chu Đại Hổ.

Chu thị chậm một bước đi ra, nghe được hồ đồ hỏi: "Đại tẩu tại sao lại đi nhà đại bá ta?".

"Ngươi hỏi ta à, ta làm sao biết được? Với tính khí của đại tẩu chúng ta, thì nhiều lắm là đi chửi bới đó".

"Ta không có náo nàng...".

Chu thị nói còn chưa xong thì Trình Gia Hưng đã đánh gãy lời nàng: "Lần này thật đúng là náo nhiệt, muốn biết thì chính tẩu hãy đi qua nghe, đại ca cũng đừng đứng ở đây, mau chạy nhanh đuổi theo vợ mình đi thôi. Tự chạy đến nhà người khác mắng người ta không tốt cũng bị đánh, rồi thù cũ thù mới cộng với nhau, ca nghĩ lại đi".

Trình Gia Phú được huynh đệ đánh thức, vội vàng chạy đi ra ngoài.

Nghĩ đến vợ Chu Đại Hổ là người nhà mẹ đẻ vợ mình , Trình Gia Quý cũng sợ náo loạn gây chuyện đến mức quá khó coi, nên cũng chạy đuổi theo suy nghĩ xem có thể ở giữa làm người hoà giải hay không.

Chu thị cũng đi theo Trình Gia Quý, sau khi bọn họ đi ra ngoài, Hoàng thị nhìn về phía con trai thứ ba, không chắc chắn hỏi: "Có phải ta cũng đi đến đó một chuyến hay không?".

Trình Gia Hưng duỗi tay đem người ngăn lại: "Nương nghỉ ngơi đi, lúc này là chuyện của hai nhà họ Lưu và họ Chu". Thấy hắn chuẩn bị đem chuyện tiền căn hậu tấu nói với cha nương chồng, Hà Kiều Hạnh nháy mắt ta chờ đợi một lát, để dỗ dành Thiết Ngưu đi sang bên kia.

Thấy tam nàng dâu dắt Thiết Ngưu đi sang bên kia, vừa đi vừa nói chuyện gì đó, Hoàng thị còn cười cười nói: "Vợ con cũng lũ trẻ trong thôn ở chung thật sự rất tốt, bọn chúng lại đây mua khoai tây chiên lốc xoáy đều rất thích nàng".

"Đúng vậy, cháu trai cháu gái ở Hà gia cũng rất thích nàng".

"Nói tới Lưu thị, nàng ta không phải là đi ra tìm Thiết Ngưu sao? Sao đột nhiên lại phát tác mắng chửi vợ lão nhị, còn nháo loạn đến Chu gia vậy?".

Hoàng thị hỏi, Trình Lai Hỉ cũng đi qua, Trình Gia Hưng nói: " Lúc Hạnh Nhi từ Tiểu Vân Lĩnh trở về gặp bà vợ Chu Đại Hổ, nàng cũng không nhận ra là ai, vì vậy khiến cho người ta tóm lấy nói chuyện một hồi, nói nhị tẩu tốt, đại tẩu không tốt... Bà vợ Chu Đại Hổ là hạng người gì nương cũng biết rồi đấy, Hạnh Nhi nàng gặp loại sự tình này sao có thể không nói lại với con một tiếng? Chúng con ăn xong tuỳ tiện tìm một chỗ nói chuyện, kết quả là Thiết Ngưu đưa bát ra lại nghe được, vì thế ống cống bắt đầu được mở nắp ra".

"Con lại cảm thấy bây giờ khá tốt".

Cha Trình nhăn mày thành chữ xuyên, hỏi hắn có cái gì tốt?.

Trình Gia Hưng đi lên hai bước đến bên người cha, ôm bả vai lão cha, hai cha con cùng ngồi xổm xuống nói: "Cha, người nghĩ lại đi, vợ Chu Đại Hổ hổ chẳng qua là đại bá mẫu của nhị tẩu, nói đến là cách một tầng, bà ta để con trai con gái ở nhà mặc kệ, sao lại đi để bụng chuyện nhà chồng của cháu gái đã gả đi như vậy? Cho dù là thiếu kiên nhẫn hay là gặp bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, tất cả đều có nguyên nhân mới có thể dẫn đến chạy tới tìm vợ con nói chuyện, con đoán rằng gần đây nhị tẩu chắc về nhà mẹ đẻ nói chuyện tố khổ đấy mà".

"Nếu thực sự có khổ cũng không lớn đến thế, gần đây hai tháng qua trong nhà êm ấp không có chuyện gì xảy ra, sao cứ có chuyện là chạy về đi nói, mà thông qua đó cho nàng ăn qua một chút giáo huấn cũng khá tốt? Để cho nàng biết ngoan hơn đi, về sau có chuyện gì cũng đừng mang bá nương đi giải quyết ".

Trình Gia Hưng hoàn toàn không lo lắng, không quan tâm một chút nào.

Vừa rồi nghĩ muốn chặn miệng Thiết Ngưu lại, vì nhìn thấy vợ mình xấu hổ, nhưng hiện tại thì sao, nói trắng ra thì chuyện cũng đã như vậy.

Qua một lúc sau Hà Kiều Hạnh trở về, thấy Trình Gia Hưng đang ở trong phòng, nàng cũng đi vào, thuận tiện cài chốt cửa lại.

"Thiết Ngưu ở bên sân cách vách, ta bảo thím bên kia nhìn hắn một chút rồi trở về trước".

Trình Gia Hưng nhìn thấy nàng cứ cảm khái, liền hỏi chuyện gì đã xảy ra?.

Hà Kiều Hạnh đi qua ngồi xuống: "Ta kỳ thật không muốn bận tâm đầu óc đến loại chuyện này, nhưng gặp gỡ rồi lại không thể không nghĩ đến, chàng nói vợ Chu Đại Hổ náo loạn ra thế này có liên quan đến nhị tẩu không? Một chút quan hệ không có, nàng chỉ nói làm bá nương đau lòng người mới đến? Chắc có quan hệ, làm như vậy chẳng lẽ không có bất kỳ lợi ích nào sao?".

Trình Gia Hưng dựa vào đầu giường, quay đầu lại nhìn thấy hai má phấn nộn ửng hồng của vợ, hắn nhịn không được liền chọc lên.

Hà Kiều Hạnh nghiêng đầu lại không cho vọc, ngược lại nắm lấy tay Trình Gia Hưng kéo sang bên canh.

"Nói với chàng đấy!".

"Nàng nói đi, ta nghe đây".

Hà Kiều Hạnh nắm lấy bang tay đang nghịch ngợm, người này tính tình lười nhác, nhưng đôi tay nhìn rất có lực. Người đàn ông này các đốt ngón tay so với các cô nương còn rõ ràng hơn, có chút vết chai mỏng, lại không giống như thô ráp kiểu những người quanh năm làm nông. Hà Kiều Hạnh thưởng thức nghịch chơi đến nghiện rồi, lại sờ sờ, véo véo, sờ véo đủ rồi lại tiếp tục so sánh to nhỏ với hắn, Trình Gia Hưng động động ngón tay, nắm lấy bàn tay của nàng.

"Sao lại không nói nữa? Hạnh Nhi, nàng hẳn là cũng phỏng đoán ra được, lòng ta cũng biết điều đó, nói ra đi chúng ta cùng thảo luận đúng không?".

Dưới sự cổ vũ của Trình Gia Hưng, Hà Kiều Hạnh nói.

"Người gặp chuyện cư xử biểu hiện không giống nhau, có người giống như đại tẩu bộc phát trực tiếp, ta thích thân cận cùng những người thẳng thắn một là một, khi nói chuyện với người ta ta có thể đem chuyện từ đầu đến cuối suy nghĩ, người khác nghe xong cũng có thể giúp ta lấp đầy những thiếu sót. Nhị tẩu thời gian này hẳn là có chút rối rắm, có lẽ là cùng nói chuyện với nhị ca không có tác dụng, hoặc là nhị ca giảng giải chưa được tốt, nhà mẹ đẻ ở gần đây, chắc là trước đó đã cùng người nhà mẹ đẻ nói chuyện phàn nàn qua, nhà mẹ đẻ nghe nàng nói thế thì sốt ruột mới làm vậy sao?".

Hà Kiều Hạnh không hiểu biết nhiều về nhà Chu gia, nên nàng chỉ có thể đoán được đến đây.

Trình Gia Hưng nghe xong gật đầu.

Từ trước cho tới nay, Hà Kiều Hạnh đều cảm thấy chính mình là "Lấy lực phục người", cùng người trong nhà không tranh chấp không cần cãi cọ, cùng Triệu gia nổi lên tranh chấp liền hù dọa hắn nha! Dù sao một cái tát có thể giải quyết vấn đề đều không cần động cái gì não, kết luận chính là công ba cái chính mình thêm cùng nhau cũng không bằng Trình Gia Hưng chủ ý nhiều.

Thấy hắn nghe xong gật đầu, liền rất hiếu kỳ nhạc nhiên.

Hà Kiều Hạnh nhích đến gần hơn, nhìn chằm chằm hắn hỏi: "Chàng cũng nghĩ như vậy sao?".

"Cũng không khác nhau lắm, ta chỉ có một chút ý kiến khác nàng mà thôi, ta cảm thấy bà vợ của Chu Đại Hổ không phải đau lòng người mà đến tìm nàng, nàng xuất phát đều có mục đích tâm tư cả đấy. Không phải khắp thiên hạ này các bá nương, thím đều tốt như người Hà gia nhà nàng đây, nàng mới gả lại đây, nên bà vợ Chu Đại Hổ nàng không hiểu hết bà ấy".

"Chính là không hiểu nên ta mới đoán như vậy. Ý của chàng là người Chu gia trông cậy vào vợ chồng nhị tẩu có cuộc sống tốt, hiện tại nhị ca nhị tẩu chính mình là đương gia, nàng nếu có cuộc sống tốt thì sẽ giúp đỡ nhà mẹ đẻ, không cần sự đồng ý của cha nương? Là ý tứ này sao?".

Toàn bộ người Hà Kiều Hạnh đều sán gần lại đây, Trình Gia Hưng còn suy nghĩ cái gì? Trong đầu hắn đang suy nghĩ bậy bạ, bàn tay cũng bắt đầu khởi động mày mò. Hà Kiều Hạnh đang suy nghĩ đến thất thần, liền cảm thấy có một bàn tay đang sờ chạm trên eo nàng, ngón tay hơi thô ráp xoa nắn vòng eo tinh tế, vuốt lên vuốt xuống, Hà Kiều Hạnh thiếu chút nữa nhảy dựng lên,"Ban ngày ban mặt chàng làm cái gì đó hả?".

Trình Gia Hưng vẻ mặt vô tội: "Là nàng dán lại gần đây, ta đang còn trẻ, huyết khí dâng trào, nên không thể nhịn được".

"..."

"Hay là nhất định phải vào buổi tối mới được? Vậy được rồi, ta đây sẽ giữ lại chút sức lực".

"..."

"Vợ, sao nàng không nói chuyện? Gần đây thời gian ta không ở nhà nhiều, nửa ngày, một ngày cũng không được nghe thấy nàng nói chuyện, nên trong lòng rất nhớ, nàng nói nhiều câu vào đi".

Hà Kiều Hạnh nhanh chóng bị hắn hạ gục, đưa hai tay lên xoa bóp da mặt hắn: "Sau khi thành thân xong ta cảm giác được chàng không biết xấu hổ là như thế nào hả?".

Trình Gia Hưng một bộ không đau không ngứa bộ dáng tùy ý nàng xoa nắn, còn đương nhiên nói: "Trước kia sợ người ta đàm tiếu nói chuyện, hiện tại đã thành thân, ta cùng vợ mình thân thiết đâu phải là chuyện gì kinh thiên động đĩa? Ai quản được?"

Sau đó Hà Kiều Hạnh hỏi về chuyện nhà mới, hỏi hắn cầm tiền đi có còn dư không? Có muốn lấy thêm một ít nữa không? Cũng nhắc tới tiến độ hiện tại.

Trình Gia Hưng nói còn có, lại nói hắn đã an bài người đem ngói kéo trở về, gạch xanh hao tổn không lớn, mái ngói liền tương đối giòn, may mắn hắn đặt nhiều, cho dù kéo trở về trên đường nát một ít, dư lại những cái đó cũng đủ. Lại nói đến hòn đá, người ta nói cái kia nâng lên tới còn rất khó khắn.

Hà Kiều Hạnh nói: "Đã nói là để ta đi giúp đỡ, sử dụng một ít sức lực của bản hơn còn hơn rất nhiều...".

"Vợ ơi... Đàn ông ai lại để cho vợ của mình đi vận chuyển vác đá dọn gạch? Lời như vậy có thể nói được sao?".

"Đáng thương ta một thân sức lực khoẻ mạnh, thật vô dụng, không có đất dụng võ".

"Cũng có đó, ban ngày không đã nghiện thì vào ban đêm nàng ra thêm sức lực làm nhiều một chút".

Trình Gia Hưng nói xong trước tiên nhảy xuống giường, mở cửa trốn chạy. Chờ Hà Kiều Hạnh hồi tưởng lại thì người đã chạy đi xa, Hoàng thị còn lẩm bẩm nói: "Chạy nhanh như vậy làm gì? Cũng không phải là vội vàng đi đầu thai".

Đó là Trình Gia Hưng chạy xa rồi không nghe thấy.

Nếu mà nghe thấy được, thì sẽ đáp lại nàng một câu: Không chạy nhanh đi, đứng lại không tốt thật sự phải đi đầu thai đấy.

Hà Kiều Hạnh vốn dĩ tức giận nghĩ muốn giáo huấn hắn một chút, nhưng đã bị hành động này của Trình Gia Hưng làm cho tức đến bật cười, nàng dựa vào cửa đứng một lát, đem những lời nói vừa rồi cùng Trình Gia Hưng nghĩ lại, sẵn sàng chờ nhóm tẩu tử về nhìn xem tinh hình như thế nào.

Gả tới đây ngày thánh vẫn còn ngắn ngủi, ngày trước từng nghe người ta nói một ít, tin tức vỉa hè cũng không thể không thật sao, thân thích Trình gia này, nàng cũng phải chậm rãi quen dần đi thôi.

Đúng rồi, còn có một đặc điểm quan trọng hơn một chút.

Lần bi kịch này, làm cho cho Hà Kiều Hạnh hiểu ra một đạo lý-Một bộ phim truyền hình hại người rất là lợi hại nha!.

Vừa rồi còn định lặng lẽ nói nhỏ, thời điểm tìm chỗ nàng còn nghĩ rằng trên ti vi sẽ không phải là góc tưởng, phía sau ruộng ngô, nàng đã quên mất rằng phim truyền hình thường có văn bản phía sau, mỗi lần đến lúc này đều có người lấm la lấm lét theo dõi cả hành trình ở phía sau. Lần này thất bại là do thiếu kinh nghiệm, nếu có lần sau nhất định phải tìm nơi sáng sủa, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy người đến, đương nhiên, tốt nhất là không nên có lần sau.

Hà Kiều Hạnh còn đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy tiếng động, nàng cẩn thận nghe ngóng thì mới thấy người đó là đại tẩu, nàng liền đẩy cửa đi ra.

"Lời nói giữa trưa kia, ta không cẩn thận để Thiết Ngưu nghe thấy, đại tẩu thật xin lỗi, ngươi tha thứ cho ta nhé". Việc này, Hà Kiều Hạnh không nghĩ rằng mình sai, nhưng nàng cảm thấy xấu hổ khi để Thiết Ngưu nghe được, để trẻ nhỏ nghe thấy mấy chuyện này thật sự không thích hợp.

Lưu thị phía trước còn đang mắng Chu thị gian trá, nói nàng bộ mặt phía sau thật sự là người ghê tởm, liền nghe thấy Thần Tài mở miệng.

Nàng liền đem lửa giận vừa rồi thu lại, quay đầu cười nói: "Chuyện này sao có thể liên quan đến ngươi? Nếu ta là ngươi, ta sẽ không bao giờ che lấp cho nàng ta đâu, mà sẽ trở về vạch trần cho nàng ta biết!".

"Nếu cảm thấy Lưu Tảo Hoa ta không tốt, thì có thể giáp mặt trực tiếp mà nói chuyện, ở trước mặt thì kêu là đại tẩu, đại tẩu thân thiết lắm, mà quay lại về nhà mẹ đẻ cũng không biết cho mấy nhát đao gì. Ngươi đừng nói là không có, cũng đừng nói là nàng thấy tam đệ muội nhớ tới chuyện lần trước nên mới tới nói vài câu, ta cho dù có ngu xuẩn cũng không tin cái bộ dạng này của ngươi, ngươi cũng lừa lão nhị không khác lắm đâu".

Chu thị mặt cứng đến đỏ bừng, còn đang đứng nói xin lỗi, hỏi đại tẩu phải làm như thế nào mới nguôi giận?. ...

Chu thị thực sự giống như bồi tội với Lưu thị, còn nói muốn giúp nàng làm việc, nên khuôn mặt lạnh lùng của Lưu thị mới bị chặn lại trở về.

Hà Kiều Hạnh tò mò bọn họ ở Chu gia nháo ra cái dạng gì, nhưng để đi hỏi thì thật sự không tốt. Vẫn là buổi tối bò vào trong lồng ngực Trình Gia Hưng nghe chồng mình nói, hắn nói đại tẩu giống như là học cùng với bà nội Chu quá, nàng ở trong sân Chu gia chửi bới thống soái, đại ca đến khuyên ngăn cũng không được, là đem người kéo trở về, mà trên đường trở về cũng hông ngừng nghỉ chửi bới, từ trong sân nhà Chu gia về đến sân nhà mình. Đại tẩu người này nhận định liền dầu muối không ăn, nhị tẩu nhận lỗi nàng, nàng không nghe, nghe xong cũng không tin.

"Chu gia lúc ấy bị nàng nói cho im, sau này nghĩ lại cũng thấy tức, quay đầu lại nói nàng vốn dĩ không phải là cái thứ tốt, còn không ngại lôi lên chuyện cũ mà nói. Nương nghe xong nói với ta là may mắn lần trước đã phân gia ở riêng, nếu không thật sự rất phiền toái. Nàng nghĩ lại xem, tuy là lời đại bá nương Chu gia nói, nếu không phải nhị tẩu có oán trách, thì làm sao bá nương sẽ nói như vậy?".

Trình Gia Hưng nói chuyện, đưa tay sờ vào tóc Hà Kiều Hạnh sau lưng.

Hà Kiều Hạnh nằm rất thoải mái, dụi cọ mặt vào hõm vai chồng mình, cũng có điểm mệt nhọc, nàng nhắm mắt lại mơ mơ màng màng lên tiếng đáp.

Trình Gia Hưng nghe ra cũng buồn ngủ, đắp chăn lại cho nàng: "Ngủ đi, cũng không còn sớm nữa".

Mới nói xong không bao lâu, người nằm trong lòng ngực đã thở hô hấp đều đều, một chút, một chút nhẹ nhàng phun lên người hắn, người đã ngủ rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right