Chương 58: Chương 58

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,380 lượt đọc

Chương 58: Chương 58

Năm nay đối với nhị tẩu Chu thị là một năm tai hoạ, mà mở đầu của nó là hai lượng bạc tiền hiếu kính.

Đêm 30 không phải nói, người khó chịu ở đây, mồng một đầu năm nàng cũng không tốt. Đến ngày mồng hai hôm nay, theo phong tục địa phương, trừ khi mối quan kệ cực kỳ tồi tệ hoặc rất bất tiện, nói chung là các cô nương gả ra ngoài sẽ mang một ít thứ gì đó về nhà mẹ đẻ của họ vào ngày này, gặp người nhà, nói chuyện, rồi ăn một bữa cơm.

Hà Kiều Hạnh được đại ca nhắc nhở, nghĩ đến mồng năm ngày nắng sẽ đi trở về, vì thế sáng sớm tinh mơ sẽ không phải bò dậy rời giường từ trong ổ chăn.

Hai tẩu tử của nàng đều là người trong thôn, hai người trời chưa sáng đã thức dậy dọn dẹp, sửa soạn, không chủ mặc quần áo tươm tất hơn bình thường mà ngay cả đầu tóc cũng được lau sạch chải bóng bằng dầu hoa quế, chải búi to tóc rất quy củ đúng cách.

Cuối năm vừa rồi kiếm được một khoản tiền, trở về một chuyến không thể biểu hiện quá mức keo kiệt, tâm trạng của Chu thị vẫn rất phức tạp. Nàng thường lui tới bởi vì không sinh được con nên không nói chuyện được nhiều lời với những người phụ nữ khác, hiện giờ tuy chưa mang thai nhưng cuối cùng cũng có chút tiền thẳng người hơn một chút. Trong lòng rất muốn để cho người khác xem trọng mình, nhưng lại sợ quay đầu người ta sẽ nhớ thương mình, nếu mỗi người đều cho rằng nàng đã phát tài, về sau nhà ai thiếu ba mươi, năm mươi văn, nửa lượng đều sẽ đến tìm nàng thì sao.

Nếu Gia Quý tính tình giống lão tam, mặc cho ai tới, nói không cho là không cho, nàng cũng không cần lo lắng về điều này nhiều như vậy để làm gì.

Cố tình trong bốn huynh đệ thì lão tứ giống lão tam nhất, hai người ca ca bên trên thì kém thông minh, tinh vi hơn rất nhiều.

Trình Gia Quý là người biết suy nghĩ cho người khác, và cũng là người dễ nói chuyện, hắn như vậy nên Chu thị không dám giống hắn, đặc biệt là sau khi phân ra, đến ngụm nước cũng tự chính mình nấu, củi lửa tự nhà mình bỏ, nếu không tính toán tỉ mỉ thì sớm hay muộn thì cũng miệng ăn núi lở.

Sau khi tính toán như vậy, nên chuyến đi trở về này không thể phô trương có tiền.

Chu thị bưng một rổ trứng lên, lại cầm mấy gói bánh bỏng gạo, lên tiếng gọi người rồi đi ra ngoài. Vốn dĩ vợ về nhà mẹ đẻ có người đàn ông đi cùng hay không đi cùng đều được, Trình Gia Quý suy nghĩ về huynh đệ đại tẩu, sợ để vợ mình về một chắc sẽ bị chịu thiệt, chèn ép nên quyết định đi cùng.

Trứng gà được giao cho Trình Gia Quý cầm, hắn bưng nó cẩn thận, cười nói: "Bình thường cha vợ và những người khác đều không yên tâm về hai chúng ta, về sau phân ra cũng sợ chúng ta không quá tốt, lần này trở về phải hảo hảo nói chuyện với bọn họ, hai ta cũng coi như đem cuộc sống ấm no dần đi lên".

Chu thị đầu tiên là gật đầu, rồi nghĩ đến điều mà nàng lo lắng, vì thế liền dừng lại dặn dò Trình Gia Quý: "Mới chỉ có hai mươi mấy lượng, cũng không phải là số tiền lớn gì, chàng đừng thổi phồng quá người ta lại cho rằng chúng ta ăn không hết, mặc không...".

"Ta biết rồi, vợ, chúng ta cầm một ít trứng gà với hai gói bánh bỏng gạo, có phải là hơi ít hay không? Khi đi ra ngoài nên bắt một con gà".

"Vừa rồi mới bảo chàng đừng khoe khoang".

"Cũng không phải là khoe khoang... Đó không phải là cha nương nàng sao? Nói là cùng thôn thấy mặt dễ, giống như ta thế này, một năm mới trở về gặp bọn họ một lần".

"Nhà nào cũng như vậy cả, cầm chút đường cùng ít trứng gà, chàng đừng nghĩ nhiều như vậy, đi nhanh lên đi".

Người Chu gia lúc ấy không ghét bỏ cái gì, họ niềm nở chào hỏi, lôi kéo nói chuyện rất nhiều, giữa trưa còn nấu thịt khô để ăn. Đàn ông ngoài kia thì tạm thời không nói, phụ nữ nói chuyện chính là những cái đó, hoặc là nói quan hệ nhà chồng, nói về tiền bạc, hoặc nói về em bé.

Lần này trở về cũng không khác nhau lắm, Chu gia hỏi nàng về mối quan hệ với Lưu Tảo Hoa cùng Hà Kiều Hạnh, rồi nhắc tới khoảng thời gian trước buôn bán, nói bóng nói gió nghĩ muốn dò hỏi nàng kiếm được bao nhiêu tiền.

"Thời gian trước bọn Chu Tiểu Thuận đi theo làm một thời gian, quay đầu lại nói muốn xây nhà, còn mua xe trâu, lấy vợ cũng khá coi trọng... Các ngươi làm chưa đến một tháng, nhưng mỗi ngày đều đưa đi ra ngoài nhiều như vậy, kiếm được không ít phải không?".

Chu thị xua tay nói không thể so sánh được.

"Các ngươi mỗi ngày hai gánh, bốn sọt, kiếm không được nhiều như lần buôn bán trước sao?".

"Không phải chuyện là như vậy... Mua bán là kiếm tiền, có thể tới tay chúng ta không nhiều đâu. Trước đó bán đậu phộng cùng thịt heo xé cay, có không ít người nói qua, nói kết nhóm với lão tam được phân chia rất nhiều, nhưng người như bọn Chu Tiểu Thuận cùng Man Tử, ai có thể đảm bảo thuê làm việc rồi kiếm được nhiều tiền như vậy không? Nhưng là người của hắn, hắn nói tốt với mọi người liền không đổi miệng, tương đương nói rằng Chu Tiểu Thuận là chiếm được lợi ích lớn. Lúc sau lão tam cũng học tinh vi hơn, hiện tại cùng làm với hắn, không thể kiếm được nhiều, nhưng so với trồng trọt thì tốt hơn một chút".

"Là vậy sao ?".

"Bằng không vì sao lão tứ không làm cùng?".

Nói như vậy cũng khá thuyết phục, người Chu gia nghĩ lại đến lúc trước, Trình Gia Hưng sống chết không chịu đá bọn Chu Tiểu Thuận với Man Tử ra, lúc ấy còn có người nói hắn là thà rằng mang hồ bằng cẩu hữu cũng không nghĩ mang người thân họ hàng huyết thống, hiện tại ngẫm lại, khả năng thật chính là tin nặc hảo, nhìn hắn lúc này không phải là mang theo huynh đệ đó.

"Nhìn Lưu Tảo Hoa gần đây mỗi ngày đều rất hạnh phúc đấy, chắc việc buôn bán này vẫn có thể kiếm được".

Chu thị nói: "Nàng kiếm được nhiều hơn so với ta, nàng đã sớm đến nhà lão tam mượn xe trâu chở đi, chúng ta thì không có xe trâu để sử dụng".

"Ta nói ngươi a... Tính tình này cũng quá mềm mại rồi, gặp loại người không biết xấu hổ như Lưu thị là chỉ có chịu thiệt. Lúc đầu khi chưa phân gia thì nàng ỷ vào việc có thai mà lười nhác để ngươi làm việc, bây giờ đã phân gia rồi thì nàng ỷ vào việc da mặt dày mọi chuyện thuận lợi xông lên phía trước để chiếm hết tiện nghi, ngươi nên cùng Trình Gia Quý và bà bà hảo hảo nói chuyện cho tốt, nhà mẹ đẻ này thật sự không quản được cho ngươi cái này. Nói như thế nào thì cũng đều là bí mật, nàng là ngoài ánh sáng không đưa ngươi ra ngoài đâu".

" Vẫn là quên đi, hiện tại ta chưa có cái vốn để gây chuyện với đại tẩu".

Chu gia trên dưới đồng nhất cùng nhìn vào chiếc bụng của nàng: "Chuyện đã trôi qua lâu như vậy rồi, sao bụng của ngươi mãi mà chưa mang thai? Ngươi cần phải bồi bổ, nỗ lực hơn nữa!".

Chuyện mang thai sinh con, phải làm việc nỗ lực hơn như thế nào... Chu thị đỏ mặt như đít của con khỉ.

Người nhà mẹ đẻ nàng còn quan tâm đến chuyện phòng the, hỏi hắn bao lâu thì sinh hoạt vợ chồng một lần, không nói mỗi ngày đều sinh hoạt, nhưng hai ba ngày đều sinh hoạt vợ chồng một lần nhưng mãi vẫn không có thai, nếu có thời gian thì đi lên trấn để đại phu nhìn xem. Lần trước lưu thai, các căn bệnh bên trong có vấn đề thì cần phải uống thuốc, hay các mặt khác có vấn đề... dù sao cũng phải nghe lời đại phu nói.

"Đều biết rằng dưới gối có con trai mới đứng vững được, ngươi cũng đừng chờ, ngoài tìm đại phu còn phải tìm các thầy cúng, sư phụ trong chùa miếu, phải cố làm hết mọi việc".

"Mồng một bỏ lỡ rồi, ngày 15 rằm ngươi đi cúng vái lại cầu Bồ Tát. Ta cũng hỏi thăm giúp ngươi xem có phương thuốc gì linh nghiệm, ngươi cũng không còn trẻ nữa, hơn hai mươi mấy tuổi rồi, không thể trì hoãn nữa".

"..."

Ngày về nhà mẹ đẻ vẫn thực là vui sướng, dễ chịu, đặc biệt là Chu thị có thói quen tỏ ra yếu đuối, nàng nói chuyện không quá khó nghe, Chu gia trên dưới vui vẻ ăn cơm một bữa, đồ ăn lại ngon. Khi Chu thị cùng Trình Gia Quý trở về, Trình Gia Quý có uống thêm hai ngụm rượu, vì thế hơi chóng mặt, Chu thị khuyên bảo người đi vào phòng nghỉ ngơi một lát, khi ra khỏi phòng thì thấy đại tẩu Lưu thị đang kiêu hãnh như một con gà chọi.

Lúc này Chu thị không lường trước được bi kịch xảy ra sau đó.

Nàng phát hiện ra điều không đúng là ngày mồng ba, bởi vì còn mấy ngày ăn uống tán gẫu trong dịp năm mới, Chu thị trước đó mệt nhọc đủ rồi, hai ngày nay khó có được nhàn rồi, vì thế lấy một ít hạt dưa, đậu phộng trong túi đi ra ngoài, muốn đi tìm người ngày xưa hảo hảo nói chuyện, để hỏi thăm tình hình mới mẻ trong thôn. Vừa vặn đi được nửa đường thì gặp được huynh đệ nhà mẹ đẻ, mặt mũi đại ca hồng hào, hẳn là mới đi ra ngoài uống rượu về, Chu thị đang muốn tiếp đón chào hỏi hắn, thì người này gục mặt, quay đầu rời đi.

Điều gì đó không đúng!

Cái này thực không thích hợp!

Bởi vì việc xảy ra vào mùa hè lần đó, Lưu thị cùng nhà mẹ đẻ náo loạn không thoải mái, hai bên gặp nhau có chút kỳ quái khó chịu. Chu thị lại không giống vậy, nàng cùng nhà mẹ đẻ trước nay đều rất hoà thuận, các huynh đệ không nói đặc biệt thân cận nhưng cũng không có xích mích gì. Bình thường gặp nhau cho dù vội vàng cũng chào nhau một tiếng, thời điểm rảnh rỗi còn đứng lại nói chuyện với nhau mấy câu, phản ứng hôm nay đúng là có vấn đề.

Sau đó, nàng cứ thắc mắc suy nghĩ không biết mình có sơ suất nào không, chạy vào ở dưới gốc cây đa gặp được hai nhà thím khác, hai người thím thấy nàng mắt liền sáng ngời, vẫy tay bảo nàng đi qua lại đây.

Chu thị chính là ở chỗ này, đã hiểu rõ vấn đề.

Vì sao huynh đệ nhà mẹ đẻ lại nhăn mặt quay đầy với nàng? Bởi vì hôm qua trở về, từng lời nói của nàng dè dặt hơn, bo bo giữ mình, không dám nói thật ra của cải, vì sợ đưa tới phiền toái. Kết quả là Lưu Tảo Hoa ngu xuẩn kia vì thể diện lên mặt mà chạy về nhà họ Lưu khoe khoang.

Nàng giống như trở mình sau khi bị nghẹn uất suốt nửa đời người, nàng rũ bỏ mọi thứ sạch sẽ mà Chu thị cho rằng không nên nói ra.

Trong ngoài lời nói chính là cái ý tứ, lúc đầu các người khinh thường ta, khi muốn làm giàu phát tài thì nói lời dễ nghe, đến khi mất tiền chịu lỗ lại quay sang bắt ta thu dọn hậu quả, còn uy hiếp nói không giải quyết tốt sẽ tới nhà chồng ta gây chuyện... Cho nên ông trời vẫn có mắt, thời điểm lão nương không tốt gặp khó khăn, các người ai cũng không duỗi tay ra giúp đỡ, đến khi ta chịu đựng vượt qua rồi, bắt đầu sống được tốt thì các ngươi đừng ai đến cầu cạnh ta.

Lưu Tảo Hoa lại một lần nữa thổi phồng khoe khoang về công việc buôn bán ở nhà họ Lưu, nàng nói tam đệ muội có tay nghề thật sự rất tốt, vừa có năng lực, tâm địa hiền lành, đặc biệt là ở chung rất hoà đồng, chính mình phát tài còn mang theo hỗ trợ đại gia đình, tóm lại là nàng đã phát tài, có một số của cái lớn, trong dịp tết còn hiếu kính cha nương chồng hai lượng bạc. Cái này còn chưa là gì, nàng nói lúc nào thời gian rảnh rỗi sẽ đi mua đất rồi xây nhà, cũng chuẩn bị xây nhà ngói gạch xanh để ở...

Nói đến hai lượng bạc tiền hiếu kính, Lưu Tảo Hoa vẫn còn cảm thấy hơi đau lòng, cũng nghĩ đến chính mình kiếm được nhiều tiền, nên không dám ở trước mặt Thần Tài tỏ ra quá mức keo kiệt, hơn nữa nàng cũng nhìn ra Thần Tài thích hiếu thuận, vì thế nghĩ một năm tới liền đau một hồi, mới cắn răng đưa tiền ra.

Tiền đã đưa ra rồi, cho nên ngoài miện vẫn phải cứng cỏi lên, nàng nghĩ đến việc cho nhiều tiền hiếu kính như vậy mà những người khác không biết, chẳng phải là sẽ thua lỗ danh dự sao? Vì vậy, dù không có ai đến hỏi, chính nàng cũng tự mình thổi phồng nổ tung mình lên.

Trước đây chỉ nghe người khác khoe khoang với mình, công việc làm ăn của Lưu thị rồi sẽ trở lại, nàng nói đã đủ, cho nên khi trở về tinh thần rất là sảng khoái.

Lại nói, Lưu thị tinh thần tốt nên nàng sẽ không nghĩ đến ôn thần kia đang ở nhà, hai lần nàng không đề cập đến Chu thị, nhưng vẫn là cách tấn công xông thẳng lên người nàng ta.

Người Chu gia nghe Lưu Tảo Hoa náo loạn, khoe khoang như vậy, nghĩ lại mới nhận ra có điều không ổn.

Vì sao Lưu Tảo Hoa từng lời đều nói rằng việc mua bán đã làm nàng phát tài, có của cải, về sau còn xây nhà ngói sống một cuộc sống tốt đẹp. Chu thị lại là ý tứ lợi nhuận lời có hanh, so với làm nông chỉ nhỉnh hơn một chút, kiếm được tiền nhưng không nhiều lắm, muốn xây nhà phải nghĩ đến cách khác.

Cả hai đầu đều không khớp, vậy thì nên tin ai?.

Chuyện khác khó nói, nhưng lần này ai cũng tin Lưu Tảo Hoa, không nói nàng chưa phải là quá ngu ngốc tự dưng bày trò ra làm gì cả, chỉ nói nhìn nàng như vậy rất đắc ý, chính vì trước đây ngạt thở mà có cơ hội sẽ quay đầu lại tìm một người nào đó để khoe khoang.

Hai lượng bạc tiền hiếu kính cũng hỏi thăm nốt, sau này có người đi hỏi Hoàng thị, Hoang thị thu bạc tất nhiên là muốn khen ngợi mấy người con trai rồi, nàng không nói chi tiết, nhưng nói bốn người con trai đều rất hiếu thuận, cho dù đã phân ra ở riêng nhưng vẫn đoàn kết đồng lòng, năm đầu kiếm được tiền, năm mới liền hiếu kính cộng lại được mười lượng bạc.

Cũng là bảo hộ con nên Hoàng thị không nói cụ thể là ai cho mấy lượng, mà cùng khen ngơi khoa khoang cả bốn người con.

Người ta vừa nghe cộng lại được mười lượng bạc, thì chuyện Lưu Tảo Hoa nói hiếu kính hai lượng bạc thì không thể giả được, Lưu Tảo Hoa đã cho hai lượng, Chu thị còn có thể cho ít đi được sao?.

Rồi lại nghĩ đến thời điểm hai nhà bọn họ phân ra không lấy tiền bạc, hiện tại có thể bỏ số tiền này ra, vậy thì đó là kết quả từ vụ mua bán vừa rồi kiếm được rất nhiều đúng không?.

Lại có người nhớ tới lúc Lưu thị mắng chửi người có nói những lời kia, nói Chu thị tâm nhãn so với người khác nhiều hơn rất nhiều, là một người xấu xa.

Chu dù trước đây không tin, nhưng lần này đã có người tin rồi.

Vợ Chu Đại Hổ đặc biệt tức giận, thiếu chút nữa đã nghẹn ra nội thương. Nàng cho rằng mình đã làm tốt nhiệm vụ bảo vệ cháu gái của chồng, nhưng nàng lại bị người này chơi tâm nhãn, có tiền mà còn giả nghèo, giống như cảm thấy sợ gia đình nhà mẹ đẻ biết được sẽ giở trò như con đỉa hút máu không buông.

Tin đồn rất nhanh được lan ra, về sau Trình Gia Quý cũng có nghe nói, hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay đầu lại hỏi vợ, ngày đó về nhà mẹ đẻ, sau đó đơn độc nói chuyện với nương các nàng nói những gì?.

"Ta không nói cái gì, chỉ nghĩ kiếm được tiền cũng không thể tỏ vẻ giàu có, nếu không sẽ để cho người ta dòm ngó à? Các nàng hỏi thăm ta nói năng dè dặt hơn một chút. Ta nói buôn bán không dễ làm, không phải là mỗi ngày đều hốt bạc như người ta nói, ai biết đại tẩu lại phát điên cái gì, về nhà mẹ đẻ gặp người liền bô bô nói nàng đã phát tài, kiếm được nhiều tiền, làm như ta kiếm tiền còn đi về nhà mẹ đẻ để khóc than... Trời đất chứng giám, ta có khóc chỗ nào?".

"Nhà ai kiếm được tiền cũng không đi ra ngoài bô bô nói về điều đó. Lão tam cũng không nói với chúng ta là hắn kiếm được bao nhiêu tiền trong tay, chàng chỉ biết chúng ta bán một gói bánh bỏng gạo kiếm lời được một văn, còn chàng có thể biết hắn kiếm được bao nhiêu không? Người đều giống như vậy à? Ai sẽ đi ra ngoài mà nói rõ ngọn ngành chứ?".

Trình Gia Quý nghe lại cảm thấy có lý, nhưng cũng không thể trách đại tẩu đi ra ngoài khoe khoang rồi hại bọn họ, hắn nghĩ tới nghĩ lui rốt cuộc cũng không hiểu chỗ nào đã xảy ra vấn đề.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right