Chương 62: Chương 62

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,464 lượt đọc

Chương 62: Chương 62

Biết được Hoàng thị đã chuyển đến sống ở tam hợp viện bên này, người nhà Hà gia cũng yên tâm, nghĩ bà bà của Hạnh Nhi đã sinh ra bốn đứa con trai rồi nên giao người cho nàng sẽ không thành vấn đề gì. Hoàng thị cũng xứng đáng với kỳ vọng của nhiều người, đem tam nàng dâu chăm sóc rất chu đáo, khí sắc, da dẻ của Hà Kiều Hạnh mỗi ngày càng tốt hơn.

Ban ngày có bà bà bồi nói chuyện, ban đêm có chồng hầu hạ ngủ, ngẫu nhiên cũng có chút không thoải mái, nhưng thấy người trong nhà khẩn trương như vậy, nàng liền không nói ra.

Đại phu nói lúc đầu buồn nôn là chuyện bình thường, khi cảm thấy buồn nôn thì nàng sẽ gọi Trình Gia Hưng đi nấu nước sôi để ngâm quả ích mẫu khô, uống xong xác định tốt hơn nhiều.

Bên này Hà Kiều Hạnh đang ở trong trạng thái chuyển biến tâm lý để học làm nương, còn ở bên nhà cũ, Chu thị cuối cùng cũng nhận ra rằng thờ cúng Bồ Tát là không đủ, vì thế nàng trốn tránh người khác, vụng trộn lấy tiền đi lên trấn tìm y quán khám, bắt mạch chính là lão đại phu râu dê kia, nói không có bệnh xấu gì cả, nhưng trên đời này có người dễ mang thai, mà cũng có người không dễ mang thai.

"Đại phu, ý của người là ta thuộc dạng không dễ mang thai sao? Tình huống của ta uống thuốc điều trị được không?".

"Đều nói đây là bẩm sinh, cũng không thể nói là tật xấu. Ngươi cứ ăn uống nghỉ ngơi cho tốt, yên tâm chậm rãi chờ đợi, rồi duyên phận sẽ đến thôi".

Chu thị không thể yên tâm được, nàng tố khổ với đại phu, nói trong nhà đại tẩu cùng đệ muội đều có thai, chỉ có mình nàng chưa có động tĩnh gì, mà thành thân đã nhiều năm rồi... Làm sao ta có thể không sinh một đứa con được đây?.

"Đại phu, ta biết các ngươi để dưới đáy hòm có phương thuốc bí mật, có thể kê cho ta một cái được không, chỉ cần có thể mang thai, bao nhiêu tiền ta cũng trả!".

"Không có bí phương nào cả, con người hết thảy hãy tuân theo số mệnh".

"Đại phu, người thương hại ta...".

Lão đại phu hướng nàng xua tay: "Đã nói ngươi không phải bệnh tật gì, cứ phải đòi uống một hai thang thuốc mới thoải mái, ta cũng chưa thấy qua ai như ngươi đây! Ta nói cho ngươi nghe, trên đời này có loại thuốc này hay không ta không biết, nhưng ở chỗ ta không có. Ngươi hôm nay có cầm cả thỏi vàng thỏi bạc đến đây ta cũng nói không có cái này, chỗ ta không có đồ vật mà ngươi cần, ngươi đi đi".

Chu thị trong lòng tràn đầy thất vọng đi trở về, một đoạn thời gian sau, nàng cũng tìm đến một số y quán khác để khám, nhưng tất cả đại khái đều nói giống nhau như vậy, còn phương thuốc bí mật thì không có, nói loại tình trạng này không dễ mang thai, nhưng cũng có thể uống thuốc điều trị. Chu thị uống gần một tháng thuốc nước, còn đang điều trị giữa chừng, thì bỗng nghe người ta nói trong huyện thực sự có đại phu giỏi khám về cái này, điều này đã dấy lên sự hy vọng của nàng, không ngại đường xa vất vả đi tìm đến cửa, phải cấp trả cho vị đại phu kia không ít tiền mới lấy được thuốc, Chu thị liền ngừng thuốc điều dưỡng thân thể để chuyển sang uống loại thuốc này.

Uống được nửa tháng thì sáng nay nàng cảm thấy chóng mặt, lúc uống thuốc xong còn buồn nôn, quay người lại nôn một trận trời đất tối sầm.

Chu thị hoài nghi đây là mang thai, thầm nghĩ phản ứng buồn nôn này không phải là biểu hiện của mang thai đi?

Trình Gia Quý sau khi ăn xong muốn vội vàng đi xuống đất làm việc, việc đồng áng ngày hè khá bận rộn, lại lo lắng nhìn vợ nôn thành ra như vậy, mà Chu thị thì đã lâm vào trạng thái mừng rỡ như điên, cái tay của nàng cẩn thận sờ vào bụng: "Gia Quý, chàng có nghĩ rằng có phải ta có rồi hay không?".

"Tháng trước không phải nàng đã có nguyệt sự sao?".

"Có lẽ là sau lúc kia mang thai đấy?".

Trình Gia Quý nói đi khám xem, kết quả là Chu thị lại cúi xuống nôn ra một trận, thấy nàng ăn cơm hôm qua đến giờ đều nôn ra hết, trạng thái người cũng không tốt, phản ứng này thật sự giống như là mang thai. Trình Gia Quý không thèm bàn bạc với nàng nữa, về phòng lấy tiền cõng người đi bộ lên trấn.

Đến Hồng Thạch trấn tổng cộng hết sáu dặm đường, Trình Gia Quý bước đi thật nhanh, không bao lâu sau liền chạy tới nơi, hắn đem vợ đang nôn khan tìm đến y quán lớn nhất trên trấn, lão đại phu râu dê đang dựa vào cửa ngồi ngáp ngắn ngáp dài uống trà buổi sáng, liền nghe thấy có người kêu đại phu hãy đến nhìn khám cho vợ tôi với.

Trình Gia Quý ôm Chu thị, rồi đặt cổ tay nàng lên gối bắt mạch. Lão đại phu bắt mạch, còn nhìn xem nước da, lớp phủ dưới đầu lưỡi, thì Chu thị lại nôn một trận nữa, phun ra cả mật vàng.

Sau cùng đây giống như là một trò đùa chê cười.

Chu thị hỏi lão đại phu có phải rằng nàng mang thai hay không, hỏi đứa nhỏ có sao không?

Đại phu nói là không nhìn ra có thai.

Nàng còn không tin, một bên nôn thốc nôn tháo, một bên hỏi có phải là còn ít tháng không?.

Đại phu vừa nhìn liền cảm thấy quen mắt, lúc này mới nhớ tới Chu thị là ai, hắn không thèm nói chuyện vô nghĩa với Chu thị mà quay lại hỏi Trình Gia Quý đã có chuyện gì xảy ra.

"Nàng lúc sáng uống thuốc đột nhiên nôn ra, nôn đến mức trời đất tối sầm, người cũng không đứng vững được, vì thế nên ta vội vàng cõng người chạy tới đây".

"Uống thuốc? Uống thuốc gì?".

"Nói là điều dưỡng thân thể, chúng ta thành thân nhiều năm, trước đó làm hư một đứa còn ở trong bụng, sau mãi mà chưa có con, gần đây đệ muội có mang, nàng liền có chút sốt ruột nên đi ra ngoài cầu thuốc ".

"Vậy phương thuốc kia đâu? Đưa đây cho ta xem".

Trình Gia Quý nhìn về phía Chu thị, hỏi nàng phương thuốc mua chỗ nào, Chu thị nói không có phương thuốc, là bí dược, bảo cẩn thận uống xong rồi lại đi lấy.

Lão đại phu nhìn Chu thị như một kẻ ngốc: "Lần trước ngươi tới chỗ ta thăm khám, ta bảo ngươi yên tâm chậm rãi chờ đợi, sớm hay muộn rồi cũng có, ngươi một hai bắt ta phải kê thuốc, ta không kê cho ngươi, ngươi lại đi tìm người khác ????Ngươi thực sự có năng lực a, vốn dĩ không có bệnh tật gì xấu, ngươi lại uống thuốc cho ra vấn đề, thuốc là thứ mà ngươi có thể tuỳ tiện uống sao? Đã nói là không có phương thuốc bí mật mang thai, nếu có bản lĩnh đó thì đã sớm tiến cung làm thái y trong đó rồi, còn ở nơi thâm sơn cùng cốc này kiếm của ngươi ba năm tám văn tiền sao?".

Chu thị giống như bị sét đánh ngang tai: "Ngươi nói ta bị người ta lừa sao?".

"Bằng không thì sao? Ngươi đã thấy ai mang thai mà nôn mửa ra thành cái dạng này chưa? Vốn dĩ ngươi có thể mang thai bất cứ lúc nào, hiện tại thì khen ngược rồi, mới gầm một tháng mà làm ra một đống bệnh xấu rồi, ngươi thật đúng là muốn chậm rãi chữa bệnh mà".

Lão đại phu nói xong lại cảm khái nói: "Thật đúng là người cầu được cái trong lòng, không phải ngươi muốn uống thuốc sao? Hiện tại thì có thể uống đủ rồi".

Mắt thấy Chu thị sắp trợn tròn mắt, Trình Gia Quý vội vàng đỡ lấy, cầu đại phu cứu mạng.

Lão đại phu thở dài, châm cứu cho Chu thị mấy châm, trước để đánh thức người dậy, sau đó mới kê đơn cho Trình Gia Quý đi bốc thuốc, rồi lại hỏi Chu thị bị lừa bao nhiêu? Chu thị đã choáng váng đầu óc rồi sao có thể quan tâm mà trả lời đây? Lão đại phu cũng không bắt buộc nàng ta nói, trái lại chính mình thông suốt nói một hồi.

"Làm gì cũng có quy tắc, ngay cả người làm thuốc giả phải có một chút lương tâm, hầu hết bọn họ đều lấy những loại thuốc bổ thông thường rồi tạo ra những bí phương bí mật rồi bán ra, bọn họ không có nói sau khi uống xong sẽ cảm thấy chóng mặt và buồn nôn, những kẻ lừa đảo này chỉ sợ là chưa học qua y. Con người phải có sự nhận nãi, ngay cả phương thuốc chưa thấy qua mà cũng có thể lấy ra dám uống, vì muốn sinh con trai mà ngươi không muốn sống nữa sao? Ta khuyên ngươi đừng nghĩ đến những cái không có đó, thành thành thật thật điều dưỡng thân thể cho tốt rồi quay lại tìm kẻ lừa đảo kia tính sổ đi thôi, không chừng đưa hắn đến nha môn còn có thể đòi tiền lại, xem cách ăn mặc này của ngươi không giống như người giàu có, kiếm được đồng tiền cũng không phải dễ dàng đúng không? Sao người khác nói gì ngươi cũng nghe vậy? Hôm nay tìm được ngươi bán thuốc sinh con, ngày mai lại bán viên dược thần tiên nói uống một viên sống lâu trăm tuổi, ngươi tin không?".

Chu thị vừa mới tỉnh dậy, bị lão đại phu nói như muốn nổ tung, nàng ngồi chỗ đó khóc một hồi lâu, khóc đến thương tâm nói: "Ta chỉ muốn có một đứa con trai! Ta nghĩ muốn có một đứa con trai!". ...

Trình Gia sau khi bốc thuốc xong, lại nghe lão đại phu nói mấy câu, rồi mới cõng Chu thị trên lưng đi trở về.

Lúc hắn đi vội vàng, bát cơm, chén thuốc còn đặt trên bàn chưa dọn dẹp, những đồ nôn mửa vẫn còn nằm vương vãi dưới đất, Lưu thị nhìn thấy rất kỳ lạ, muốn tìm người hỏi xem một chút có chuyện gì, nhưng lại không tìm thấy người. Lưu thị đơn giản là đi làm một lát, từ bên sân tam hợp viện bên kia trở về chuẩn bị làm cơm trưa, đột nhiên nghe thấy trong sân có tiếng vang, thăm dò thì thấy Trình Gia Quý đang cõng Chu thị sống chết héo úa trên lưng.

Nàng đột nhiên hét lên, hỏi có chuyện gì xảy ra vậy? Những đồ trên mặt đất kia là nàng nôn ra sao?

Hà Kiều Hạnh vừa rồi có chút đói bụng nên ăn nhiều hơn một chút, vì thế đang còn phơi nắng trong sân, đột nhiên nghe được tiếng đại tẩu hét lên, nàng đi lên hai bước, gân cổ gọi Lưu Tảo Hoa một tiếng: "Đại tẩu ngươi làm sao vậy?".

Hai giây sau, Lưu Tảo Hoa lại gân cổ lên trả lời nàng: "Ta không sao, là nhị đệ muội không tốt!".

Bởi vì câu nói này, mà cả nhà trên dưới đều chạy đi qua, Hà Kiều Hạnh bảo Trình Gia Hưng đi phía sau cùng, thời điểm đi qua, Chu thị đã được đỡ nằm xuống giường nghỉ ngơi, Trình Gia Quý tự sắc thuốc cho nàng, Lưu thị giúp nấu nước để Trình Gia Quý lau cho nàng, sau khi nước sôi thì nàng lại đung xẻng xúc bùn tới, đem đồ trên mặt đất hốt bỏ đi.

Hà Kiều Hạnh chưa vào trong phòng nhìn xem, đang còn đứng ở trong sân nghe nhị ca nói.

Trình Gia Quý đỏ mặt, trầm giọng nói: "Khoảng thời gian trước vội vàng gieo trồng vào mùa xuân, cụ thể sao lại thế này ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết Chu thị đi khám rồi uống thuốc bắt điều trị thân thể, mỗi ngày đều uống thuốc, nói uống xong một đoạn thời gian là có thể mang thai. Ta hỏi nàng có tin cậy không, nàng nói đây là đại phu nổi tiếng trong huyện kê đơn nên ta không để ý. Sáng nay nàng lại muốn uống, nhưng đột nhiên lại nôn thốc nôn tháo, ta nhìn thấy nàng có vẻ không tốt nên cõng nàng đi lên trấn tìm đại phu, lão đại phu Tế Xuân Đường nói vốn dĩ nàng không có bệnh, uống thuốc nên mới bị vậy, và bảo nàng đã gặp phải kẻ lừa đảo".

Cái này thực là... không biết phải nói cái gì mới được.

Hoàng thị hỏi người nàng thế nào?

"Nói phải chậm rãi điều dưỡng".

"Còn tiền thì sao? Bị lừa bao nhiêu?".

Trình Gia Quý lắc đầu nói rằng mình không biết: "Con bất cẩn nên chuyện tiền bạc là do Chu thị cầm".

Hoàng thị xoay người đi vào phòng của con trai thứ hai, nhìn thấy Chu thị đang nằm trên giường với vẻ mặt tuyệt vọng, hỏi nàng là đã bị ai lừa? Bị lừa mất đi bao nhiêu?.

Chu thị một hồi lâu mới hé răng, đại khái mất chừng năm lượng bạc.

Bây giờ Hoàng thị cũng sắp té xỉu, nàng ôm ngực thật lâu mới mắng: "Tại sao lời nói của kẻ lừa đảo mà ngươi cũng tin hết được hả?".

Hà Kiều Hạnh đem động tĩnh trong buồng nghe lọt vào tai, thầm nghĩ là đừng nói đầu năm nay ở thời đại này, mà ngay cả ở thời đại công nghệ kỹ thuật hiện đại, kẻ lừa đảo vẫn có thể thu hút được người ta vào miếng mồi, ai bảo con người có chấp niệm quá sâu? Những người không thể sinh được con, nghe nói có phương thuốc bí mật hiệu quả, liền cảm thấy trời không tuyệt đường sống của con người, vì thế liền đem hành vi lừa đảo như một vị thần cứu mạng, làm sao còn chú ý nhận ra có điểm không thích hợp chứ?.

Cái gì mà uống thuốc có thể sinh con, uống thuốc trị được bách bệnh, trường sinh bất lão... Những điều này ở đời trước Hà Kiều Hạnh đều có nghe qua, các tiết mục chương trình truyền hình khiến cho mọi người tin vào khoa học mỗi ngày, mà người bị lừa vẫn cứ bị lừa đó thôi.

Thật ra nàng không cảm thấy bị lừa là chuyện hiếm lạ, nên hỏi lại: "Năm lượng bạc mua được một đầu heo, bị lừa nhiều như vậy mà không đến nha môn báo án sao? Cũng phải đem lấy lại tiền rồi bóc trần ra bộ mặt thật của hắn mới là điều tốt".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right