Chương 61: Chương 61
Chờ ruộng cạn cùng giếng đào đã xong, đàn gà con lông xù xù so với lúc mới mua béo hơn một vòng, Hà Kiều Hạnh cuối cùng không chịu nổi nữa, đề nghị đi lên trấn để đại phu nhìn xem. Trình Gia Hưng liền chọn một ngày thời tiết nắng đẹp để mang Hà Kiều Hạnh đi ra cửa, sợ xe trâu đi xóc nảy nên hắn không đánh xe trâu mà hai người chậm rãi đi bộ, đến trong trấn trước đi y quán, lão đại phu duỗi tay ra, trong lòng đều hiểu rõ.
"Nhìn mạch tượng rất lưu loát, lưu loát như tấm ngọc, phụ nữ trong gia đình không ốm đau bệnh tật mà có mạch này, chúc mừng, chúc mừng".
Lão đại phu vừa vuốt râu dê của mình vừa thăm mạch, Trình Gia Hưng nghe cái hiểu cái không, tim hắn đập thình thịch, nghĩ là vợ đã có, nếu không lão tử này sao lại nói chúc mừng cái gì? Cố tình người này lại không nói một câu mà hắn muốn nghe nhất, Trình Gia Hưng sốt ruột, cắt đứt lời nói: "Lão tử, ngươi nói cái này ta nghe không hiểu, có thể nói rõ hơn không?".
Lão đại phu sống đến từng này tuổi, lại ngồi trong y quán làm việc, đã thấy đủ tình huống trong cuộc đời, nghe được sự căng thẳng của Trình Gia Hưng mà vẫn còn thời gian để bưng chén trà lên uống một hơi.
Trình Gia Hưng:"...".
Hà Kiều Hạnh rút tay lại khỏi gối đặt kê tay, rồi đặt tay lên mu bàn tay hắn: "Mấy ngày trước bảo chờ đợi vài ngày còn chờ đợi được, sao bây giờ chàng lại không đợi kịp à? Chúng ta trả tiền khám rồi lại đây đại phu nói rõ ràng cho nghe".
Lúc này lão đại phu già mới gật đầu: "Tiểu cô nương này có sự kiên nhẫn rất tốt, ngươi hậu bối này, tính tính phải ôn hoà, nhận nãi! Không thể vội vàng như ăn đậu phụ nóng!".
Trình Gia Hưng bình thường là người kiên nhận thực tốt, giống như lúc phân gia ở riêng lúc ấy, khi đó đại tẩu bô bô nói nửa ngày mà hắn vẫn bình tĩnh đứng đó nhìn, xem ngươi có thể nói ra được những hoa lá cành gì. Hôm nay việc này lại liên quan đến vợ mình, mà vợ lại vừa vặn lại là điểm yếu của hắn. Cho dù nghe được ý tứ của lão đại phu râu dê là có, nhưng hắn vẫn không thể đợi được mà muốn nghe ra một câu dứt khoát, kết quả là ngay tại y quán lại bị giáo dục một phen.
"Được rồi, ta không so đo với người , người chỉ cần nói là vợ ta có hay không có".
"Ta làm đại phu còn có thể chúc mừng ngươi mắc bệnh nặng sao? Đương nhiên là có rồi".
Trình Gia Hưng muốn nhịn xuống, nhưng lại không kìm nén được,"Lão tử, sao người lại có mặt ghét bỏ người khác không kiên nhận như vậy? Giống như lão tử vậy, người làm đại phu mà đều như người mà không bị người ta đánh chết ở y quán đúng là mệnh lớn thật!".
Khi Hà Kiều Hạnh thanh toán tiền khám thì Trình Gia Hưng ở một bên châm chọc lão đại phu, rồi lại hỏi người ta, mang thai cần chú ý cái gì? Những việc gì cần phải kiêng kỵ.
"Không được ăn cay, tránh sinh hoạt chuyện phòng the, không được mệt nhọc... Thời gian này có khả năng muốn buồn nôn, chán ăn, thậm chí là mệt mỏi. Nếu có những biểu hiện này thì đừng có ngạc nhiên, nó sẽ diễn ra trong vài tháng đầu, nếu cảm thấy khó chịu thì lấy quả ích mẫu ngâm lấy nước uống."
Vừa rồi Trình Gia Hưng còn ở cùng lão đại phu đấu võ mồm, lúc này đã ngừng nghỉ xuống dưới, không những ngừng nghỉ xuống dưới, mà hắn còn đem lời đại phu nói nghe được nhớ rõ rành mạch, nghĩ trong nhà không có quả ích mẫu, liền ở y quán mua một chút, cắt thành từng mảnh quả khô, lấy về pha với nước là có thể uống.
Thời điểm bọn họ đi ra ngoài đã chậm rồi, lúc này quay trở về còn chậm hơn nữa.
Từ Đại Dụng Thôn đến trấn Hồng Thạch chỉ mất có sáu dặm đường. Người dân trong thôn đi lại bình thường không hết nửa canh giờ, kết quả là Trình Gia Hưng mang Hà Kiều Hạnh ăn một bát hoành thánh nhỏ trong trấn, ăn no rồi lại mua một ít đồ cõng trên lưng, để trở về đến nhà dùng hết một canh giờ, về đến nhà đã là nửa buổi chiều.
Hoàng thị đang làm việc trong mảnh đất rau nhỏ nhỏ mà nàng giữ lại, từ xa xa trên đường thôn đã thấy lão tam và vợ hắn, liền hô gọi nột tiếng.
"Hôm nay cũng không phải là ngày họp chợ, sao con lại mang vợ đi lên trấn? Đi mua gì à?".
Trước đó Hà Kiều Hạnh sợ gây ra chuyện nhầm lẫn nên đã bàn với Trình Gia Hưng là trước mắt nên giấu, chờ chuẩn đoán chính xác rồi thông báo sau cũng được. Nếu là giống như trước kia vẫn ở chung dưới một mái hiên thì sợ là không dễ dấy diếm, nhưng nay dọn ra ngoài rồi nên việc đó không khó khăn. Trình Gia Hưng đã nghẹn gần một tháng rồi, hôm nay nghe đại phu nói là vợ có bầu, toàn thân hưng phấn không kìm nén được nữa, hắn đi vòng vèo một chuyến cũng không thấy sợ, lúc này còn có thể chạy đến đất trồng rau bên cạnh cùng lão nương báo tin vui đi.
"Nương! Con nói cho nương biết! Hạnh Nhi mang thai!".
Lúc đầu Hoàng thị nghe thấy, tay run run, hạt đậu trong tay bóp đến răng rắc rơi vãi, nàng không thèm xoay người lại nhặt lên, mà nhìn chằm chằm vào con dâu thứ ba Hà Kiều Hạnh đang đi chậm rãi lại đây, nhìn người nàng rồi lại nhìn bụng của nàng.
"Mang thai? Con không phải là lừa lão nương chứ?".
"Loại chuyện này, sao con có thể lấy ra để đùa giỡn được ư?".
"Làm sao phát hiện ra điều không ổn mà nghĩ tới đi khám đại phu? Là buồn nôn sao?".
Hà Kiều Hạnh nói không phải: "Con từng nghe đại tẩu nói lúc mang thai thì nguyệt sự không có tới, mà cái kia thì con đến rất đúng ngày, bỗng nhiên thời gian không có nên con phỏng đoán có phải có tin vui rồi không, lại đợi thêm mấy ngày không có động tĩnh gì mới bảo Gia Hưng ca đưa đi xem đại phu".
Hoàng thị liền trừng mắt hai người bọn họ: "Trong nhà không ai nghe được thấy tiếng gió gì, hai đứa các ngươi thật là bình tĩnh ".
Hà Kiều Hạnh ngượng ngùng cười, nói là sợ nhầm lẫn cho người ta chê cười.
"Con nói với nương, nương không thể bắt vào được trọng điểm hay sao? Vợ con đang mang thai, đây là cái thai đầu, hai bọn con gì cũng không hiểu, nương không nghĩ lo lắng đến cái này, mà cứ nhìn chằm chằm vào điểm đó làm gì? Nương đã có ba con trai vất vả thành thân, mà chỉ có một cháu trai, trong vài năm sau lại làm mất hai cái thai, ước chừng hai cái thai a...".
"Đúng! Đúng! Không thể giao tam nàng dâu cho cái đồ lười là con! Con trước đem vợ về nhà đi, để cho nàng nghỉ ngơi, ta làm xong hàng đậu này sẽ trở về, chuyện này cần phải nói cho cha con biết, rồi còn bàn bạc với lão già một chút chuyện nữa".
Trình Gia Hưng dắt Hà Kiều Hạnh trở về, rồi bảo nàng lên giường nghỉ ngơi, nhìn sắc trời còn sớm, chính mình chạy ra bờ sông, báo tin vui này cho ông nội biết mới được.
Ông ba Hà nghe nói cháu gái mang thai rất là vui mừng, lấy mấy xâu cá trích đưa cho cháu rể, bảo cầm về hầm canh uống. Bản thân ông thì sớm cất thuyền, xách thùng gỗ đi về, về đến nhà cũng không cần nghỉ ngơi mà truyền tin tức tốt cho người trong nhà biết.
Đại tẩu Hà Kiều Hạnh vừa mới cho Hương Cô ăn canh trứng, đang còn trêu chọc con gái của mình thì nghe tin tiểu cô có tin vui, lập tức liền vui vẻ.
"Ngày mồng tám nàng về nhà mẹ đẻ, ta nói không chừng đã có tin vui, thật không ngờ ta nói đúng rồi!".
Từ lúc con gái lấy chồng, Đường thị trông ngóng từng ngày, hôm nay nghe cha chồng nói Hạnh Nhi mang thai, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi bật cười nói: "Sáng ngày mai ta đi xem nàng, rồi nói cho nàng biết một số việc cần chú ý khi mang thai".
"Nương cầm thêm một ít trứng đi, Hạnh Nhi mới mua mấy con gà, nuôi dưỡng cùn chưa lớn nên không có trứng nhặt gà đẻ đâu".
"Vậy còn không bằng bắt hai con gà mái đẻ trứng cho nàng hơn".
Phụ nữ trong nhà đang bàn bạc, Đông Tử ở bên cạnh bĩu môi: "Chỉ cần đại phu nói ăn cái gì tốt thì tỷ phu sẽ chạy nhanh đi mua, ở đó còn cần chúng ta lo lắng sao? Nương, nương đừng so với trước đây, còn cảm thấy chăm lo cho đại tỷ là trách nhiệm của cha nương, hiện tại nàng đã có tỷ phu chăm sóc rồi, nương đưa đồ vật đi qua cũng được, nhưng phải đúng mực, đừng để cho tỷ phu suy nghĩ nhiều trong lòng. Nương lo lắng cho con gái nhiều như vậy không phải là quá xem thường con rể sao?".
Đường thị nghĩ lại cũng thấy có lí, liền vỗ bả vai con trai nhỏ: " Tiểu tử thúi con cũng biết suy nghĩ chuyện rồi, được đây! Con biết nghĩ cho cha nương như vậy, chúng ta có thể được hưởng phúc rồi!".
"Đừng cười con nữa, nương nên đem tin tức tốt này nói cho đại bá nương và những người khác biết đi".
Nói đến chuyện này, kết quả là đại bá nương và các thẩm đều nói muốn đi xem nàng, vừa lúc muốn đi nhìn nhà mới to lớn của Trình Gia Hưng luôn. Sau đầu xuân, nghe nói bên kia sông có động tĩnh lớn, là mời Vinh Bưu đào giếng hết gần hai mươi lượng, ruộng đất cạn trước nhà mua trong tay của người Chu gia, mua để trồng trọt rau củ. Trước thời điểm làm mai, Trình Gia Hưng vẫn là một tên lưu manh, vô công rồi nghề trong thôn, hiện tại thì cái gì cũng đều có, thực sự là mới chỉ có trước sau một năm.
"Vào thời điểm này lúc đó Phí bà tử vẫn đang chạy cả hai đầu để vun đắp nhận được sự đồng ý, hiện tại không riêng gì việc tốt thực hiện được, mà còn có thêm nhân khẩu".
"Cuộc sống trôi qua thật nhanh, ta vẫn còn nhớ dáng vẻ lúc nhỏ của Hạnh Nhi, chỉ trong nháy mắt mà nàng đã đến tuổi làm nương rồi".
Nhóm bá nương, thím bên này ngồi nhớ lại hồi ức đi qua, rồi xoay người suy nghĩ không biết nên mang gì đi gặp nàng. Mà Trình gia bên này, Hoàng thị vừa từ đất trồng rau trở về, thấy con trai lớn đang uống nước, chuẩn bị đi ra ngoài làm việc, vội hỏi: " Lão già đâu rồi?".
"Đang ở ngoài đồng ruộng làm việc, nương, người tìm cha có việc ạ? Nếu không để con đu ra kêu người về cho nương nhé?".
Hoàng thị ngẫm lại rồi tính, chạy sang sân bên kia hầm canh cá với nấu cơm cho Hà Kiều Hạnh, canh giờ không còn sớm mới chạy trở về nhà. Buổi tối này làm cũng đơn giản, chỉ cần có đồ ăn nhét vào trong bụng để đến đêm không bị đói tỉnh dậy là được, vì thế Hoàng thị quét một lớp dầu dưới đáy nồi rồi nướng bánh bột ngô cho lão già.
Cha Trình lấy bánh nướng cuốn dưa muối ăn một cách thích thú, ăn xong hai miếng mới sực nhớ ra: "Lão đại nói buổi chiều bà tìm ta khắp nơi? Sao vậy?".
"Đang muốn nói cho ông biết đây! Ta chuẩn bị dọn qua nhà lão tam ở một thời gian ".
Cha Trình không ăn bánh nữa, cau mày hỏi nàng nghĩ như thế nào mà làm vậy?,"Trước kia không phải là nói rằng mấy đứa con trai muốn dọn ra ngoài thì dọn, còn chúng ta sẽ sống ở đây sao".
"Vốn ban đầu là tính toán như vậy, nhưng tam nàng dâu đang mang thai! Đây lại là con đầu lòng, cả hai đứa chúng nó chưa hiểu biết gì, ta sao có thể không đi chăm sóc cho được? Ngươi nghĩ lại đi, từ lúc vợ lão đại vào cửa đến bây giờ, nhiều năm như vậy mà chỉ có một đứa cháu trai Thiết Ngưu, nếu ta không đi qua bên kia, lỡ may có chuyện gì xảy ra, ngươi không cảm thấy khó chịu à?".
Là mang thai a...
Hoá ra là mang thai!.
Cha Trình gật đầu nói: "Vậy thì lão bà ngươi nên đi qua, lão tam hay quậy phá làm xằng bậy, tam nàng dâu có việc gì cũng là do doạ sợ".
Hoàng thị hỏi hắn: "Lão già, ngươi đi không?".
"Ta? Ta đi có thể làm cái gì? Ta chỗ nào cũng không đi, chỉ ở đây thôi". Cha Trình còn nói với nàng, cũng không phải là chuyển đi nơi quá xa, như vậy mà đã luyến tiếc không chịu nổi sao?.
"Là có điểm không quen, vậy ngươi mỗi ngày ba bữa sang lão tam bên kia ăn cơm đi, ta làm một lần luôn".
Hai vị trưởng lão đang bàn bạc, làm cho con trai vừa vặn ngồi xổm dưới mái hiên nghe được, thế là sau đó cả nhà đều biết. Đối với chuyện lão nương muốn tới nhà lão tam ở để chăm sóc thai phụ, người trong nhà bày tỏ sự ủng hộ đồng ý, cảm thấy đây là chuyện hẳn nên làm. Thứ nhất, đây là cái thai đầu của Hà Kiều Hạnh, thứ hai là nhà mẹ đẻ Hà gia ở bên kia sông, cách khá xa, không thuận tiện giúp đỡ được, vì thế bà bà hẳn là nên tốn chút tâm tư chăm sóc nhiều hơn một chút?
Đặc biệt, Trình gia lứa này không thuận lợi việc thêm nhân khẩu trong gia đình, sau khi sinh được Thiết Ngưu, thì con dâu thứ hai mang thai nhưng lại không sinh ra được , mà mấy năm nay cũng không có động tĩnh gì. Đầu năm ngoài dâu cả làm mất đi một đứa, cho dù bây giờ có sửa đổi lại đức hạnh cũng không thể mang người trở về.
Nhiều năm như vậy, đến đời cháu chỉ có một mình Thiết Ngưu, cho nên mặc kệ tình huống gì thì cô con dây thứ ba này cũng phải thuận lợi để chào sinh đứa trẻ.
Chuyện Hà Kiều Hạnh mang thai, cả nhà mẹ đẻ và mẹ chồng đều rất vui mừng, vì thế liên tục có rất nhiều người lần lượt mang trứng gà, đồ bổ đến thăm nàng. Bên trong những người này một số người tâm tình phức tạp cũng có, Trình Gia Quý lấy vợ nhiều năm như vậy mà vợ vẫn chưa có động tĩnh gì để hắn được lên chức làm cha, chưa có con, từ trước đến nay vẫn là tâm bệnh của hắn, chẳng qua ngày thường không có nhắc tới, mà lần này vợ của huynh đệ đã có tin vui, còn vợ mình không có tin tức gì, có thể nói Trình Gia Quý khá khó chịu.
So với hắn, tâm trạng của Chu thị còn kém hơn.
Thật là quá khéo, nàng mười lăm tháng giếng thành tâm đi cúng bái Bồ Tát, sau khi cúng xong luôn chờ đợi tin vui, chờ lâu như vậy mà không thấy động tĩnh gì, đang ở điểm giữa thất vọng, còn nghĩ hay là đi tìm đại phu khám xem một chút, rồi hỏi thăm có phương thuốc nào linh nghiệm hay không, thì đệ muội mới vào cửa mấy tháng đã có.
Khi nàng đi qua chúc mừng, còn nghe thấy Hà Kiều Hạnh nói: "Thành thân không bao lâu, ta chưa chuẩn bị để là nương, nhưng bây giờ đã có thai rồi, dù sao cũng phải hảo hảo mà sinh con ra cho thật tốt. Gia Hưng ca nói cũng muốn học cách làm cha như trong các gia đình khác, vì thế thừa dịp mấy tháng mang này tranh thủ để vun đắp tình cảm của cha...".
Hà Kiều Hạnh nói như vậy, Trình Gia Hưng ở một bên thở dài, nói hắn thật sự không muốn vợ mình sinh ra con khỉ con quá sớm. Mang thai khỉ con là một chuyện, lần này mang thai thì phúc lợi của người đàn ông trong sinh hoạt vợ chồng đã bị chặt đứt, cũng không biết đến khi nào mới có thể tiếp tục lại.
Hắn làm cho mặt Hà Kiều Hạnh đỏ bừng, sau đó bị lão nương của mình vọt tới đuổi đánh khắp sân, lúc sau bị bắt được thì ngồi xổm dưới mái hiên, hai tay ôm đầu, trong miệng lẩm bẩm nói-.
"Đúng, ta sai rồi, ta đã biết sai rồi!".
Những người khác thì cười hi hi ha ha, còn Chu thị không thể cười nổi.
Ông trời sao lại không công bằng như thế này?
Vợ chồng lão tam nói chưa nóng vội muốn có con, kết quả lại được giáng xuống một kinh hỉ. Nàng sống chết muốn điều đó thì có cầu như thế nào cũng không được, ngày mười lăm tháng giếng, nàng quỳ trước mặt Tống nương nương nói ít nhất hơn một khắc chung, ở trong lòng trang đầy chua xót, nàng đem mọi chuyện đều kể cho Bồ Tát nghe, tại sao Bồ Tát lại không thương xót nàng vậy?.