Chương 57: Chương 57
Cho dù đã phân ra ở riêng, nhưng vì cha nương còn sống trên đời, nên đêm ngày 30 vẫn muốn cùng nhau ăn một bữa cơm. Hoàng thị biết con trai thứ ba lười biếng, chính mình lười biếng không nói làm gì, nhưng hắn cũng không thích người khác đến làm phiền vợ hắn, vì thế hắn không làm bữa cơm tất niên trong sân ở nhà mới của mình, cho nên chỉ yêu cầu hắn đến nhà cũ một chút.
Trình Gia Hưng phụng mệnh của lão nương mình, nghĩ đến chuyện thật sự rất mỹ mãn, hắn nghĩ màn đêm buông xuống thì đón giao thừa, còn buổi chiều chuẩn bị ôm vợ ngủ một giấc, đến khi trời tối mới đi qua.
Hà Kiều Hạnh nghe hắn nói xong cười đến xuân phong ấm áp, còn bảo hắn đem lời nói lặp lại một lần.
"Ta đã nói là đêm nay ngủ không tốt, vì thế buổi chiều hai ta nghỉ ngơi, vừa làm cảm giác... Ui cha...". Lời nói còn chưa dứt, phần thịt mềm bên hông bị người ta nắm lấy, bàn tay trắng nõn như tuyết đó, vươn thò phía dưới vào trong vạt áo nhẹ nhàng véo một phát, Trình Gia Hưng buồn ngủ gì cũng không còn nữa.
Lúc hai người bọn họ đi qua còn xách theo thịt và đồ ăn, Trình Gia Hưng dọn đường đi phía trước vừa nói: "Hạnh Nhi, những khía cạnh khác nàng đều rất giỏi, nếu có thể đem sửa chữa tật xấu lấy cái tay động thủ nhưng không động miệng nữa thì chính là một người vợ thập phần hoàn hảo".
"Là như vậy sao?".
"Đương nhiên rồi, ta còn có thể dỗ dành nàng?". Bọn họ đi qua một con đường hẹp, mắt thấy có thể đi song song với nhau, Trình Gia Hưng dừng lại đợi nàng, trong lúc chờ đợi, hắn nhìn Hà Kiều Hạnh bằng ánh mắt mong đợi".
Hà Kiều Hạnh đáp lại sự mong đợi của hắn, nói rằng người phụ nữ có chín phần là đủ rồi.
"Ta còn không biết chính mình ở trong lòng chàng lại tốt như vậy, chàng nói, lúc trước chàng đến bờ sông mua cá, liếc mắt một cái liền nhìn trúng ta, không biết xấu hổ mà dán mặt tới, chàng là nhìn trúng cái mặt này của ta hay sao?".
Kinh nghiệm của Trình Gia Hưng không đủ, nhưng trực giác của hắn rất tốt, vừa nghe thấy lời này liền cảm thấy không ổn.
Tết nhất vợ còn ra một đề bài đòi mạng nữa.
Nếu nói đúng, thì khả năng chân sẽ bị đánh gãy, còn nếu không phải đâu, tình yêu sét đánh không chỉ nhìn mặt mà còn có thể thấy được phẩm hạnh đạo đức? Có lừa quỷ, quỷ cũng không tin.
Hà Kiều Hạnh đợi trong chốc lát, nhìn thấy Trình Gia Hưng đứng bên cạnh trầm tư suy nghĩ, liền hỏi hắn: "Bịa chuyện ra được cách nói như thế nào chưa?".
"Cái gì mà bịa chuyện hay không bịa chuyện? Ta là đang nhớ lại tâm trạng lúc đó của mình".
"Thế tâm trạng lúc đó của chàng ra sao mà mạo hiểm cưới con sư tử hà đông, rồi làm thế nào để lấy lòng cha ta, cầu xin cha ta gật đầu gả con cho chàng".
"Lúc đó xác thực là thấy sắc nổi lòng tham, ngày hôm đó ta ở bờ sông vừa nhìn thấy nàng, ôi nương ơi, bộ dáng người này chính là người mà con muốn lấy làm vợ". Trình Gia Hưng vừa hít hơi vừa nói, sau đó phục hồi tinh thần, lật đật nhảy dựng sang một bên,"Còn chưa nói xong, nàng hãy nghe ta nói cho xong!!! Ta thừa nhận mới đầu là nhìn mặt, rồi sau đó thường xuyên qua lại tiếp xúc nhiều nên các mặt khác đều thích nàng. Nàng không phải là cũng như vậy sao? Ta lúc ấy ở thuyền đánh cá nói muốn đi nhà nàng cầu thân nàng, mà nàng cũng không đá ta xuống nước, còn không phải là thấy ta đẹp trai, phong độ mới luyến tiếc nhấc chân à?".
Hà Kiều Hạnh đem ánh mắt từ trên người hắn thu lại, sau đó tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Là sợ đá xuống dưới không ai đi cứu, nếu chàng chết đuối thì ta phải lấy mạng đền tội".
"Này!"
"Này cái gì mà này?".
"Này, nàng đánh giá thấp chồng nàng rồi đấy! Lúc ta tới chào hỏi ông nội, ông bảo ta lâu rồi không gặp qua sông, nàng không biết ta có kỹ năng bơi lội dưới nước rất tốt sao?".
"Đó không phải là sau khi ta đón chàng qua sông rồi mới nói?".
"Chàng có biết về sau tại sao ta chưa bổ cho chàng một cước chân không?".
Trình Gia Hưng rõ ràng một câu cũng khôn tin, chắc chắn cho rằng lúc trước vợ với hắn cùng một đức hạnh, cũng là thấy sắc nổi lòng tham!.
Hà Kiều Hạnh đương nhiên sẽ không thừa nhận, không những không thừa nhận, mà còn nhếch mép cười nói: "Phụ nữ thập toàn hoàn mỹ chín phần như chúng ta sao có thể làm chuyện đạp người ta xuống sông?".
"Vậy nàng nói một chút đi, ta lúc đó cái gì cũng đều không có, tại sao Phí bà tử đi đến làm mối nàng không hề từ chối?".
"Không phải chàng thuyết phục cha ta, để cha ta gật đầu sao?".
"Nếu nàng không đồng ý, cha vợ của ta có thể gật đầu không?".
Mắt thấy đã đến nơi, Hà Kiều Hạnh dừng lại, nhìn sang bên cạnh ngoắc ngoắc ngón tay.
Trình Gia Hưng cúi đầu.
Hà Kiều Hạnh xoa bóp lỗ tai bên phải của hắn, xoa nhẹ một cái rồi mới nói: "Còn nhiều chuyện như vậy, chàng đi tìm cha ta đi thôi, ta phải xuống bếp hỗ trợ nấu đồ ăn đây". Nói xong nàng lấy thịt trong tay Trình Gia Hưng, hướng đến phía nhà bếp khói trắng bốc lên nghi ngút.
Trước khi Hà Kiều Hạnh tới đây, bà bà Hoàng thị đang nói chuyện với đứa con trai thứ tư thường xuyên không về nhà, còn hai cô con dâu thì làm việc ở trong bếp. Bởi vì là năm mới đêm ba mươi, nên Lưu thị và Chu thị không cãi nhau, nhưng cũng không cho sắc mặt tốt, cúi đầu làm việc của chính mình. Hà Kiều Hạnh vào đây, bầu không khí trong bếp một lần nữa lại dậy lên, vấn đề hiếu kính được nhắc lại, lần này tất nhiên là Chu thị hỏi, Hà Kiều Hạnh vẫn là nói thật, nói rằng nàng cho năm lượng bạc.
Chu thị đang xắt rau, nghe xong động tác ngừng lại: "Ta cùng Gia Quý kiếm được ít hơn, rồi còn muốn xây nhà nên không thể lấy ra được nhiều như vậy, nghĩ làm theo hiếu kính bình thường là được".
Hà Kiều Hạnh không cảm thấy có chuyện gì, hoàn cảnh mỗi gia đình khác nhau, có nhiều cho nhiều, có ít cho ít, có tâm đủ là được.
Nàng còn chưa nói gì, Chu thị đã quay sang hỏi đại tẩu.
Lưu Tảo Hoa đang nhồi mì, không muốn quan tâm đến nàng ta.
"Ta không biết nên cho bao nhiêu, nghĩ đến hai nhà ta hoàn cảnh tưởng tương tự nhau, đại tẩu ngươi nói cho ta biết một chút đi".
"Ồ, ta đã biết, ngươi cho rằng ta keo kiệt sẽ không cho nhiều, nhiều lắm là ba năm trăm văn tiền, ngươi so sánh với ta, nếu ta không đưa nhiều tiền thì ngươi sẽ bôi xấu thanh danh ta, người ta nói thì ngươi sẽ đổ tất cả lên đầu ta, kết quả là ngươi sẽ nói vì giữ mặt mũi của ta nên không dám làm vượt qua người đại tẩu ta đây! Đúng không?".
Chu thị tay cầm dao run lên, suýt chút nữa đã cắt chính mình: "Đại tẩu đối với ta có thành kiến quá lớn, vì thế đem ta nghĩ quá xấu đi".
Lưu Tảo Hoa xoa thêm hai cái rồi quay người lại nói: "Ngươi một hai muốn biết ta nói cho ngươi biết cũng được, ta vừa rồi đem tiền hiếu kính cho cha nương, cho hai lượng bạc, nương rất vui mừng, còn khen ta nữa". ...
Phải nói là đối thủ của nhau nên cũng có chút hiểu nhau, Chu thị có vẻ nói nàng không so sánh được với tam phòng, nhưng lại có thể so sánh được với đại phòng, vì chắc chắn rằng Lưu Tảo Hoa là người keo kiệt. Thử nghĩ lại mà xem, nàng ta lúc trước vì tiết kiệm tiền mà tiết kiệm cả ăn uống khiến cho chồng mình ngất xỉu ngoài đồng vì đói, vì thế loại người này có thể cho hiếu kính cha nương được bao nhiêu? Ba đến năm trăm văn đã là vỡ trời rồi?.
Không ngờ rằng, nàng Lưu Tảo Hoa còn có thể lấy ra hai lượng bạc tiền nhiều như vậy!.
Hai lượng bạc đối Trình Gia Hưng mà nói là không nhiều lắm, tính ra có thể mua được trăm mấy cân thịt, cho dù ăn tết này giá thịt có tăng thì tám chín mười cân vẫn phải có.
Ăn tết đưa tiền hiếu kính lễ có cần phải nhiều như vậy không?
Ở trong thôn, những người cho mười cân thịt đã được gọi là người con trai quá hiếu thảo, đây đã là khoa trương lắm rồi.
Về sau chính là dày vò a, Chu thị nghĩ thật ra muốn cho với con số hai lượng? Hay là đưa một nửa? Cách này kỳ thực cũng có lý, thứ nhất nàng là nhị phòng, thứ hai là trước đó buôn bán, xe trâu cấp cho đại phòng mượn, kết quả là đại phòng kiếm được nhiều tiền hơn. Còn nhà nàng thì mỗi ngày mang gánh gánh đồ đi ra ngoài, vất vả đến mười phần chỉ kiếm được 20 mươi lượng bạc, cho có một nửa cũng không được ... Chu thị sợ rằng dù có giải thích thế nào cũng bị người ta chỉ ra, bởi vì Lưu Tảo Hoa đã cho hai lượng bạc, người ta sẽ nói ngay cả nàng ta cũng cho hai lượng bạc, tại sao ngươi còn không bằng nàng?.
Trong lòng nàng như có một cơn giằng xé diễn ra.
Nếu ít hơn thì sẽ không có mặt mũi, cho bằng thì lại đau lòng.
Chu thị nghĩ phải tìm cơ hội gọi người đàn ông Trình Gia Quý sang một bên để nói riêng với hắn đại phòng cho hai lượng bạc, tam phòng cho năm lượng, hỏi hắn tính toán như thế nào.
Trình Gia Quý nói rằng hắn không có khả năng học làm theo tam đệ, làm theo giống như bên đại ca đi, lại nói sau khi phân gia bọn họ cũng bận rộn không giúp được gì nhiều, rồi cũng chưa cho vài lần hiếu kính, vừa lúc biếu kính dịp tết cũng tốt, dù sao cũng để cho cha nương biết, mặc dù đã phân ra nhưng con trai vẫn hiếu thuận, có thể tin cậy được.
Chu thị nói: "Hai lượng có phải hơi nhiều quá không? Cộng với số tiền bán heo, mới có hai mươi mấy lượng... Chúng ta còn phải xây nhà, sau này sinh con".
Trình Gia Quý cau mày: "Đó không phải là những gì ta nói, tam đệ mang ta đi theo kiếm được hai mươi lượng bạc, ta ngay cả cho cha nương hai lượng mà cũng luyến tiếc thì ta thành người như thế nào? Cho dù không kiếm được hai mươi lượng này, ta vẫn phải sống, mà có thể sống không có với số tiền này chẳng lẽ khôn sống được?".
Chồng đã nói như vậy rồi, Chu thị không thể nói được gì nữa, chỉ có thể chịu đau khổ móc ra hai lượng bạc.
Nhìn thấy nhị tẩu đưa tiền, Trình Gia Vượng lúc này mới nhớ tới, cũng ném ra một túi tiền.
Hoàng thị mở ra vừa thấy, hỏi: "Con không phải là đang học việc sao? Tiền ở đâu ra đây?".
"Cái này à, chính là tam ca đưa tới cho con, trước đó không phải là con giúp ca ấy làm mấy cái đồ sao?".
"Sao những cái đó lão tam lại đưa cho con làm, Viên thợ mộc không nói gì sao?".
"Thời điểm tam ca xây nhà đã đưa việc cho sư phó kiếm được tiền rồi, sau này còn có thể quan tâm đến chuyện này không?".
Hoàng thị lúc này mới yên tâm, cười nói rằng, nàng năm nay làm ăn phát đạt, trong tay đã có hơn mười lượng bạc rồi.
Trình Gia Hưng ngồi bên cạnh với mọi người, hắn nói cái gì? Hắn sẽ làm cho nương có thêm tiền đồ nhiều một chút! Ngày ngày cuộc sống trôi qua sẽ tốt hơn, tương lai chỉ có sung túc, càng nhiều hơn.
Nói xong mấy huynh đệ cùng nhau gật đầu, đều nói đúng vậy.
"Từ trước đến nay đã để cho cha nương lo lắng nhiều như rồi, dọn phân, lau nước tiểu, nuôi lớn bọn con, vì thế mấy đứa con trai cũng nên hiếu kính người".
"Nương yên tâm chờ đợi cuộc sống tốt đẹp đi, gia đình chúng ta sẽ càng ngày càng tốt lên nữa".
"Đúng vậy! Về sau chắc chắn càng ngày càng tốt!".
"..."
Bốn huynh đệ nói năng hăng say, Chu thị vừa rồi đưa tiền hiếu kính xong đi ra ngoài liền ôm ngực, nghe nói mười lượng hiếu kính còn ít, về sau sẽ cấp cho càng nhiều hơn nữa, nàng thiếu chút nữa đã bỏ đi qua rồi.