Chương 59: Chương 59

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 387 lượt đọc

Chương 59: Chương 59

Vào sáng ngày mồng năm, Trình Gia Hưng nghĩ muốn ra bờ sông xem, kết quả là trời đổ cơn mưa nhỏ, trận mưa này kéo dài hai ngày, vào buổi tối mồng sáu thì mới tạnh. Mưa tạnh, nhưng đường thôn lại một mảnh bùn lầy, lúc Lưu thị đi đến tìm Hà Kiều Hạnh là mang đôi giày gai tới, đi đoạn đường này chân nàng đỏ bừng vì lạnh. Hà Kiều Hạnh nghe được động tĩnh liền đi ra kéo người vào bếp, nhóm đỏ lửa , người mới dần dần ấm lên.

"Trước còn nói mua sắm phiến đá để lát sợ tốn tiền, lần này mưa qua đi, đường thôn hai ngày nay không có cách nào đi được, mọi người cũng không dám đi ra ngoài, ngươi bên này thì ngược lại rất thoải mái, mưa xong đem sân xối tẩy rửa đến sạch sẽ ".

"Ta đây cũng không thích những ngày mưa, ẩm ướt và rất lạnh, vốn dĩ đã thương lượng với Gia Hưng ca, hay ngày này sẽ về nhà mẹ đẻ, hiện tại thì không thể đi được, dù sao cũng phải đợi mặt đường khô ráo đã".

Nhắc tới Trình Gia Hưng, Lưu thị thuận tiện hỏi một tiếng: "Lão tam người đâu?"

"Thời gian trước buôn bán bận rộn vất vả, mỗi ngày đều kêu muốn nghỉ ngơi, hai ngày nay nạp đủ năng lượng rồi muốn đi ra ngoài dạo. Hắn muốn đi tìm bằng hữu bôn ba ngày xưa ôn chuyện, ngày mưa cũng không thể mặc quần áo giày bông đi ra đường thôn được, ta không cho hắn đi ra ngoài, bên hắn đang giận hờn cáu kỉnh, chui đầu lên giường ngủ rồi". ...

Nghe như vậy, đây thực sự là điều mà Trình Gia Hưng có thể làm được.

Lưu thị lại tò mò: "Lão tam cũng có lúc giận dỗi với ngươi sao?".

"Có lúc răng cũng cắn đầu lưỡi, người với người ở chung với nhau sao có thể không có bất đồng, cọ xát được? Ngươi thấy ta bình thường dễ nói chuyện, nhưng gặp chuyện sẽ bướng bỉnh không nói đạo lý. Tính tình hắn cũng cương vậy đó, chúng ta cũng có thể vì những chuyện nhỏ nhặt, lặt vặt như hạt đậu hạt mè mà làm nháo làm loạn lên, chỉ là gây chuyện so với nhà khác không giống nhau mà thôi ". Cái kia nói đúng hơn thì không phải là nháo lên để gây chuyện, mà đó là giận yêu, bỏ chút gia vị tăng thêm tình cảm sinh hoạt vợ chồng. Cuộc sống mà, sao có thể êm đẹp, bình ổn mà không có những sáo trộn chứ?.

"Cũng đừng chỉ nói tới ta bên này, đại tẩu thì sao? Ta xem khí sắc ngươi rất tốt, có chuyện gì vui à?".

Lưu thị nhìn Hà Kiều Hạnh cười hì hì, ban đầu ai cũng nói nàng, bây giờ thì rất hãnh diện: "Cũng là nhờ phúc của ngươi và lão tam, ta và Gia Phú đã kiếm được tiền, mồng hai về nhà mẹ đẻ so với mọi năm thì thẳng lưng, hãnh diện hơn. Nhưng nhị phòng thì xúi quấy, không được suôn sẻ".

Hà Kiều Hạnh một lúc rồi chưa cho củi vào bếp lò, trên bếp đang có nồi canh xương hầm củ cải, nàng vừa nói chuyện, ánh mắt nhìn trên dưới người đại tẩu, nghe đến đây thì liền quay đầu.

Thì ra là như vậy, thật sự là không biết chút chuyện nào.

"Ngươi không nghe nói à? Mấy ngày nay trong thôn có rất nhiều người bàn tán đó".

"Trời giá rét, không có việc gì ta cũng không ra khỏi cửa".

"Không thấy buồn sao?".

"Có Gia Hưng ca làm cho ta bớt buồn chán rồi, hắn kể cho ta nghe những chuyện trước đây, hoặc là nói một chút kế hoạch trong tương lai, như vậy một ngày cứ thế cũng trôi qua".

Mắt thấy đi chệch hướng, Lưu thị liền đem đề tài mang về, đem chuyện lần đó nói lại cho Hà Kiều Hạnh nghe: "Trước đó lúc nấu cơm, Chu thị không có việc gì thì bảo ta đừng có khoe khoang với người khác, khoe khoang với nhiều người thân thích, bạn bè, họ có việc đều sẽ tìm tới... Ta nghĩ nàng sao lại có lòng tốt như vậy mà nhắc nhở ta? Hay là sợ lần tới giả nghèo lo ta sẽ vô tình vạch trần? Ta cũng không biết việc này có gì tốt, ngươi cùng lão tam thời điểm buôn bán mà không kiếm được tiền không? Nếu nói không kiếm được tiền, có lừa quỷ quỷ cũng không tin ấy?".

Hà Kiều Hạnh ngẫm lại rồi nói: "Tiền chính là của cải, vật chất để nhận người, khi ngươi nghèo người khác sẽ trốn tránh ngươi, nhưng lúc ngươi giàu thì thân thích ở xa cũng có thể tìm đến cửa nhờ vả, đây chính là hiện thực ở trên đời. Bản thân nhị tẩu nghĩ như vậy cũng không sai, ta đoán là vấn đề nằm ở mối quan hệ giữa nàng ta và nhà mẹ đẻ của mình".

Lưu thị duỗi hơ tay trên miệng bếp, nhìn Hà Kiều Hạnh nói cẩn thận nghe.

"Nói cách khác, nhị tẩu trừ nhị ca ra thì đều phòng bị người khác, loại chuyện này nói đối với chúng ta có lý phần nào đó, chúng ta phân ra ở riêng thì cũng nên sống cho chính mình, chuyện nhà ngươi không cần cùng ta thương lượng. Có thể nàng gần gũi với nhà mẹ đẻ, kết quả chính là ta đem ngươi thành người một nhà, còn ngươi đem ta thành người ngoài, vấn đề căn bản chính là ở chỗ này. Cho dù chuyện này không xảy ra, thì sớm hay muộn chuyện mâu thuẫn với nhau cũng đến".

Lưu thị lúc trước không nghĩ tới mặt này, trước đó bất quá chỉ là tức điên lên thôi, đặc biệt là chuyến đi này, về Trình Gia Phú đã nói nàng, Lưu thị lúc ấy không phản bác lại, giờ này nghe xong vỗ tay một phát: "Ta cứ thích nói đó! Ta khoe khoang thì sao? Ta khoe của ta, cũng không giúp nàng khoác loác cái gì!".

"Người Chu gia cũng thật ngu ngốc, nuôi người ta từ nhỏ đến lớn còn không biết cái đức hạnh gì sao? Ta mấy lần bị ăn thiệt bởi nàng nên biết đã có sự phòng bị! Từ năm trước ta đã suy nghĩ cẩn thận, Chu thị nói gì cũng đừng quan tâm, cho dù lời nói có dễ nghe gì đi chăng nữa thì không được tin, một lời ta cũng không tin! Có như vậy nàng ta sẽ không hố lừa ta được!".

Hà Kiều Hạnh suy nghĩ một chút: " Thực ra nhị tẩu nói như vậy cũng đúng, để người khác biết ngươi có nền tảng của cải vững chắc, thì chính là kéo theo nhiều chuyện phiền toái phía sau, ngoài việc có người đi vay tiền, còn có kẻ trộm đang nhìn chằm chằm vào ngươi nữa".

"Giàu nghèo như nhau, muốn giấu cũng không được! Muốn biết nhà ngươi có hay không thì đếm xem nhà ngươi mấy ngày ăn thịt thì biết. Giống như lão tam, hắn không nói với người ta hắn có bao nhiêu tiền tích góp, người trong thôn cũng biết hắn có nhiều tiền, nếu nói ít nhất cũng có trăm lượng bạc... Nếu không ta về nuôi hai con chó, trộm mà tới cửa thì ta sẽ thả chó ra cắn hắn! Đệ muội, ngươi muốn nuôi không? Ta cũng tìm giúp ngươi hai con?".

Hà Kiều Hạnh xú tay nói thẳng: "Ta mặc kệ đi, cho con vạn nhất không nghe lời, mỗi ngày đều sủa kêu to, chọc tức Gia Hưng ca, thì trên bàn cơm sẽ có thêm một nồi canh, thôi vẫn là đừng tạo nghiệp này".

Khi nói lời này, nàng cúi người đem cây kẹp lửa bẻ cong rồi lại duỗi thẳng trước mặt đại tẩu, sau đó cười nói: "Không cần phải làm như vậy, hắn ban đầu ở trong thôn vốn là tên lưu manh, ta ở bên kia sông nổi tiếng là mẫu dạ xoa, nếu kẻ trộm muốn vào nhà ta thì phải ước lượng được sức mình cái đã. Đại tẩu, thật ra ngươi nên tìm kiếm hai con chó, cẩn thận nuôi dưỡng, hiện tại còn tốt, nhưng về sau xây nhà mới rồi dọn ra ngoài, ngươi không cần người giữ sân nhà sao?".

Lưu thị ghé vào bếp lò sưởi ấm, chỉ trong chốc lát thân thể đã ấm áp, đột nhiên nàng thấy cây kẹp lửa được bẻ xoắn cong nhẹ nhàng, rồi lại bẻ thẳng trở lại, trong ngực cảm thấy chợt lạnh buốt.

May mắn là đã giác ngộ sớm, ngửi thấy mùi vị của tiền bạc nên đã sửa đổi lại tính nết, bằng không đến tiết Thanh Minh, Thiết Ngưu phải đến mộ quỳ lạy cho nàng!.

"Đệ , đệ muội, quần áo bẩn ngươi giặt chưa? Ta giúp ngươi làm việc, đừng ngồi đây nói chuyện phiếm nữa".

"Hai ngày nay không có quần áo bẩn, đại tẩu đừng vội, chúng ta trong lúc ngồi chờ canh sườn nói chuyện một lát, chờ canh được thì hãy lấy một bát, đem về ăn chung với cha nương".

"Vậy đệ muội bên này còn củ cải trắng không? Ăn hết rồi ta sẽ mang lại đây cho ngươi một ít. Trước kia lão tam nói không trồng ruộng, lúc phân gia ở riêng hắn cái gì cũng không lấy, nếu không lấy ruộng nước thì nên lấy một miếng đất khô trồng rau, cũng không thể đồ ăn rau củ hàng ngày phải đi mua".

"Qua hai ngày nữa sẽ nhờ người xới đất miếng ruộng khô trước nhà, đầu xuân trồng là vừa. Ta trước kia ở nhà mẹ đẻ cũng không quan tâm đến vườn rau nhà mình, Gia Hưng ca thì không cần phải nói, đến lúc đó còn cần nhờ đại tẩu tư vấn cho ta nên trồng loại gì thì tốt".

Lưu thị liền đồng ý giúp đỡ, bảo nàng cứ yên tâm, sau đó hỏi nàng có muốn nuôi gà hay không, gà nuôi tốt thì ngày nào cũng được nhặt trứng.

Hà Kiều Hạnh được nàng thuyết phục, nghĩ nuôi mấy con gà cũng tốt, trong sân càng có thêm sức sống hơn. ...

Vào buổi tối mồng sáu thì mưa tạnh, ngày mồng bảy khô ráo một ngày, mồng tám thì con đường gần như đã ráo khô. Trình Gia Hưng ở nhà đã sắp mốc meo rồi, vội chạy đi đến bờ sông xem xét, nhìn thấy huynh đệ Hà gia đem thuyền đánh cá nhỏ ra khơi, hắn gọi lên, rồi chạy trở về nhà gọi vợ đi qua sông sang nhà cha vợ.

Về tay không cũng không được, mà đưa tiền càng không thích hợp hơn, hai người bàn với nhau rồi mua hai thịt chân giò, bỏ vào giỏ, Trình Gia Hưng cõng sau lưng đi sang sông bên kia.

Hai cái chân thịt heo này thì một cái đưa cho cha nương, cái còn lại đưa cho ông nội bên đại phòng. Lúc Hà Kiều Hạnh đi qua, đại bá nương lại lôi kéo nói chuyện một hồi, còn nói lão cô phòng bên mệnh tốt gả lên trấn hưởng phúc, hai ngày trước đã trở lại còn mang theo con về nữa.

"Cô của cháu sao?".

"Là người nhị phòng bên kia, nàng ta gần bằng tuổi với cha ngươi, thời điểm gả chồng ngươi còn chưa có sinh ra, sau cũng có về nhà mẹ đẻ vài lần, chắc ngươi không có ấn tượng".

"Cháu xác thực không nhớ nổi, bá nương sao lại nhắc đến nàng ta vậy?".

"Nàng mới biết được ngươi gả cho Trình Gia Hưng, lại nghe nói ngươi cùng Trình Gia Hưng làm thức ăn mua bán kiếm được đồng tiền lớn, hối hận thật sự, oán trách nhà mẹ đẻ có con gái tốt như vậy mà không nói sớm, bằng không nếu biết thì sẽ không để phù sa chảy ra ruộng ngoài... Trước kia lão gia tử nói nàng đã thay đổi, quả nhiên là thật! Ban đầu nghe nói nàng trở về, chúng ta còn chạy đến sân đằng kia, muốn hỏi xem nàng thế nào, đi qua rồi mới thấy một thân người thối".

"Cháu bây giờ đã lấy chồng rồi, ánh mắt nàng có thèm thuồng, tham lam thì cũng không đánh lên được chủ ý gì lớn, bá nương đừng lo

Đại bá nương gật đầu: "Ta chính là nói với ngươi một tiếng, để cho ngươi biết mà chuẩn bị tâm lý, có một số người sau khi ngửi thấy mùi đồng tiền liền như ruồi bọ thấy phân, sẽ liều mạng đi về phía trước, cho dù có đuổi cũng không chịu đi, nàng quay trở lại, chắc chắn sẽ đến tìm ngươi đấy".

Hà Kiều Hạnh nghe xong cũng không cảm thấy lo lắng, bất kể nàng nghĩ cái gì, không tìm đến là tốt nhất, nếu tìm tới cũng không sợ, nàng nếu nói xuôi tai thì sẽ mời ngồi xuống ăn xong uống trà, không xuôi tai thì tống thẳng ra cửa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right