Chương 75: Chương 75

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 2,624 lượt đọc

Chương 75: Chương 75

Ngày hai mươi tám, Trình Gia Vượng ở lại trông nhà, Trình Gia Hưng và Trình Gia Phú đưa vợ mình đi lên trấn mua đồ mừng năm mới, cho dù người nghèo ăn tết vẫn phải mua một ít, bọn họ trong tay bây giờ có tiền dư giả, cuộc sống hàng ngày trôi qua tốt hơn, cho nên bọn họ không chỉ mua câu đối, chữ phúc, mà còn mua đậu phộng, hạt dưa, đến cửa hàng quần áo.

Lúc trước bận rộn chuyện mua bán nên không có thời gian để làm quần áo mới cho năm mới, Hoàng thị có nghĩ đến, nhưng chỉ sắp xếp làm cho Đông Cô được thôi, những người khác vẫn mặc áo bông cũ năm ngoái, ngày hôm nay mới có thêm bộ đồ mới.

Trình Gia Hưng đi mua pháo, nói muốn một năm vang dội, vui vẻ, bọn họ đánh xe trâu đi, trong tay lại có tiền, sau khi tiến vào trấn nhìn thấy cái gì thích đều mua , lúc đi ra chỉ cầm một túi tiền, khi về lại kéo một nửa xe đồ.

Thật vất vả mới được đi dạo một vọng, vừa thấy vui vẻ nhưng lại nghĩ ở nhà còn con gái đang chờ đợi nương về bú sữa, nên mọi người cũng không ở lại quá lâu.

Xe trâu trước tiên dừng lại ở trước nhà Trình Gia Phú, chờ vợ chồng lão đại mang đồ bọn họ mua về dỡ xuống xong, sau đó vợ chồng lão tam mới có quay trở về sân nhà mình được.

Bọn họ sáng sớm đã đi ra ngoài, đến gần trưa mới trở về, Hà Kiều Hạnh vội vàng đi cho tiểu Đông Cô bú sữa, Trình Gia Hưng lại nhận thấy trong sân có vết nước, liền hỏi lão tứ sáng nay ở nhà mày mò làm cái gì?.

Trình Gia Vượng nói: "Tam ca, sau khi mọi người đi ra ngoài, đến nửa buổi sáng vài người nhà Hà gia tới đây, khiêng theo hai thùng cá, nghe nói ca cùng tam tẩu đi ra ngoài nên bọn họ không ở lại lâu, đặt đồ xuống rồi trở về. Sau khi người đi rồi, đệ cùng cha rửa một lu nước, đem cá sống bỏ vào".

Lúc trước khi bắt đầu làm nhà, Trình Gia Hưng đã chuẩn bị ba lu nước, một lu đặt ở bên trong nhà bếp, hai lu còn lại thì đặt dưới mái hiên đề phòng hoả hạn, phát tài. Cá sống Hà gia mang tới đây đều đặt ở trong lu dưới mái hiên, nhìn bọn chúng rất khỏe mạnh, có sức sống.

"Người Hà gia nói để cho ca thích ăn gì thì ăn, còn nói qua hai ngày nữa sẽ khiêng đến cho ca một thùng tiếp".

"Đệ cùng cha nói như thế nào?".

"Cha nói từng này đã nhiều rồi, thật ngại quá, vì đã làm phiền, nhà mẹ đẻ tam tẩu bên kia thật sự rất nhiệt tình, nói sao họ cũng không nghe. Chúng ta muốn từ chối bọn họ nói rằng dù sao tết cũng phải ăn cá, sinh con xong nên ăn cá để bồi bổ thân thể".

Trình Gia Hưng có lẽ đã đếm số con, sau đó hỏi: "Con bao lâu nữa thì đến giờ ăn cơm?".

"Ca, ngươi đói bụng à?".

"Nhiều cá như vậy chúng ta ăn không hết, ta đưa cho đại ca nhị ca hai con, còn có đại bá bên kia... Ta lấy giỏ, lão tứ đệ nói với nương một tiếng, rồi đi theo ta ra ngoài đưa cá".

Trình Gia Hưng vừa mới trở về được một lúc lại đi ra ngoài, hắn đi một hơi đến mấy nhà, đưa bảy tám con cá ra ngoài, lúc trở về, đại bá còn nhét cho bọn họ thịt khô đồ đạc linh tinh để cầm về, trong đầu thầm nghĩ, thái độ của thân thích đối với hắn đã có sự thay đổi đáng kể.

Người mấy phòng nhà Trình gia không có quan hệ không có thân thiết như ở bên nhà Hà gia, nhưng quan hệ vẫn ổn, ít nhất thì không có xích mích quá lớn, có chuyện gì tìm tới cửa thì tất cả cũng sẵn lòng đi ra ngoài phụ giúp một tay. Lúc trước khi Trình Gia Hưng không có tiền đồ, nhóm thân thích vẫn lui tới với hắn, nhưng thái độ tuỳ ý hơn nhiều, các trưởng bối thấy hắn đều sẽ thuyết giáo răn dạy. Hiện tại thì có rất ít người nói hắn, thật muốn nói, chỉ nói hắn nên sửa đổi tính tình của mình, rút kinh nghiệm mềm mỏng một chút, đừng lúc nào cũng như gai nhọn đâm vào người người khác.

Thời điểm đối mặt với những người có yêu cầu vô lý, Trình Gia Hưng sẽ trực tiếp xù lông lên, còn bình thường, tam cô lục bà, sáu bảy nhà nói cái gì, miễn là vô thưởng vô phạt thì hắn đều nghe, không phản bác lại.

Cũng không phải nói liền đồng ý với người khác, chủ yếu là ngươi phản bác một cái, người ta còn có thể nói càng nhiều, thật sự rất dông dài, khó chịu.

Những trưởng bối bảo hắn sử đổi chút tính tình, nhóm đường huynh đệ ngang hàng thì một thái độ khác nhau, so với bá bá nói không ngừng, những người này lại nguyện ý lắng nghe Trình Gia Hưng nói chút chuyện buôn bán. Hai năm nay, khi có quyết định không được chắc chắn sẽ thường xuyên đến hỏi ý kiến của hắn. Từ việc cưới vợ đến kiếm tiền, hỏi han đủ thứ, người trong thôn chính là như vậy, khi ở ngã ba đường không biết phải chọn lựa như thế nào, thì sẽ nghĩ đến muốn nói chuyện với người thành đạt ở bên cạnh, lắng nghe sự góp ý, kinh nghiệm của người khác.

Trước kia hắn là tên lưu manh Trình tam gia, còn bây giờ đã mà trai trẻ triển vọng nhất Đại Dung Thụ thôn, người lôi kéo tình cảm, quan hệ còn có thể thiếu sao?.

Ở một hồi bên sân nhà nhị gia gia, sau đó lại tán dóc trong sân nhà đại bá tầm hơn hai khắc, đại ca nghe nói hắn chưa ăn gì liền đi đưa cá, nên vội khuyên hắn nhanh về nhà ăn cơm trưa trước đi, Trình Gia Hưng cũng không có trở về, mà cùng Trình Gia Vượng đi đến nhà cũ bên kia.

Thời điểm đi qua nhị tẩu Chu thị vừa mới ăn cơm uống thuốc xong, nhị ca hắn thấy vợ ăn xong rồi thì mới tuỳ tiện ăn vội hai ba miếng cho có, đang ngồi rửa bát nồi trong bếp.

Nghe được huynh đệ kêu hắn, Trình Gia Quý đặt bát xuống, lấy khăn lau tay.

Trình Gia Hưng chưa nói gì, còn Trình Gia Vượng thì cau mày.

"Tại sao nhị ca lại bận rộn việc trên bếp? Cho dù trong thôn chúng ta cũng có người vợ lười biếng, những sẽ không đem hết việc giặt quần áo, nấu nướng này đó tất cả đều giao cho chồng mình làm, đây chẳng khác gì một trò cười đùa cả".

Trình Gia Quý một thân mệt mỏi, miễn cưỡng lên tinh thần chào hỏi hai huynh đệ, giải thích nói vấn đề lười biếng hay không lười biếng, mà là do cơ thể của Chu thị không tiện.

"Nhị tẩu đệ cho dù ngồi yên cũng thường xuyên thấy không thoải mái, để nàng làm việc ta lo lắng không thôi, còn không bằng để ta làm cho rồi".

Cho dù lúc mới phân gia ở riêng, trên người không có một đồng tiền, tinh thần của Trình Gia Quý cũng không kém, nhưng hiện tại so với trước còn tệ hơn nhiều, Trình Gia Hưng nói: "Chúng ta bên kia bận rộn đã xong rồi, để cha nương ở lại ăn xong năm mới, ra năm sẽ nhờ nương lại đây giúp đỡ nhị ca, nhị ca, ca cũng đừng chỉ lo cho nhị tẩu, mà đem cơ thể của mình lôi kéo xuống suy sụp".

Trình Gia Hưng trong lòng nghĩ, thai tượng không tốt đó là do chính mình làm, ai bảo nàng ta ăn bậy bạ thuốc lung tung rồi làm suy nhược cơ thể? Ai bảo cả ngày nàng ta suy nghĩ lung tung, không an phận nghỉ ngơi?... Nhìn nhị ca như thế này, những lời nói đó lại không thể nói ra lời được.

Trình Gia Quý hỏi bọn họ có chuyện gì.

"Đệ đưa cá tới, là cha vợ mang đến, nhiều quá ăn cũng không hết, nên đưa đến hai con cho nhị ca nếm thử".

Trình Gia Quý lúc đầu là cảm ơn, sau đó nói: "Người Hà gia thật tốt, ở điểm này ta thật sự hâm mộ tam đệ".

"Nghe nói nhà Chu gia gặp trộm, phảng phất còn dính líu đến lên người nhị ca, làm sao sự việc còn chưa giải quyết xong?".

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt của Trình Gia Quý lại khó coi hơn.

Giải quyết?.

Chuyện xui xẻo làm sao có thể dễ dàng giải quyết như vậy?.

Ai cũng biết ăn trộm nếu bắt được sẽ bị đánh mất nửa cái mạng, thiên hạ đều hận kẻ trộm, nhưng trong mỗi thôn đều có vài người tay chân không sạch sẽ. Ở quê không giống như ở thành phố cửa đóng then cài, chỉ khi cả nhà đều đi ra ngoài mới treo ổ khoá, bình thường dù ra vườn rau cũng chỉ thò tay khép cửa lại là xong. Bởi vì đều quen biết lẫn nhau, nếu ai đi qua thăm dò dáo dác sẽ bị bắt ngay, bình thương mất đồ vật cũng không nhiều, nhưng cách mỗi đoạn thời gian lâu lâu vẫn bị mất con gà, quả trứng, hai bó củi.

Mà những thứ này không thể so được với một bình mỡ heo đáng tiền.

Đầu năm nay heo gầy, heo ăn cả năm nhiều nhất là được hai trăm cân, một bình mỡ heo phải thắng hết hai tảng mỡ lá mới ra, mà cả năm sẽ trông chờ dựa vào bình mỡ này để xào nấu, vì thế cái này bị người ta trộm mất đi, nhà Chu gia không tức lộn điên lên mới là lạ đó?.

Vào ngày mất bình mỡ heo, vợ Chu Đại Hổ ở trong sân mắng trọn vẹn đến nửa ngày, mấy ngày sau khi nghĩ đến liền mắng, khi nhớ ra cũng mắng chửi ủm củ tỏi.

Ban đầu trong thôn cũng vận động bắt kẻ trộm cho bà ta, nhưng bắt mấy ngày cũng không bắt ra kẻ trộm mắt thấy bình mỡ heo của bà ta không tìm về được, không tìm về được, vậy thì phải tìm người bồi thường?.

Vợ Chu Đại Hổ đổ lỗi cho đệ muội, hỏi nàng đi ra ngoài cuối cùng vì sao lại không khoá cửa nhà?.

Nếu khoá cửa mà bị người ta cạy mở thì sẽ không trách ngươi, đây lại không khoá cửa, chẳng lẽ còn không thể trách ngươi sao??

Sau khi mắng đệ muội xong, nàng quay lại dây dưa trên người Trình Gia Quý. Bình mỡ không phải Trình Gia Quý lấy trộm, sao phải bồi thường? Không ai có lý do gì để yêu cầu hắn bồi thường, hắn không mất tiền cho cái bình mỡ heo này, nhưng cùng người nhà mẹ đẻ của vợ huyên náo ầm ĩ không thoải mái cũng là sự thật.

Vợ Chu Đại Hổ còn lật lại chuyện cũ, nói cháu gái của chồng mình thực sự là một con sói mắt trắng, nàng bị uỷ khuất, trở về nhà khóc lóc kể lể, bị ăn tát biết về nhà mẹ đẻ gọi người đi đánh lại cho nó, mang thai còn sai sử nương ruột đến giúp đỡ, duy chỉ có kiếm được tiền là không hề nghĩ đến nhà mẹ đẻ, không những không nói ra, còn che giấu sợ người khác biết, sợ mọi người sau này sẽ tìm đến nàng.

Nhớ ngày đó vợ Chu Đại Hổ đã từng lôi kéo Hà

Kiều Hạnh nói Chu thị tốt, Lưu thị là người xấu.

Bây giờ đổi giọng lại cũng là nàng.

Chỉ vì một bình mỡ heo mà chính miệng nàng nói ra đứa cháu gái này không phải là cái đồ vật.

Lúc trước đã nghe nói qua vợ Chu Đại Hổ là người dưới cơn xúc động có thể làm bất cứ chuyện gì, những lời này chính khi tức điên cuồng lên mới mắng ra khỏi đầu, sau khi mắng xong mới phát hiện mình đả thương đối phương tám trăn, còn bản thân thì bị thương một nghìn.

Bất kể nói như thế nào thì Chu thị đã gả cho người ta, còn đang mang thai, chỉ cần cái thai này được giữ gìn tốt, thuận lợi sinh một đứa con trai, nàng ta sẽ chậm rãi lại đứng lên.

Thanh danh kém dường như không ảnh hưởng quá nhiều đến bản thân của Chu thị, nhưng lại làm liên luỵ đến các đệ muội nhà mẹ đẻ.

Chuyện tốt của đường muội nàng đầu năm nay, lúc đó bởi vì nàng mà đã không thành, thiếu chút nữa đã thắt cổ tự tự, thật vất vả mới khuyên can được, trong nhà lại tìm một mối khác cho nàng ta, điều kiện kém một chút, nhưng nhìn cũng tốt, không sao.

Việc hỉ này đã xem gần thành công rồi, nhưng bởi vì chuyện bình mỡ heo mà mơ hồ như lại xong đời, tan rã.

Từng chuyện từng chuyện một này, Trình Gia Hưng nói nhị ca hắn một cái rắm cũng không có quan hệ gì, nhưng ca hắn lại luôn có thể đem mình tự đặt vào.

Một chuyện tốt cũng không có, còn chuyện xấu thì tầng tầng lớp lớp xuất hiện, như thế thì tinh thần có thể tốt mới lạ đó.

Trước đó Trình Gia Quý còn thông cảm với đại ca của mình có vợ Lưu thị thấy tiền là sáng mắt, kết quả là không hiểu sao hắn lại trở thành người xui xẻo nhất về cái kia. Đối với Trình Gia Quý, vợ hắn Chu thị cũng không phải là đặc biệt xấu, chính là hay suy nghĩ quá nhiều, người như vậy thì sống không được thoải mái, vui vẻ mà thôi, hắn không hiểu sao cuộc sống của mình càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Ở trước mặt huynh đệ mình, Trình Gia Quý thoáng tố khổ hai câu, Trình Gia Hưng sau khi nghe vài câu liền cảm thấy chán, không có ý nghĩa gì.

Hắn không quan tâm đến chuyện nhà Chu gia, cắt đứt lời nói của nhị ca: "Sáng sớm đệ đã đi lên trấn, đến bây giờ còn chưa có ăn cơm, những việc này sau rảnh hãy nói tiếp, dù sao thì trong khoảng thời gian ăn tết chúng ta ở chung một chỗ cũng nhiều".

Trình Gia Quý bây giờ mới biết là hắn chưa ăn cơm trưa, vội thúc giục người trở về nhanh đi.

"Nhị ca, ca cũng đừng quá bạc đãi chính mình, đừng suy nghĩ nhiều. Trên đời này có rất nhiều chuyện, dù ca có muốn hay không thì nó vẫn cứ đến, làm thế nào cũng không ngăn cản được. Hơn nữa, đệ luôn muốn khuyên ca làm người thì nên dứt khoát một chút, trong lòng biết chính mình muốn cái gì, muốn cái gì thì cứ xông thẳng đi tới, đừng có lần là luyến tiếc dây dưa mãi, có mất mới có được. Đặc biệt chính là, đối với người trong nhà mình thì nên thành thật một chút, có chuyện chúng ta nên nói rõ ràng ra thì hơn, đừng luôn giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo... Trước đó có phải ca đã nói với đệ, nhị tẩu luôn luôn phiền nào tại sao vợ đệ lại không gần gũi, thân cận với nàng? Trong lòng Hạnh Nhi không thích nhất là chỗ có nhiều người, vì cảm thấy quá mệt mỏi. Vừa vặn, nhị tẩu là người tâm khẩu bất nhất, ( hoặc trong ngoài bất đồng) chúng ta đều biết nàng nghĩ muốn cái gì, nhưng lại luôn làm bộ làm tịch, thật sự rất nhàm chán".

Con người thực sự đều có sở thích xấu.

Trình Gia Hưng có đôi khi cũng như thế, hắn lại không ngốc, đương nhiên biết nhị tẩu muốn cái gì, nàng nghĩ càng muốn, thì ngược lại hắn càng không nghĩ muốn phối hợp.

Khi mối quan hệ hoà thuận, làm cái gì cũng được, vì cảm thấy đây là huynh đệ.

Lúc trong lòng không thoải mái, cảm thấy ta mang ngươi đi theo kiếm tiền, còn muốn ta chú ý giữ mặt mũi cho ngươi, quan hệ này có phải là đã đảo lộn lại rồi không?. ...

Sau khi Trình Gia Hưng rời đi, Trình Gia Quý vẫn còn sững sỡ một hồi.

Vốn dĩ chỉ tuỳ tiện tâm sự đôi câu, không ngờ sẽ nói đến vấn đề ở đây.

Lão tam nói đệ muội không thân cận, gần gũi với Chu thị là ngại Chu thị tâm tư quá nặng sẽ khiến con người mệt mỏi, nói rất sợ gặp loại người này, trong lòng nghĩ hai nhưng ngoài miệng nói một, còn bảo hắn đừng oán trách người Chu gia, vợ Chu Đại Hổ tuy rất đáng ghét, nhưng lời nàng nói ra đó, lại là lời trong lòng muốn nói. Ngươi không thể chỉ nói ngoài miệng, khi chúng ta có việc thì đi đến nhà người ta nhờ giúp đỡ, nhưng khi đến phiên người khác tìm ngươi giúp đỡ, thì ngươi lại coi phòng bị người hai nhà lên.

Trình Gia Quý từ trước đến giờ chưa từng nghĩ vợ mình có gì sai lầm lớn, đó là bởi vì vợ chồng bọn họ, hai người cùng đứng về một bên, người một nhà nhìn người một nhà, đương nhiên là không sai.

Suy cho cùng, thì mọi thứ Chu thị làm đều vì gia đình nhỏ của mình.

Mà Trình Gia Quý chính là một thành viên trong gia đình nhỏ ấy.

Thực ra đến lúc này, Chu thị chính xác là chưa làm ra chuyện gì lớn, nhưng người bị buộc đến nóng nảy thì có cơ hội sẽ nhảy dựng lên, liên tiếp xảy ra chuyện xấu khiến cho Chu thị cảm thấy rất tệ, tiền tích góp trong nhà càng ngày càng mỏng làm nàng lo lắng, lúc này lại có người đến thăm dò tình huống nhà Trình gia, thấy Chu thị là người yêu tiền, và cần tiền, đồng thời trong nhà cũng nghèo, nên liền nói cùng nàng bàn bạc một chuyện.

Lăn qua lăn lộn mãi mà không sao chép được làm kẹo đậu đường, cuối cùng cũng sốt ruột.

Thoạt đầu nghĩ đến chuyện hợp tác.

Sau đó lại nghe nói có một Hà lão cô nào đó trong nhà Hà gia tìm đến nhưng nói chuyện không thành.

Không còn cách nào khác, bọn họ liền nghĩ đến chuyện công thức.

Tìm đến Chu thị, người này là vừa vặn hợp lý, nói rất dễ nghe, nói đầu năm bán bánh bỏng gạo cũng thế, năm sau liền có hàng người khác làm ra, chuyện buôn bán đồ ăn thức uống sẽ luôn gặp phải tình huống này, kể cả khi ở bên ngoài có bán kẹo đậu đường, bọn họ nhất định sẽ không nghĩ công thức bị lọt ra ngoài, chỉ cảm thấy người khác có đủ kiên nhẫn, năng lực đem đồ mua ở bên ngoài về nhà nghiên cứu học tập làm ra, để cho Chu thị không cần lo lắng.

Người tới nói sẽ cho nàng một số tiền lớn, chỉ cần có thể nói ra công thức kẹo chữ đậu đường.

Chu thị đích thực là đỏ mắt, nhưng nàng cũng biết mình sẽ không thể kiếm được số tiền này, nên liền từ chối.

Người kia đầu óc rất linh hoạt, cầm lấy hai mươi lượng ra để nàng nói một chút biết đến.

Ví dụ như Trình Gia Hưng đi mua qua những nguyên liệu gì, có đánh khuôn đúc không, khuôn đúc có hình dạng như thế nào, còn để nàng nghĩ lại xem người nhà có từng ngẫu nhiên nói đến vài câu hay không. Người đàn ông kia nói, chỉ cần nàng nói những gì nàng ta biết thì số tiền này sẽ thuộc về nàng ta.

Chu thị biết đến cũng chỉ là một chút lông gà củ tỏi bên ngoài không đáng kể, nếu nói ra đổi được hai mươi lượng, chẳng lẽ nàng không động lòng sao?.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, tự nhủ với mình là lão tam nhắm vào nàng, bịa đặt đủ thứ, sống chết không chịu dẫn dắt bọn họ đi kiếm tiền. Hơn nữa nghĩ đến những thứ nàng biết dù nói ra cũng không sẽ không ảnh hưởng đến ai. Nếu nhà mình có thể kiếm tiền, sao còn gây trở ngại cho huynh đệ, vậy thì vì cái gì không thể nói?.

Khi Trình Gia Quý đi giặt quần áo, Chu thị nói cho người vụng trộm đến hỏi thăm công thức, phải có khuôn đúc, khuôn đúc là do Trình Gia Vượng làm, cụ thể là hình dạng gì không rõ lắm. Về phần lão tam mua nguyên liệu, đại khái chính là bột đậu nành, bột mè... này đó.

Nàng một hơi nói không ít, nghe nàng nói xong người kia lại không đưa tiền, quay người muốn rời đi.

Chu thị tóm lấy người lại.

Người kia hất tay nàng ra: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng từng này đáng giá hai mươi lượng bạc sao? Ta khuyên ngươi đừng có ồn ào! Nếu không nhà chồng ngươi sẽ biết ngươi là người thấy tiền sáng mắt, ăn cây táo rào cây sung đấy".

Người kia xoay người bỏ đi, vừa đi còn ghét bỏ nàng ta vô dụng, cầm hai mươi lượng ra nhử mà chỉ nói được một chút ít đó.

Ai ăn rồi mà không nếm được ra hương vị đậu nành với mè có trong đó chứ?.

Chu thị trơ mắt nhìn người đi xa, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong một tiếng, đảo tròng mắt, ngất xỉu. ...

Chuyện này xảy ra vào ngày 29, lúc đó Trình Gia Quý đang ở sau nhà ngồi xổm giặt quần áo, giặt xong nghĩ muốn đưa vào nhà phơi để hong khô, từ cửa sau đi vào nhà, lại không thấy vợ có tiếng động gì.

Hắn gọi hai tiếng cũng không thấy ai trả lời, Trình Gia Quý tự nhiên đặt chậu gỗ trên tay xuống, đi vào hướng trong sân, mới vừa đi đến mái hiên đã nhìn thấy Chu thị ngã nằm trên mặt đất, trong lòng Trình Gia Quý lộp bộp, run lên, chạy nhanh đến để kiểm tra.

Vừa chạm vào, đã cảm thấy tay Chu thị lạnh băng, lại thấy dưới đũng quần nàng ướt đẫm, bên trên tất cả đều là máu.

Trình Gia Quý ngẩn người tại chỗ, hắn không biết nên phải làm gì.

Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Không có, đứa bé không còn...

Trình Gia Quý ngây người trong chốc lát, có người đi ngang, nhìn thấy hắn ngồi xổm trước nhà, phía trước còn có Chu thị nằm đó, liền tới hỏi hắn sao vậy? Câu hỏi này khiến hắn lập tức thức tỉnh, Trình Gia Quý chịu đựng nỗi đau mất đi người con yêu quý, ôm vợ đi vào phòng, rồi chạy như điên đi ra ngoài tìm lang trung lấy thuốc.

Từ nhà cũ đi đến nhà lang trung, phải đi ngang qua con đường đất phía trước sân tam hợp viện, Hoàng thị cùng Hà Kiều Hạnh đang ở trong sân làm thịt gà, dư quang thấy có người chạy như điên đến, hai người đồng thời ngước mắt lên, liền nhìn thấy là hắn.

Lúc này cũng không rảnh để ý đến gà nữa, Hoàng thị gọi người lại, hỏi hắn chạy cái gì? Đi đâu đó?.

Nghe thấy giọng nói của lão nương, người đàn ông này vừa rồi mới chịu đựng kìm nén, bây giờ lại bật khóc,"Nương, Chu thị nàng chảy rất nhiều máu, rất nhiều máu, rất nhiều máu, con của con không giữ lại được rồi".

Trong khoảng thời gian gần đây, Hoàng thị có chút ý kiến không vừa ý với nhị nàng dâu, nhưng so với ai khác bà là người hy vọng Chu thị có thể bình an thuận lợi sinh ra đứa nhỏ, người khác thành thân một hai năm đã được làm cha, chỉ có Trình Gia Quý nhiều năm như vậy rồi mà con trai, con gái đều không có.

Thân thích Trình gia đều nói nhiều năm như vậy rồi mà không có động tĩnh gì, thế thì hưu nàng ta đi, cưới một người khác. Hoàng thị lại không đành lòng đi đến bước đó, nữ nhân trong gia đình một khi bị hưu thì nửa đời sau coi như xong, về nhà mẹ đẻ cũng không quá tốt, tái giá lần nữa chính là lão già goá vợ... Hoàng thị vẫn luôn nói đợi thêm một chút, ông trời cuối cùng cũng thương hại nàng, con dâu lại có thai, Hoàng thị đã chuẩn bị sẵn sàng đầu năm mới sẽ quay về nhà cũ, lần này đi ít nhất cũng phải chăm sóc nàng đến lúc sinh ra ở cữ xong, làm sao mà mới bắt ra hỉ mạch một tháng, bây giờ lại không còn nữa ?????.

"Không phải bảo con chăm sóc nó cho tốt sao, con chăm sóc thế nào? Con để cho nàng làm cái gì?".

Vừa rồi kìm nén một hơi chạy đến nhà lang trung, bị nương gọi lại về, tay chân Trình Gia Quý rụng rời, trong lòng hắn hoảng sợ thật sự, nói không để cho nàng làm gì.

"Trong khoảng thời gian này, cơm là con nấu, thuốc con sắc, ăn cơm xong con rửa bát, y phục đều là con trốn ở sau nhà giặt sạch... Đại phu nói nàng mang thai không tốt, cho nên con nào dám cho nàng làm bất cứ việc gì? Vừa rồi con bảo nàng ngồi trong nhà nghỉ ngơi, con đi ra giặt hai bộ quần áo, quay người lại thì thấy nàng nằm ngất xỉu trước cửa nhà, quần ướt đẫm, trên mặt tất cả đều là máu, toàn là máu. Con đi tìm đại phu, tìm đại phu đến xem cho nàng". ...

Đã nói đến thế này rồi, đại phu đến cũng chỉ cứu được cái mạng của Chu thị, còn đứa bé khẳng định không giữ được.

Cái thai này của nàng còn chưa tới ba tháng, chưa tròn ba tháng thì chưa được vững chắc, rất dễ bị sẩy.

Bởi vì biết trong vòng ba tháng đầu rất dễ bị sẩy thai, nên lão nhị nói lần này không làm chung buôn bán, Hoàng thị đồng ý hai tay, cái thai này đến đột ngột mà ra đi cũng quá đột ngột.

Trình Gia Quý sau đó vội vã chạy đến nhà lang trung, Hoàng thị cũng bất chấp sự chú ý của tết, bỏ nửa con gà xuống, đi về nhà cũ. Hà Kiều Hạnh muốn đi theo giúp đỡ, nhưng nàng ngăn lại: "Con đi qua cũng không giúp được gì, tết nhất đừng rước hoạ đen đủi vào người, con ở nhà chăm sóc con gái mình cho tốt đi".

Ngoài miệng Hoàng thị vẫn bình tĩnh, nhưng đầu óc choáng váng, bước đầu bước đi loạng choạng, Hà Kiều Hạnh thật sự lo lắng không yên tâm để mình bà đi qua, nên đỡ người đi tới cửa nhà cũ. Hoàng thị đi vào, Hà Kiều Hạnh không theo vào, nàng suy nghĩ rồi chạy đến nhà đại ca, đem sự tình thông báo cho đại tẩu biết.

Nghe nói Chu thị lại sẩy thai, Lưu thị kinh ngạc đến ngây người.

"Lão nhị hầu hạ nàng ta như cung phụng tổ tiên, việc gì cũng không cho làm, sao giờ lại không còn? Đệ muội, ngươi nghe chỗ nào vậy? Ta một chút gió cũng không nghe thấy!".

"Là vừa rồi, nhị ca chạy như điên đi tìm lang trung, nương thấy thì đem người gọi lại, chính nhị ca nói đó".

Lưu thị cởi tạp dề ra, nói đi xem một chút.

Hai người bọn họ không đi vào nhà đã ngửi thấy mùi máu tanh, mà đi vào phòng bếp giúp đỡ một chút việc, Lưu thị nấu một nồi nước sôi, Hà Kiều Hạnh trở về làm sạch tiếp con gà kia, nghĩ hầm xong cũng múc một bát cho nhị tẩu.

Gà hầm xong, Trình Gia Hưng phụ trách bưng đi qua, Lưu Tảo Hoa thì bưng vào trong nhà, bởi vì Hà Kiều Hạnh có con gái nhỏ, nên sợ đen đủi phải chú ý một chút, Lưu Tảo Hoa không sợ, nhà nàng chỉ có Thiết Ngưu, mà Thiết Ngưu cũng đã bảy tuổi rồi, người lớn lên đầu óc hơi khờ khạo một chút, nhưng cơ thể cực kỳ rắn chắc, khoẻ mạnh.

Khi Lưu Tảo Hoa bưng canh vào, Chu thị đã tỉnh lại, bà bà ở bên cạnh hỏi han.

Nàng nghe xong vài câu, liền chạy đến nhà Hà Kiều Hạnh, vừa nhìn thấy có người liền bô bô nói: "Trên dưới cả nhà họ Chu, ta chung đụng nhiều nhất, ta còn hiểu biết nàng hơn cả lão nhị nữa kìa! Chuyện này khẳng định không đơn giản như vậy đâu!".

Hà Kiều Hạnh cũng đang uống canh, nghe thấy lời này thì dừng lại, hỏi: "Nói như thế nào?".

Lưu Tảo Hoa nhìn xung quanh, không có ai khác.

Hiện tại không còn ai ở đây nữa, mấy đàn ông trong nhà đều đi về nhà cũ bên kia, đều đang đợi ở sảnh chính, Lưu Tảo Hoa ổn định lại rồi nói với Hà Kiều Hạnh: "Lão tam mang canh gà qua, ta bưng vào phòng, lúc ta đi vào thì nương đang hỏi chuyện, muốn biết sao nàng lại ngất xỉu ở trước cửa nhà, phản ứng của họ Chu kia ta nhìn thấy không đúng, trong lòng hẳn là có việc nên giả vờ, nhưng lại không nói gì cả".

"Ngươi nghĩ lại mà xem, nàng nếu trên người thấy không thoải mái đi ra ngoài làm gì? Chúng ta mang thai, có lúc không thoải mái sẽ đi vào phòng nằm nghỉ, nàng so với chúng ta còn cẩn thận hơn? Hơn nữa trong khoảng thời gian này dù lão nhị không đi kiếm tiền, nhưng cũng không thiếu một miếng ăn, nếu nói nàng ta bởi vì ăn uống quá kém nên mới ngất xỉu, vậy thì thời điểm mấy năm trước ăn uống kém hơn sao nàng ta lại không ngất xỉu chứ? Cách nói, lập luận này không đúng, không thể nghe được, chắc chắn rằng lúc lão nhị đi giặt quần áo ở phía sau đã xảy ra chuyện gì đó rồi".

"Nếu nàng chiếm đạo lý, rơi vào kết cục này không phải là đã làm ầm ĩ rồi sao? Thật vất vả mới mang thai được đứa con, bây giờ lại không còn nữa, nếu là ta thì đã phát điên lên rồi, thế nào cũng phải tìm kẻ đầu sỏ để tính sổ . Nàng ta thì giống như người mất hồn, không rên một tiếng, ngươi nói xem, có phải là đã gặp chuyện gì rồi nên không thể nói ra lời hay không?".

"Chẳng lẽ nàng ở sau lưng chúng ta vụng trộm làm chuyện gì rồi, đúng không?".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right