Chương 74: Chương 74

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 4,505 lượt đọc

Chương 74: Chương 74

Trình Gia Vượng nói hắn chuẩn bị thành thân, Trình Gia Hưng sững sờ, hỏi hắn có phải là làm con rể Viên gia không?.

"Đúng vậy".

"Trước kia cũng nhìn ra Viên gia có chút ý tứ này với ngươi, hai năm nay không thấy động tĩnh gì, còn tưởng rằng ngươi sẽ không đồng ý".

Trình Gia Vượng nói rằng, hắn cắm đầu vào học nghề cũng không biết cô nương nhà nào, nếu muốn thành thân thì chỉ có thể nhờ bà mối tới nói chuyện, nhờ bà mối có khi còn gặp bà mối lòng dạ không tốt, tình huống nhà sư phó hắn xem như hiểu biết gốc rễ. Cô nương nhà sư phó bộ dáng trông bình thường một chút, nhưng được cái tính tình tốt.

Trình Gia Hưng nhìn nương đang nói chuyện với vợ, quay đầu lại nhìn Trình Gia Vượng nói: "Đệ hãy suy nghĩ cho rõ ràng đi, ta có cảm thấy thích hợp hay không thì hãy gạt nó sang một bên. Điều quan trọng nhất là đệ thích, thành thân xong sẽ sống với nhau cả đời, đừng để cưới trở về rồi mới phát hiện ra không ưng ý lắm, như vậy thì cuộc sống tốt đẹp của đệ sẽ bị huỷ hoại".

Trình Gia Hưng nói còn vỗ vai lão tứ, cùng hắn nói mấy câu thật tâm.

"Đệ bây giờ không biết, cho dù của cải có giàu có, thì cuộc sống trải qua hằng ngày sẽ không tránh khỏi cãi nhau, ta cùng tẩu tử đệ một năm cũng cãi nhau đến vài lần đấy, ta không phải sợ nàng, mà không muốn để ý, chỉ sợ mình nói quá nhiều khiến nàng thương tâm, đặc biệt là phải luôn biết dừng lại ở một thời điểm nào đó. Người này nếu không quan tâm, thấu hiểu đến đệ, đệ sẽ không để cho nàng ấy ầm ĩ gây lộn, nếu không cho làm, còn có thể tìm nói ra những câu đâm thủng trái tim của đệ, cuộc sống trôi qua như vậy thật quá vất vả".

Con người chính là như vậy, ngươi thích thì gặp gỡ rắc rối sẽ tìm cách giải quyết, tháo gỡ, cho dù khó khăn đến đâu cũng có thể vượt qua.

Nếu ngươi không thích, thì chẳng buồn dành thời gian suy nghĩ nhiều đến nó làm gì.

Có thời gian vậy, tốt hơn là để dành ngủ một giấc cho khoẻ đầu.

Sau khi thành thân, con người sẽ trưởng thành hơn, ngay cả Trình Gia Vượng cũng cảm giác được điều này, hơn một năm nay tam ca của hắn thay đổi không ít. Trình Gia Vượng vươn tay choàng bả vai tam ca, trêu ghẹo nói: "Tam ca, ca cũng cãi nhau với tam tẩu à?".

"Đang nói chuyện của đệ đấy, sao lại kéo đến trên người ta làm gì?".

"Hiếu kỳ mà, nói một chút đi, ca thật sự cũng tam tẩu cãi nhau sao?".

Trình Gia Hưng gãi gãi đầu, nghĩ ngợi rồi nói cho hắn biết: "Tam tẩu đệ mang thai Đông Cô chỉ vui sướng được một thời gian, thời điểm bụng lớn vừa lúc chuyển trời, khi thời tiết nắng nóng sẽ bực bội cáu gắt, có đoạn thời gian tính kiên nhẫn rất kém, thường xuyên nói gió chính là mưa, cũng chỉ có ta mới chịu được nàng, đổi lại người khác mà xem, đã sớm trở mặt rồi. Đệ xem nhị tẩu bây giờ có làm phiền người hay không? Tam tẩu đệ với nàng khác nhau ở chỗ này, tam tẩu đệ chỉ gây lộn với một mình ta thôi. Có lúc thì hôm nay muốn ăn anh đào, ngày mai lại bảo ăn hạt óc chó, vì thế ta liền đi một đầu đông, một đầu tây , hôm nay chạy lên núi, ngày mai lại đi vào trấn".

"Bình thường là tam ca gọi, tam tẩu sẽ chuẩn bị đầy đủ cơm bưng nước rót đến cho ca, bây giờ ở tình huống đó, cũng đến lúc ca phải chăm sóc tẩu ấy chứ... Nhưng thật ra nhị tẩu có chuyện gì sao? Lúc thu hoạch vụ thu đệ trở về vẫn thấy bình thường, sao mới nửa năm không gặp mà cảm giác nhị tẩu đã thay đổi một diện mạo mới vậy, trước kia cũng thấy tốt, xởi lởi, nhưng lần này trở về thấy tẩu ấy cứ cúi gằm mặt, ỉu xìu chán nản ".

Trình Gia Hưng nhéo mắt nhìn nói: "Muốn biết chuyện của tẩu ấy thì đệ lại đến hỏi ta? Sợ là hỏi nhầm người rồi".

"Chính là cảm thấy mình có thai hẳn là nên vui mừng, hạnh phúc mới đúng".

"Đúng vậy, mọi người đều nói như vậy, đệ có thể làm gì khi chuyện nàng ta không chịu suy nghĩ đến những điều hạnh phúc ấy? Lẽ ra sau nhiều năm không có động tĩnh gì, lúc này cuối cùng cũng mang thai, đây không phải là chuyện vui lớn sao? Nhưng nàng ta ngoài trừ ngày bắt ra hỷ mạch, thì những ngày khác không có cười nữa".

Trình Gia Hưng khi nói đến đây lại thở dài, chỉ e rằng không ai biết được hắn đã học được một đạo lý rất lớn từ trên người nhị tẩu, tóm lại được nó được khái quát trong bốn chữ là thấy đủ mãn nguyện.

Khi trong tay có hai mươi lượng bạc, hẳn là nên vui mừng vì đã kiếm được hai mươi lượng, đừng có đi nhìn nhà người ta ở bên cạnh có hai trăm lượng, dù ngươi có nhìn chằm chằm như mắt gà chọi thì tiền đó cũng không vào túi của ngươi được, mà nó vẫn luôn của nhà người khác.

"Trước kia có nghe qua một câu, lòng tham có thể biến một người đang sống tốt thành một khuôn mặt ác quỷ đáng ghét".

Hai huynh đệ đang nói chuyện vui vẻ thì bị lão nương vỗ nhẹ mỗi đứa một phát sau lưng: "Mắt thấy sắp ăn tết đến nơi rồi còn không chú ý cái miệng, cái gì mà quỷ với không quỷ? Hai ngươi rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi xách mấy thùng nước đi, trong lu chứa nước đã dùng hơn phân nửa rồi".

Hai người lại chậm rì túc tắc xách thùng nước đi đến bên thành giếng, mở nắp giếng ra, thả thùng xuống kéo nước lên.

Trình Gia Hưng đang kéo dây thừng, Trình Gia Vượng cúi đầu nhìn nắp giếng bên cạnh nói: "Tam ca, quay đầu lại ca đổi sang một cái nắp giếng có thể bịt chặt miệng giếng lại đi, cái này nhấc một cái mở ra được ngay, chỉ sợ không được mấy lần là rơi chìm xuống".

"Khi có người đến nhà, tẩu tử đệ sẽ di chuyển phiến đá đậy lại, sẽ không có chuyện gì, đây là để thuận tiện cho bọn nhị ca tới múc nước. Nhà ta ở phía bên này bình thường không có mấy người đến, bây giờ Đông Cô còn nhỏ, lật người còn chưa được, chứ nói gì loay hoay đến được đây".

"Thiết Ngưu đâu? Không tới đây chơi sao?".

"Ở cùng chúng ta thì có cái gì vui mà chơi? Hắn càng yêu thích chạy đến bên sân nhà đại bá hơn, ở đấy có rất nhiều trẻ nhỏ ".

"Thiết Ngưu đã được bảy tuổi rồi, đại ca còn chưa đặt tên đại danh cho hắn sao? Đệ ở trong trấn, khi còn nhỏ người trong trấn sẽ kêu nhũ danh, đến tuổi biết đọc sách, biết chữ số thì sẽ đặt đại danh, đi ra ngoài cửa sẽ kêu tên đại danh đây".

Trình Gia Hưng chậm rãi lôi một thùng nước lên, xách về phía nhà bếp, vừa đi vừa nói: "Quay đầu lại đệ hỏi đại ca một chút, chắc đại ca bận quá nên quên mất". ...

Năm nay việc buôn bán nghỉ sớm hơn năm ngoái hai ngày, năm đầu bọn họ bán bánh bỏng gạo đến 29 tháng chạp, sau lại từ ngày 30 đến mồng 1 mồng 2 cũng rất bận rộn, bọn đại ca mệt mỏi quá sức. Có vẻ như mấy người bọn họ đều kiếm được gần như nhau, mà nhà mình chuẩn bị nguyên liệu gần như đã sử dụng hết, Trình Gia Hưng liền thương lượng với hai đầu huynh đệ quyết định nghỉ sớm một chút, vừa để nghỉ ngơi, vừa chuẩn bị để ăn tết.

Hà Kiều Hạnh bọn họ làm kẹo đến ngày 26.

Bọn người Trình Gia Phú bán đến 27.

Ngày 27, trong sân có mấy người xa lạ, thoạt nhìn ăn mặc không giống người dân quê, bọn họ ăn mặc cũng không thể nói là phi thường tốt, nhưng cũng không phải là bộ dáng thuận tiện để làm việc. Dù sao thì đàn ông ở nông thôn không ai mặc hai trường áo dài, nữ nhân cũng không mặc hai viền váy.

Trình Gia Hưng mệt mỏi cả tháng, tối hôm qua còn đếm tiền với Hà Kiều Hạnh, cho nên hôm nay ôm vợ ngủ bù.

Mấy người đến đây nhìn thấy Hoàng thị đang làm việc ở trong sân, Lưu thị đang phụ giúp một tay, Trình Gia Vượng không có nhà, hắn khó cơ hội về nhà nên chạy đi ra ngoài tìm người nói chuyện tán gẫu.

Những con chó mà Lưu thị dắt lại đây đang sủa gâu gâu ầm ĩ, sủa nửa chừng thì bị chủ nhà mắng mỏ.

"Đừng làm ồn, tránh sang một bên đi! Đánh thức bọn đệ muội, xem ta có lột da của ngươi ra hầm canh thịt chó không!".

Hoàng thị nhìn con dâu cả như một kẻ ngốc: "Đó chính là một con chó, ngươi còn cùng chó nói chuyện lý lẽ nữa, sợ nó kêu to ồn ào thì dắt về nhà đi!".

"Hôm nay con quên mất là không làm kẹo chữ, dắt tới đây rồi mới nhớ...".

Tình cờ nói tới đây, thì mấy người trước mắt sáng cả lên.

"Đây thật đúng là sân nhà Trình gia? Chủ nhân nhà này là Trình tam?".

Lưu thị quay đầu lại, nhìn đánh giá mấy người trước mặt, hồ nghi hỏi: "Các ngươi là ai? Sao chưa thấy qua?".

Mấy người này trông giống như một gia đình, người đàn ông đứng đầu khoảng bốn mươi tuổi, người phụ nữ trung niên cũng trạc tuổi đấy, mặt khác, còn có hai người giống như là con trai... Nghe được câu hỏi của Lưu Tảo Hoa, người đàn ông liền nói nhà hắn là dượng, còn nữ nhân béo mặc váy đó họ Hà, là cô mẫu của vợ Trình Gia Hưng.

Cho dù Lưu Tảo Hoa không biết rõ thân thích nhà Hà gia lắm, nhưng cũng biết ở bên kia chung sống rất hoà thuận, nghĩ đây là cô mẫu của Thần Tài nên mỉm cười, túm con chó màu vàng đang tràn ngập địch ý với gia đình này ra sân, chờ bọn họ đi đến chỗ con chó không cắn được mới buông tay.

Chó rất hiểu tính của con người, thấy chủ nhân cho khách vào nhà nên không đuổi theo cắn nữa, còn Lưu Tảo Hoa đi vào nhà lấy một chiếc ghế dài ra ngoài sân, cùng lúc đó Hoàng thị đang nói chuyện với người phụ nữ được cho là cô mẫu của Hà Kiều Hạnh.

Thân thích nhà Hà gia Lưu thị không biết nhiều, còn Hoàng thị vẫn biết một ít, nhưng đối với người này bà không có ấn tượng gì, vì thế liền hỏi lão cô này thuộc phòng nào? Đến đây có chuyện gì?.

"Ông nội Hạnh Nhi đứng thứ ba, cha ta đứng thứ hai, ta là đường cô của nàng". Người phụ nữ này giới thiệu người đi cùng đến, nói đó là chồng và con trai của mình, nhà chồng nàng họ Đinh, người ở trên trấn Thái Bình, chỗ đó hơi xa nên đi một chuyến đến đây không dễ dàng gì.

Nghe nói đến đây một chuyến không dễ dàng, thì biết hẳn là không phải đi thăm người thân bình thường, Hoàng thị hỏi lại một lần nữa, hỏi có phải có chuyện gì không.

Hà lão cô không trả lời trực tiếp, mà quay đầu nhìn xung quanh, hỏi Hạnh Nhi người đâu? Trình tam lại đi đâu.

Trình Gia Hưng đang ngủ ngon giấc, bị con gái nằm trên chiếc nhỏ bên cạnh đánh thức, vừa thay tã lót nước tiểu xong, rửa tay chuẩn bị lên giường ngủ lại thì nghe thấy tiếng động ở bên ngoài. Tiếng nói chuyện cũng khiến cho Hạnh Nhi tỉnh giấc, Trình Gia Hưng dịch dịch góc chăn cho nàng, bảo nàng ngủ tiếp, còn mình thì mặc thêm quần áo, ngáp một cái rồi đi ra ngoài.

Đang ngủ ngon mà bị người ta đánh thức thật sự rất khó chịu, có đứa bé nên hắn mới không phát tác, vốn dĩ dỗ được Đông Cô tốt rồi, chuẩn bị đi ngủ lại bị người bên ngoài tới quấy nhiễu giấc mộng.

Trình Gia Hưng chậm rì rì đi ra ngoài, bước qua ngưỡng cửa đứng dưới mái hiên không kiên nhẫn hỏi: "Không biết trong phòng có người đang ngủ à, sao lại ồn ào vậy?".

"Lão tam, con đến vừa lúc, cũng gọi Hạnh Nhi dậy đi, đây là đường cô của nàng, nói có việc tới tìm nàng".

Đường cô?.

Trình Gia Hưng vừa mởi ngủ dậy nên đầu óc không nhanh nhạy giống như mọi khi, hắn một chút phản ứng lại còn không có.

Đứng ở chỗ đó suy nghĩ một lúc mới từ trong trí nhớ đào ra một chuyện, vào ngày mồng 8 tháng giêng năm ngoái, hắn đưa Hạnh Nhi về nhà mẹ đẻ thì bị Đông Tử kéo sang một bên, nói mấy ngày trước lão cô bên phòng nhị gia gia trở về, hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến Hà Kiều Hạnh, Đông Tử bảo hắn cẩn thận một chút, sợ là lão cô này đã gả đi ra ngoài nhiều năm như vậy người cũng thay đổi.

Lúc đó, Trình Gia Hưng còn đem chuyện này để trong lòng, kết quả là ra tháng giếng vẫn không gặp người, sau này vợ mang thai nên hắn liền vứt bỏ người này ra sau đầu.

Cho nên, một số người có thể sẽ đến muộn, nhưng cuối cùng nàng cũng đến.

Không phải muộn một năm rồi vẫn đến sao?.

Đến vào lúc này, mục đích đại khái cũng nghĩ ra được, hẳn là đến muốn nói chuyện mua bán kẹo chữ đậu đường đây mà.

Trong lòng đoán được, nhưng vẫn phải đi, Trình Gia Hưng đến chào hỏi mấy câu, rồi nhờ đại tẩu đun giúp mấy chén trà, sau đó mới nói: "Thời gian trước bận rộn việc mua bán, nên vợ ta rất mệt, hiện tại đang ngủ bù, lão cô không vội thì ngồi chờ một lát, đến lúc ăn cơm kiểu gì nàng cũng dậy, nếu có việc gấp thì cứ trực tiếp nói với ta, từ Thái Bình trấn đến đây cũng không phải là gần, chắc không phải là rảnh rỗi việc nhà đến chơi".

Mấy người Đinh gia bị nghẹn đến không nhẹ.

Giờ này mà người vẫn đang ngủ????.

Chưa bao giờ thấy ai lười biếng như vậy.

Nhưng lời này lại không dám nói ra trước mặt Trình Gia Hưng, Hà lão cô cười nói: "Cũng không có chuyện gì, chính là đi ra đường, mấy ngày nay nghe người ta nói bên trấn sát vách có bán kẹo chữ đậu đường có chữ như ý, cát tường, còn nói là bánh bỏng gạo năm ngoái cũng là do mấy người ấy bán ra. Ta nghĩ tới, bánh bỏng gạo không phải là do Hạnh Nhi mân mê làm ra để bán sao? Vậy thì cái kẹo chữ đậu đường kia cũng là nàng làm ra rồi các người lấy đi bán phải không? Nghe nói buôn bán rất tốt?".

"Cũng tạm được".

"Cái kẹo đậu đường chữ kia trên trấn chúng ta không thấy bán, chỉ nghe nói qua, còn chưa được ăn thử...".

Trình Gia Hưng nghĩ lại, nói: "Vậy thì không còn cách nào khác, mấy thứ đó nhà chúng ta đã ăn chán ngấy rồi, làm được thì lấy hết ra bán, không còn thừa một tý nào".

"Vừa vặn a! Để biểu muội bây giờ làm một chút đi, chúng ta nghe người ta nói thứ đồ đó vô cùng kỳ diệu, nên đã sớm tò mò về cách làm sao làm được!". Lời nói vừa rồi là con trai lớn của Hà lão cô, Trình Gia Hưng liếc mắt nhìn hắn, thật sự không biết tò mò đến đâu mà da mặt dày sụ mới có thể nói ra những lời hết thuốc chữa như vậy chứ.

Đổi lại là người khác có lẽ đã xấu hổ rồi.

Trình Gia Hưng chính là người có bản lĩnh này, hắn không xấu hổ, ngược lại có thể khiến cho người khác xuống đài không được.

Chỉ nghe hắn nói: "Nguyên liệu dùng hết rồi, không thể làm được, cho dù làm được thì cũng không thể để người xuống bếp trực tiếp xem, thời điểm vợ ta làm kẹo chữ đậu đường thậm chí cả cha nương ta cũng không được vào, lão cô người đừng chê ta nói chuyện thẳng, chuyện là như vậy, chúng ta đem phương thức nấu ăn còn quan trọng hơn bất cứ thứ khác".

Hà lão cô lần đầu gặp được một người khó chơi như vậy, Trình Gia Hưng nói xong, nàng bà cũng không biết phải nói tiếp ra sao.

Lúc này, Lưu thị bưng trà nóng lại đây, hậu tri hậu giác cũng hiểu được, hoá ra mấy người thân thích xui xẻo này tới là để mắt tới kẹo đậu đường, muốn lừa lấy cách làm? Thật đáng tiếc là lúc này nàng đang bưng chén trà ra rồi, chứ nếu không sẽ hướng vào mấy chén trà nhổ một bại nước miếng vào đó.

Vốn dĩ lúc đầu Lưu Tảo Hoa vẫn là một người đại tẩu tốt, nhìn thấy đệ muội không tiện đãi khách nên mới làm giùm, nhưng không ngờ mấy người này tới đây với ý xấu, nàng đến cười cũng lười. Ở đằng kia nhỏ giọng lầm bầm: "Có một số người thật sự không có việc gì sẽ không lên tam bảo điện, khó có được tới đây là vì muốn phát tài làm giàu, nhưng muốn phát tài lại không đi theo con đường chính đạo, thật sự coi người khác là kẻ ngốc hay sao".

Nàng thật sự lẩm bẩm rất nhỏ, nên người nhà Đinh gia chỉ mơ hồ nghe thấy vài từ, không hiểu rõ người ta đang nói gì.

Bọn họ thậm chí không buồn đoái hoài suy nghĩ những gì mà Lưu thị đang nói, bởi vì đang còn bận điều chỉnh tâm lý để kích động đến Trình Gia Hưng. Hỏi hắn có nghĩ tới muốn đi bán cho các trấn xung quanh hoặc là đi vào trong huyện hay không, chứ gánh hàng rong đi ra ngoài quy mô thực sự quá nhỏ, buôn bán như thế này không được nhiều?.

Mấy người Đinh gia nói đến nước miếng bay tứ tung, nhưng Trình Gia Hưng một chút hứng thú cũng không có.

Chỉ làm một lá phiếu cho tết nguyên đán đã khiến mọi người mệt mỏi kiệt sức rồi, còn mở rộng hợp tác nữa? Nếu muốn mở rộng hợp tác buôn bán, còn phải nắm giữ bí mật công thức, vậy thì không phải là mệt chết chính mình sao? Điều quan trọng nhất của một người khi còn sống là vui vẻ, hạnh phúc, việc buôn bán làm không vui vẻ, kèm với đó nhiều rắc rối thì làm cái rắm à, sống như bây giờ không phải cũng rất thoải mái hay sao?.

Thấy thái độ này của Trình Gia Hưng, cho dù người nhà Đinh gia nói rách mồm cũng không đả động được, mắt thấy Hà lão cô nghẹn uất sắp chết rồi, Hà Kiều Hạnh dọn dẹp một chút trong phòng rồi đi tới đây.

Nhìn thấy nàng đến đây, Trình Gia Hưng đứng dậy: " Không phải bảo nàng ngủ tiếp sao? Ra ngoài này làm gì?".

"Chàng đi ra ngoài đã lâu mà không thấy trở về phòng, là gặp phải chuyện gì sao?". Hà Kiều Hạnh nhìn gương mặt mấy người trong sân, hỏi đây là ai?.

Lúc này thì Lưu thị đã nhảy dựng lên: "Sao đệ muội ngươi lại không quen biết, nàng nói nàng là cô của ngươi đó!".

"Ta có rất nhiều cô, nhiều người đã gả ra ngoài hàng chục năm, bình thường không hay lui tới cùng nhau thì làm sao mà nhận ra được?". Hà Kiều Hạnh nhìn về phía người nữ nhân kia, cũng hỏi giống như Hoàng thị lúc nãy, nàng hỏi lão cô là người ở trong phòng nào?.

Tới cửa làm thân, kết quả là người ta hoàn toàn không nhận ra, nói gần nói xa cũng là ý tứ không thân cận, cái này có chút xấu hổ.

Nhưng vì chuyện buôn bán kẹo chữ đậu đường, mà Hà lão cô vẫn phải kéo căng biểu tình trên mặt ra, nói nàng gả xa nên có ít thời gian về nhà mẹ đẻ. Rồi giới thiệu lại một lần nữa, là người của phòng nhị gia gia bên kia, gả đến Thái Bình trấn.

"Ta nhớ ra rồi, ở đó cũng khá xa, sao lại đến nhà ta vào lúc này vậy?".

Lưu Tảo Hoa liền giúp đỡ Hà lão cô trả lời: "Bọn họ nói chuyện rất lâu, đến là vì chuyện mua bán kẹo chữ đậu đường, còn nói là muốn hợp tác làm vụ lớn với các ngươi".

"Việc mua bán kia chúng ta đã dừng lại rồi, hôm nay chính là ngày cuối cùng".

"Có tiền mà ngươi không muốn kiếm??? Đứa nhỏ này ngươi vị làm sao vậy?????".

"Tiền kiếm lúc nào mà chả được? Ta đã bận rộn cả một tháng nay rồi, đã đến lúc phải nghỉ ngơi cho tốt đón cái năm mới. Lão cô nếu thực sự đến vì chuyện mua bán kẹo chữ đậu đường này thì ta chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi". ...

Khi nhà Hà lão cô đến đây thực sự không nghĩ tới chuyện hợp tác mua bán kiếm tiền lại khó như vậy, ở đây đợi chưa đến một canh giờ, nàng mới biết trên đời này vẫn còn kẻ ngốc có tiền mà không muốn kiếm. Hà Kiều Hạnh mời nàng ở lại ăn cơm, nhưng nàng ăn không vô, cùng chồng và con trai mình nổi giận đùng đùng chạy đi.

Chờ một nhà kia rời đi xa, Lưu thị nhịn không được hồi lâu mới hỏi: "Ta trước đây muốn nói, nhưng lúc đó đệ muội các ngươi đang bận rộn làm kẹo nên không phải là thời điểm hợp lý để mở miệng".

"Đại tẩu có chuyện gì cứ nói thẳng".

"Ta đây nói là? Ta nghĩ việc mua bán này kiếm được rất nhiều tiền, cho dù chúng ta dừng làm một thời gian, những người khác sau khi cân nhắc suy nghĩ thực hiện làm không ra thì sớm hay muộn cũng tìm tới cửa mà thôi? Sẽ luôn có người chưa từ bỏ ý định nhìn chằm chằm vào đó, lão tam cùng đệ muội, các ngươi nghĩ sao?".

Nghĩ sao?.

Lúc trước bận rộn thật sự không nghĩ tới, nếu nói tới đây, thì Hà Kiều Hạnh liền ở chỗ này cân nhắc, nghĩ đến kẹo đậu đường chỉ có ngày lễ, ngày tết, hoặc trong nhà có hỉ sự mới có thể mua bán được, ngày bình thường lấy ra đi bán chắc chắn sẽ không tốt, mà tay nghề làm món này không cần thiết phải giữ lại, nếu có ai có thể đưa ra một cái giá ổn định thì sẽ bán nó.

Nghĩ đến đây, Hà Kiều Hạnh nhìn về phía Trình Gia Hưng.

Chỉ nhìn qua ánh mắt ấy, Trình Gia Hưng đại khái cũng biết được chủ ý của nàng: "Tay nghề này thuộc về Hạnh Nhi, nên điều này phụ thuộc vào suy nghĩ của nàng ".

"Ta nghĩ năm sau nếu mà có người tới, chỉ cần ra giá hợp lý thì chúng ta liền bán công thức đi, vừa giảm đi các rối vừa có thể kiếm được số tiền lớn... Chàng cảm thấy sao?".

"Cũng được, chẳng qua nếu thật sự muốn bán thì nên bán cho một cửa hiệu lớn, người trong trấn cũng được, còn có thể kết một thiện duyên tốt".

Hai vợ chồng ngồi đó tuỳ tiện một câu như vậy đã quyết định một chuyện lớn, Lưu thị ở ngay bên cạnh, kinh ngạc đến ngây người.

Nàng nghĩ trực tiếp bán công thức thì thật đáng tiếc, nhưng rồi nghĩ đến đệ muội nói cái này ngày thường bán không tốt, một năm chỉ có thể làm một đợt cuối năm, thà rằng bán đứt công thức lấy một số tiền lớn trở về, dù sao nàng cũng không chỉ có một hai loại này.

Lưu Tảo Hoa thật sự rất ghen tỵ, hâm mộ, sau khi hâm mộ người ta xong, lại nghĩ đến nhà mình đi theo lão tam kiếm được hơn trăm lượng bạc. Hiện tại nàng cùng Trình Gia Phú ở trong thôn xem như là nhà có tiền, không chỉ sống trong nhà gạch ngói, có ruộng đất, có thể mua được trâu cày, số tiền quay vòng trong tay thậm chí còn đưa được Thiết Ngưu đi học đường học vài năm, cuộc sống cũng coi như là đi lên.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lưu Tảo Hoa liền cảm thấy mỹ mãn, vui vẻ, chợ nghe Hà Kiều Hạnh nói: "Tiền cầm bán công thức món kia có thể dùng để mua cửa hàng trong trấn được không? Phía trước có cửa hàng, mặt sau là sân viện, muốn làm buôn bán trực tiếp trong trấn thì sẽ tiết kiệm đỡ những chuyện gồng gánh, đồ vật lặt vặt, thời điểm không buôn bán có thể đóng cửa về quê. Đặc biệt là ngày thường, muốn làm bánh tẻ, bánh ngọt, bánh tôm, rất bất tiện khi phải mang theo, có cửa hàng làm sẽ tiện hơn rất nhiều".

Trình Gia Hưng buồn cười nói: "Cha vợ còn nói nàng là một người không có chí hướng, tham vọng, chỉ muốn an ổn mà sống".

"Ta cũng là một đường nương, làm nương không thể kiếm một chút gia sản để sau này chuẩn bị của hồi môn cho Đông Cô sao? Chúng ta về sau còn muốn sinh nữa, nếu sinh ra thì phải có trách nhiệm với các con, chàng nói đúng không?".

Trình Gia Hưng chưa kịp gật đầu, thì Hà Kiều Hạnh lại nói tiếp: "Ta nghĩ để bạc ở đó sẽ sợ kẻ trộm nhớ thương, nếu thật sự bán được công thức đó, cầm tiền về còn không bằng đi mua chút gia sản, có cửa hàng thích hợp thì chúng ta làm buôn bán, hoặc để cho thuê cũng được, đó cũng là một phần gia nghiệp. Giống như Đông Tử đã nói, nhà mẹ đẻ ta bên kia chuẩn bị mua vài mẫu ruộng, đó cũng không phải là cùng một ý tứ sao?".

Trình Gia Hưng nói hắn lúc trước cũng đã nghĩ tới, chỉ là không có cơ hội thích hợp để đề cập đến, cộng với số tiền tiết kiệm lúc đó không đủ để mua một cửa hàng tử tế.

Bây giờ thì bọn họ đã có điều kiện tốt hơn rồi, tiền bạc cũng dư dả dần lên nên phải suy tính đến chuyện sản nghiệp của gia đình.

Lưu thị trả cho Hà Kiều Hạnh mười lăm lượng lạc tiền gốc lẫn tiền lãi, lúc này nghe nàng nói muốn mua cửa hàng, cũng giật giật ý niệm trong đầu, sau đó Hà Kiều Hạnh vào trong nhà cho Đông Cô bú sữa, nàng không muốn nói với Trình Gia Hưng nên Lưu thị cũng đi vào theo.

Lưu thị ngượng ngùng khi đề cập ra chuyện này.

"Ta nghĩ nếu đệ muội các ngươi mua cửa hàng làm ăn thì sẽ không thuận tiện mang chúng ta cùng làm ăn buôn bán nữa, nhưng ta lại không cam lòng miệng ăn núi lở, cho nên liền có một ý tưởng".

"Đại tẩu, ngươi nói đi".

"Ta nghĩ đệ muội ngươi có thể tuỳ tiện nghĩ ra nhiều loại đồ mua bán kiếm tiền, nhưng một mình ngươi cũng không thể làm được nhiều như vậy, đến lúc đó ngươi có thể dạy cho ta một tay nghề món nào đó không, ta cũng nghĩ cách mở cửa hàng, kiếm tiền rồi chia hoa hồng cho ngươi. Đến lúc đó ngươi cứ việc làm buôn bán của ngươi, còn ta bên này sẽ hiếu kính, phân chia đầy đủ cho ngươi, như vậy càng không phải sướng hơn sao?". ...

Thật sự không thể xem thường Lưu Tảo Hoa.

Nàng ta cũng có thể động não của mình để nghĩ ra cách kiếm tiền.

Cẩn thận nghĩ lại thì đề xuất này cũng không có gì quá đáng, Hà Kiều Hạnh có nhiều ý tưởng nhưng một mình thì không thể làm được, chỉ cần nói điều kiện hợp lý thì dạy khác một món nào đó cũng không khó, cái này cùng bán công thức không khác biệt lắm, chỉ khác nhau ở chỗ là bán công thức sẽ lấy một lần tiền luôn, còn cái này giống như đầu tư cổ phần rồi chờ lấy hoa hồng không ngừng.

Tiểu Đông Cô đang được nương bế cho bú sữa, nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói: "Được thôi, đến lúc đó cửa hàng chúng ta ở gần nhau, có thể thu hút được nhiều khách nhân, còn có thể hỗ trợ giúp đợ lẫn nhau khi có việc".

Lưu Tảo Hoa vỗ ngực nói may mắn hôm nay nàng ta lại đây: "Ta vốn định năm sau sẽ mua trâu cày, như vậy thì tiền sẽ cầm lại không mua nữa, nếu thật sự lên trấn buôn bán trong cửa hàng thì mua trâu rồi ngược lại thu thập không tốt".

"Đại tẩu, ngươi cũng đừng có gấp, người tìm chúng ta mua công thức còn chưa có tới, cho dù bán được công thức thì cũng phải chậm rãi hỏi thăm cửa hàng. Không có nghĩa là muốn có thì sẽ có liền, làm được ngay, mà phải lập kế hoạch trước, còn các phần sau thì từ từ sẽ làm".

Lưu thị cũng biết mình nóng vội không thể ăn được đậu hũ nóng, nhưng cho dù biết, nàng vẫn cứ vui vẻ.

Trái tim nàng đã bay về phía trên trấn, chỉ trông cậy theo sát Thần Tài kiếm tiền, bỏ xa ôn thần nhị phòng xa lắc xa lơ phía sau.

Nhìn thấy nàng ở bên cạnh đang bắt đầu mộng đẹp, Hà Kiều Hạnh cười cười, không đáng thức người dậy. Chờ cho Đông Cô ăn no, quấn tã lót rồi bỏ nhóc con vào chiếc giường nhỏ lắc lắc, Hà Kiều Hạnh ở bên cùng một lúc, sau đó nghe thấy Trình Gia Hưng gọi ăn cơm mới đi ra ngoài.

Buổi trưa Trình Gia Phú vẫn ở bên ngoài, Lưu thị liền mang Thiết Ngưu đến đây ăn cơm, ăn xong nàng giúp đỡ dọn dẹp sạch sẽ rồi mới dắt chó đi về, trước khi đi còn hẹn thời gian cùng Hà Kiều Hạnh đi lên trấn Hồng Thạch mua hàng tết.

Một hơi bận rộn cả tháng trời, hai nhà bọn họ còn chưa kịp chuẩn bị gì thì nay đã đến ngày 27 rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right