Chương 60: Chương 60
Lúc Hà Kiều Hạnh ở bên nhà đại bá nương trở về, khi đi qua ngang nhà tam thúc còn đứng lại nói chuyện mấy câu với Hương Đào, trở về liền thấy đại tẩu đang ôm cháu gái lớn Hương Cô.
"Hương Cô đã được hơn nửa năm rồi, sau một đoạn thời gian nữa, qua cày bừa vụ xuân thì sẽ học bò, học đi thôi".
"Nhanh thì một năm lúc đỡ tường là có thể đi được vài bước, bây giờ xoay người, lăn lộn, bò vài cái, nhóc con này có thể làm được rồi".
Nhìn thấy cô cháu gái ngoan ngoãn được bọc trong chiếc áo bông dày, Hà Kiều Hạnh nhịn không được đưa tay sờ lên mặt nàng: "Ở nông thôn ít có đứa trẻ nhỏ nào mà trắng trẻo mũm mĩm như vậy, đại tẩu nuôi dưỡng con thật tốt".
"Thời điểm mang thai thì luôn uống canh cá, sau khi sinh xong lại ăn uống đầy đủ, bổ dưỡng để có sữa cho con bú, như vậy mà có thể không mập được sao? Đừng chỉ nói đến ta, Hạnh Nhi, ngươi về sau mang thai cũng không kém ta đâu, ta thấy Trình Gia Hưng chăm sóc người còn hơn đại ca ngươi đấy. Tính ra ngươi gả đi trước tết đoàn viên cũng được bốn tháng rồi nhỉ, hai người tình cảm tốt như vậy mà chưa có chút động tĩnh gì".
"Cũng không phải tốt...".
Đại tẩu vốn dĩ đang ôm Hương Cô trêu đùa, nghe đến đây liền ngước mắt lên: "Là ý gì?".
"Tháng trước ta bận rộn làm buôn bán, mỗi ngày đều mệt mỏi nên không có thân thiết, sinh hoạt vợ chồng mấy, chắc tháng này hẳn là không có tin tức đâu". Hà Kiều Hạnh nói với một bộ dạng không nóng nảy, không chút lo lắng, nói,"Chúng ta vừa mới thành thân, nên cũng chưa chuẩn bị để làm cha nương".
"Ngươi mang thai rồi về sau sẽ có nhiều thời gian mà chuẩn bị, tuy hai ngươi mới thành thân, nhưng chuyện con cái nối dõi tông đường vẫn là chuyện nên để tâm. Không nói tới nhà khác, chỉ cần nói tới hai cái nhà chồng kia của ngươi, ngươi gả qua đó mấy tháng liền có thể nhìn ra, Lưu thị chỉ cần không gây chuyện đại hoạ kinh thiên động địa, còn bình thường muốn làm cái gì cũng được, nàng có đứa con trai nên rất đứng vững chắc. Còn Chu thị phải nằm úp sấp, lời nói không mạnh mẽ là bởi vì làm hư cái thai kia, mà bụng của nàng đến giờ vẫn chưa có thêm động tĩnh nào, nếu không thì cũng không để cho đại tẩu kia lên mặt, kiêu ngạo đến bay giờ".
Đối với những người vợ trẻ mà nói, sinh được con trai không khác gì cái bùa hộ mệnh an toàn, không chỉ nói là sinh con xong là được nhiều lợi ích, ít nhất ngươi cũng có thể tự tin hơn, nhân tiện hủy diệt đi một số phiền toái.
Đầu năm nay sinh con là chuyện đại sự, nhà ai cưới vợ mà không muốn sinh con để khai chi tán diệp? Giống như Trình Gia Quý vậy, thành thân nhiều năm rồi mà chưa có một mụn con ra ngoài nên không thể thiếu được nghe những lời bàn tán bên ngoài, Hà gia bên này nói cảm thấy hắn là một người không tồi, nếu đổi lại là một người khác thì Chu thị sẽ có ngày lành sao.
Những người thành thân hơn ba năm trở lên mà chưa có động tĩnh gì, chưa nói tới ánh mắt của người ngoài như thế nào, mà đóng cửa lại bà bà sẽ không khách sáo tốt cho.
Phụ nữ trong gia đinh vì không sinh được con mà bị đánh đập, chửi mắng, thì người dân trong thôn sẽ không quản, mà có quản cũng không được.
Đại tẩu lôi kéo Hà Kiều Hạnh nói rất nhiều điều, bảo nàng nghe xong đừng vứt ra sau đầu mà hay để tâm một chút.
Sau đó lại nói đến Đông Tử, số tuổi của hắn chưa cần lo lắng sốt ruột để lấy vợ, nhưng trước đó đã có thể làm mai. Tháng 12 âm lịch có người cùng thôn đến tìm gặp Đường thị, nói giới thiệu người cho nàng, Đường thị không đi xem người, nên nghe xong từ chối luôn.
Hà Kiều Hạnh nghe xong liền trêu ghẹo hắn: "Trước đó chỉ biết quanh quẩn bên đại tỷ, đảo mắt một cái đã muốn lấy vợ rồi! Cuộc sống trôi qua thật nhanh!".
Đông Tử cũng không hổ thẹn, thấp giọng nói nhỏ lại một câu: "Trước đó còn nói cho dù gả không được cũng không có việc gì, cho dù mắt mờ cũng không kết hôn sao?".
"... Ngươi đang nói cái gì đó?".
"... Không có gì, đệ nói ra mười lăm cũng hết tết rồi, tỷ, tỷ cùng tỷ phu phía sau chuẩn bị làm gì đó?".
Hà Kiều Hạnh duỗi tay trái ra, nắm lấy đầu ngón tay đếm: "Đào búp măng, hái nấm rừng, bắt gà con, còn muốn cải tạo mảnh đất khô phía trước nhà để trồng rau, có rảnh thì làm mấy thứ củ cải khô cho tốt, đúng rồi, Gia Hưng ca nói qua mấy ngày nữa sẽ đến tìm ngươi để đến nhà ta đào giếng".
"Vậy đầu mùa xuân không tính buôn bán sao?".
Điều này Hà Kiều Hạnh không cần nói, Trình Gia Hưng nghe thấy liền nói với hắn: "Đầu xuân làm buôn bán không tốt lắm, nếu có làm thì chỉ có thể chọn ngày họp chợ kéo đi ra ngoài bán, bình thường trên trấn người cũng không nhiều, tất cả đều bận rộn cày bừa vụ xuân, ai sẽ rảnh rỗi đi ra ngoài dạo chơi đây?".
"Thế vào thời điểm ngày mùa buôn bán không làm được sao?".
"Mà làm không dễ, và cũng không phải là không làm được ". Để làm tốt chuyện buôn bán đồ ăn này, mà Trình Gia Hưng có việc gì đó đều đi lên trấn xem xét, xem những cái nào buôn bán tốt, cái nào thì không, không tốt lại vì cái gì không tốt, hắn phải ra cái kết luận.
Làm ăn phải có chiêu bài đặc biệt của mình, như thế mới thu hút được khách đến mua đồ của mình.
Chiêu bài này có thể là một hai món ăn đặc sắc, hoặc là đầu bếp có xuất thân phi phàm, hay cửa hàng trang trí có ấn tượng riêng, không thì giá cả đặc biệt rẻ... Nếu tất cả khía cạnh mà không có gì nổi bật, thì sẽ rất phiền phức, nếu nói ngươi không có bất kỳ khía cạnh nào để so sánh hơn với người khác, thì tại sao thực khách phải ưu tiên với người?.
Nghĩ đến đây, Trình Gia Hưng liền đứng ở bên quan điểm của người khác mà nhìn chuyện buôn bán của mình, ưu điểm lớn nhất của bọn họ không phải là khẩu vị, vì người ta mở cửa hàng làm ăn buôn bán chắc chắn khẩu vị sẽ không kém, vậy nhà mình thắng là ở đâu? Đó chính là thắng cái mới mẻ, tinh xảo.
Hạnh Nhi luôn có thể làm những món ăn mà ở nhà khác không thấy, vì thế mang đi ra ngoài bán sẽ có người trả tiền để nếm thử, chỉ nếm thử thôi là chưa đã nghiền, ai không thiếu tiền thì liền mua về một đoạn thời gian ăn cho đã, ăn đến đủ nghiện đã mới thôi.
Kiểu buôn bán mới mẻ này, tuỳ thời là có thể làm được, nhưng lại có sự khoăn ở đây? Thì đó là việc ngươi kiếm chưa đủ tiền đã bị người khác bắt chước rồi, trong một đêm người bán đồ tràn lan trên đường, và tiền đã vào túi của người khác. Trình Gia Hưng thích kiếm tiền trong khoảng thời gian thuận lợi, thích hợp là vì cân nhắc đến điều này.
Hắn đem những suy nghĩ, cân nhắc của chính mình nói ra cho cậu em vợ nghe, cậu em vợ nghe xong thì vẻ mặt biểu hiện sự sùng bái, ngưỡng mộ
"Gia Hưng ca, ngươi nghĩ được nhiều quá".
"Không nghĩ nhiều sao ta dám mang theo các người đi buôn bán? Nếu làm tạp nham, thua lỗ thì không phải các ngươi sẽ trách ta sao?".
Đông Tử nghĩ muốn khoác vai hắn, nhưng chiều cao lại không đủ lớn, nên hắn chỉ có thể vỗ vai tỷ phu rồi hỏi: "Vậy lần tới có phải là chờ sòng cược dế mở ra rồi mới bắt đầu làm hay không?".
Trình Gia Hưng nói phải xem tình huống: "Phải xem vợ ta có tinh thần làm hay không đã, nếu nàng muốn làm thì chúng ta có thể làm, cũng không sợ người khác học theo, ngươi đã quên món thịt heo xé cay rồi sao? Món đó phối hơn mười mấy loại nguyên liệu, thời gian, trình tự phải làm chính xác, không sợ người khác học được. Nếu Hạnh Nhi muốn làm, thì có thể đi các phiên chợ bán thịt heo xé cay, quanh đây mấy cái thị trấn đều có ngày họp chợ khác nhau, có mồng một bốn bảy, có ba sáu chín, rồi mồng năm mồng mười... Hôm nay đi bên này, hôm sau đi bên kia, vất vả một chút nhưng lại kiếm được tiền".
"Đó cũng không phải là công việc vất vả, vậy đối với tỷ phu không phải là còn đòi mạng hơn sao?".
Hà Kiều Hạnh nghe xong liền cho hắn một phát: "Mới qua năm mới mà cái miệng của ngươi ăn nói sao không có chút kiêng kị gì thế hả".
Hà Kiều Hạnh nói xong lại nhìn cái đồ lười biếng nhà mình, nói: "Chàng lo lắng thay hắn làm cái gì? Hắn cũng có thể cõng một sọt thịt heo xé cay đi ra ngoài bán sỉ đấy, để cho người khác đi ra ngoài bán".
"Lần trước tỷ nói, nếu muốn làm buôn bán, sẽ tính bán sỉ cho đệ một phần!".
"Có chuyện tốt sẽ không quên ngươi, trăm lòng một dạ". ...
Thời điểm trở về, nhà Hà gia lại cho nàng cá, Hà Kiều Hạnh nhìn con cá trắm cỏ lớn trong tay Trình Gia Hưng, trong đầu đã bay tới bảy tám cách làm, sau khi so sánh một chút, nàng quyết định: "Chúng ta đi nhanh lên đi, buổi tối ta còn muốn ăn cá hầm đậu phụ".
"Cá hầm đậu phụ? Đó là món cá gì?".
Cái này nên giải thích như thế nào đây?.
Hà Kiều Hạnh một bước, một bước tăng tốc đi trở về, vừa nói cho Trình Gia Hưng đi phía sau nghe: "Giống như cải chua hầm cá, thì chính là dùng dưa chua nấu cá, cá hầm đậu phụ là dùng đậu phụ hầm với cá, cá nấu với đậu phụ này vừa có vị cay, vừa mềm mịn, ta nói mà nước miếng chảy xuống cả rồi".
Hà Kiều Hạnh không quay đầu lại, nên nàng không thấy yết hầu trong cổ áo của Trình Gia Hưng đang lăn lên lăn xuống.
Sau kho trở về, nàng mới nhận ra người đàn ông này nhiệt tình tăng vọt, còn gọi huynh đệ đến giúp đỡ đẩy cối xay, còn nói đẩy xong sẽ mời bọn họ ăn tào phớ. Hắn muốn đẩy thì để cho hắn đẩy thôi, Hà Kiều Hạnh bưng chậu gỗ cùng ghế nhỏ ra, muốn ngồi trong sân để làm sạch cá trắm cỏ lớn, kết quả là khi nàng lấy đầy đủ dụng cụ thì đại tẩu đã ngồi xuống đây.
"Muốn là sạch cá à? Ta sẽ làm tốt cái này! Đệ muội, ngươi từ nhà mẹ đẻ trở về mệt rồi, hãy nghĩ ngơi một lát đi".
Công việc cạo vảy, làm sạch chất bẩn đã do Lưu thị giành lấy làm rồi, đẩy cối xay bên kia cũng không cần nàng làm, Hà Kiều Hạnh nói nàng muốn đi gặp nương để lấy một ít hành lá, gừng tỏi, để chuẩn bị trước nấu món ăn. Còn chưa có bước đi, thì Lưu thị mắt sắc nhìn thấy con trai đang theo mình ngồi xổm trong sân chơi đá, liền phân phó: "Thiết Ngưu con đi đi! Đi đến vườn trồng rau nhà chúng ta hái hành lá, sau đó đến gặp bà nội xin một ít gừng cùng tỏi, chờ làm xong lát nữa sẽ có tào phớ ăn!".
Nghe nói sẽ có tào phớ để ăn , tiểu tử béo kia liền lưu loát chạy đi ra ngoài.
Hà Kiều Hạnh thở dài.
Lưu Tảo Hoa còn tủm tỉm cười nói: "Đệ muội, ngươi trước đi nghỉ ngơi một lát đi, chờ nấu tào phớ với món cá này thì sẽ đến lượt, chúng ta tay nghề nấu không có tốt bằng ngươi".
Đêm hôm đó, món đậu phụ hầm cá thật sự không có lỗi với công sức của cả nhà bỏ ra, đậu phụ mềm mịn, miếng cá tươi ngon, hương vị đậm đà, thơm cay cay, ăn rất là đã cái miệng. Sau trận mưa mấy ngày trước, không khí ẩm ướt, vừa lúc ăn nồi cá hầm đậu phụ này xong, trên trán và sau lưng tất cả đều đổ mồ hôi nóng, cảm giác hơi ẩm tích tụ trong khoảng thời gian kia đều được tẩy sạch, sau khi ăn xong mà trên người vẫn còn ấm áp.
Thiết Ngưu lại một lần nữa bày tỏ yêu thích của hắn đối với tam thẩm thẩm, hận không thể được sống ở đây.
Nhìn thấy biểu hiện của hắn, Hà Kiều Hạnh lại nghĩ tới lời mà đại tẩu bên nhà mẹ đẻ nói, thầm nghĩ sinh con trai cũng không có gì không tốt, khi còn nhỏ thì có thể trêu chọc con cho hết thời gian, khi con lớn hơn có thể giúp đỡ chân chạy việc vặt. Hơn nữa sân nhà ở đây rộng rãi, nhà chỉ có hai vợ chồng cũng hiu quạnh.
Lại nghĩ đến nhị tẩu nhiều năm như vậy rồi mà chưa sinh được con trai, vậy thì muốn sinh con nhỏ hẳn cũng không phải là chuyện dễ dàng đi?.
Khoảng thời gian ăn tết này trôi qua thật mau, phảng phất lơ đã đến ngày mười lăm. Trình Gia Vượng phải đi về nhà sư phó, Chu thị không biết đã dùng cách gì để hàn gắn mối quan hệ với nhà mẹ đẻ, ngày mười lăm tháng giêng hôm nay, nàng nổi lên muốn đi bái miếu. Vừa nghe lời này liền biết là đi cầu xin một đứa con, Hoàng thị không nói gì, gật đầu để cho nàng đi.
Sáng sớm Chu thị đã đi, giữa buổi chiều mới trở về, sau kho đi lạy Tống Tử nương nương, nàng cõi lòng mong chờ tin tức, kết quả là ra tháng giêng cũng không có động tĩnh gì.
Lúc này cày bừa vụ xuân đã bắt đầu, cha Trình dắt con trâu từ nhà Trình Gia Hưng đi xuống cày lật ruộng nước của mình hai lần, khối đất ruộng cạn trước nhà Trình Gia Hưng cũng đã nhờ người đến dọn dẹp, còn có Vinh Bưu... Hắn làm theo ước định năm trước, sau khi đến nhà thì đi tìm xung quanh một lần để tìm vị trí tốt đào một cái giếng.
Hà Kiều Hạnh đã có kế hoạch của nàng, sau đầu xuân nàng muốn đi mua gà con về nuôi, còn muốn lên núi hái thêm nấm, đào một ít măng về phơi khô, cất vào kho để sau dùng.
Nàng mua đàn gà con rất thuận lợi, suôn sẻ, còn chưa kịp đào măng liền cảm giác thấy không đúng, giống như đã qua nhiều ngày rồi mà nguyệt sự vẫn chưa đến, rồi lại nhớ tới mời đại tẩu nói, hai người sau khi thành thân mà tình cảm khăng khít thì trong vòng một năm rưỡi trở lại sẽ có động tĩnh, nàng không phải là có thai đấy chứ?.
Từ trước, nguyệt sự của Hà Kiều Hạnh rất chính xác, quy luật bị phá vỡ, Trình Gia Hưng lập tức nhận ra, nhưng hắn không hiểu chuyện này, không nghĩ đến việc mang thai, mà nghĩ rằng vợ không thoải mái trong người, lại gạt hắn không chịu nói ra, vì thế liền túm người đi lên trấn, nói muốn mang nàng đi xem đại phu.
Hà Kiều Hạnh không bệnh không đau có thể đi cùng hắn sao? Chỉ phải nói cho hắn biết rằng có lẽ có.
Có, có?.
Trình Gia Hưng sững sờ như thằng ngốc một hồi hắn mới phản ứng lại, liền thúc giục Hà Kiều Hạnh đi lấy tiền, nói nếu có thì tốt hơn là phải đi nhìn xem! Lắng nghe đại phu nói như thế nào!.
"Ta nghe người ta nói mới ít ngày không chuẩn xác, bằng không thì chờ đã, tháng sau chúng ta đi xem cũng được".
Nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của Trình Gia Hưng, Hà Kiều Hạnh còn cười nhạo hắn, có phải muốn nghe đại phu thông báo tin vui hay không? Được làm cha rồi nên rất hạnh phúc hả?.
"Là vui vẻ, nhưng càng không yên tâm về nàng, muốn qua mấy ngày nữa đi cũng được, nhưng nàng phải hứa với ta, những công việc như đào măng, hái nấm đều ngừng lại , không cho phép làm. Các công việc có thể làm người mệt mỏi cũng không cho làm, hãy thành thật ở nhà nghỉ ngơi".
Thấy hắn căng thẳng, khẩn trương như vậy, Hà Kiều Hạnh liền cười rộ lên.
Trình Gia Hưng lại thúc giục hỏi nàng: "Nói chuyện đi, nàng có đồng ý không?".