Chương 128: Tủ quần áo đồng phục xanh
Hắn đã có một giấc ngủ ngon. Nhưng sáng hôm sau, hắn bị đánh thức bởi một tiếng hét.
Hắn chợt mở mắt. Khuôn mặt Lý Hòa không xuất hiện trước mắt Chu Bạch.
Chu Bạch nhìn chung quanh. Sau đó nhìn thấy Lý Hòa đang đứng trong toilet đánh răng.
Y cảm thấy Chu Bạch đang nhìn mình, dừng lại một chút, sau đó tiếp tục đánh răng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Chu Bạch âm thầm buồn cười.
Hôm nay không dọa hắn nữa, chẳng lẽ sáng hôm qua lá rau đã có tác dụng?
Chu Bạch không lại suy nghĩ vấn đề này, mà là nhấc chăn bông đi ra ngoài cửa.
Ký túc xá bị gặp nạn hôm nay đã được thay thế bằng ký túc xá khác. Tuy nhiên, cánh cửa ký túc xá chịu nạn lần này có một chữ lớn “chết” viết bằng máu trên cửa.
Cảnh tượng như vậy, ngay cả Chu Bạch người ngoài cuộc cũng cảm thấy có chút rùng mình chứ đừng nói những người sống trong ký túc xá đó.
Trước cửa ký túc xá đó, nhìn thấy một người đàn ông nằm liệt trên mặt đất vì sợ hãi. Một tay run rẩy chỉ vào dòng chữ trên cửa, cứ lẩm bẩm một mình.
"Không. Tôi muốn rời khỏi đây. Có người muốn giết tôi. Có người muốn mạng của tôi. Từ chức, từ chức. Tôi sẽ sớm từ chức."
Lý Hòa đứng trong nhà vệ sinh và nghe thấy giọng nói phát ra từ ngoài cửa. Y không khỏi lộ ra nụ cười.
Chu Bạch đứng ở hành lang ký túc xá, nhìn thấy người đàn ông ngồi xổm trên mặt đất, loạng choạng đứng dậy. Sau đó anh ta chạy ra khỏi cửa ký túc xá trong khi nói lảm nhảm.
Những người khác ở hành lang cũng tụ tập xung quanh, vẻ mặt cũng đầy sợ hãi và kinh hoàng. Có thể thấy trong cuộc trò chuyện thì họ cũng bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của bản thân.
Chu Bạch nhớ tới quy tắc làm việc của bộ phận hành chính.
[Xin hãy luôn chú ý đến trạng thái cảm xúc của nhân viên. Tâm trạng ổn định sẽ giúp công việc tốt hơn. Nhân viên bị nghiêm cấm thể hiện sự sợ hãi. ]
Nói cách khác, nếu điều này xảy ra, chắc chắn sẽ có người ra tay ngăn chặn.
Quả nhiên, không lâu sau, Chu Bạch nhìn thấy nhân viên bảo vệ mặc đồng phục màu đen lao vào. Người vừa chạy ra cũng theo họ quay lại.
Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy bọn họ giải tán đám đông, mang đi con gà chết đặt trước cửa ký túc xá.
Một nhân viên bảo vệ lấy loa ra hét lớn với người ở hành lang.
"Mọi người yên lặng, từ nay về sau chúng ta sẽ không được thảo luận vấn đề này."
Chu Bạch nhìn thấy bảo vệ xuất hiện liền đi về phía ký túc xá, dùng tay trái khóa cửa ký túc xá lại.
Nụ cười trên mặt Lý Hòa đã biến mất. Sau khi đánh răng xong, y ra khỏi nhà vệ sinh và ngồi lên giường.
Sự xuất hiện của nhân viên bảo vệ lẽ ra đã cản trở kế hoạch của y, cho nên bây giờ tâm tình của y tựa hồ rất không tốt.
Chu Bạch lắc đầu, trong lòng thở dài với y, nghĩ thầm, còn non lắm.
Sau đó liếc nhìn y và bước ra ban công. Chu Bạch nhìn xuống tầng dưới ký túc xá.
Bên ngoài khu ký túc xá có nhiều nhân viên bảo vệ hơn trước. Họ đang tuần tra tới lui xung quanh toàn bộ tòa nhà ký túc xá.
Đánh giá tình hình này, có vẻ như các biện pháp an ninh của tòa nhà ký túc xá này đã được tăng cường.
Chu Bạch lại lắc đầu. Xem ra sáng mai rất có thể sẽ không bị tiếng hét đánh thức. Hắn đứng trên ban công nhìn một lúc rồi quay người muốn quay về phòng.
Tuy nhiên, khi Chu Bạch quay đầu lại thì thấy Lý Hòa đang mở tủ quần áo của mình. Mà ở phía sau tủ quần áo vậy mà có một bộ đồng phục màu xanh lá cây được treo trong đó!
Chu Bạch sửng sốt.
Tất cả các loại ý tưởng và suy đoán ngay lập tức tràn vào đầu.
Trong chốc lát, hắn cảm thấy đầu mình như bị nổ tung thành bột giấy, không tìm được sợi dây nào để kết nối tất cả thông tin.
Chu Bạch vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Sợ Lý Hòa quay đầu lại, hắn vội vàng cầm giỏ đựng quần áo ở bên cạnh, giả vờ thu thập quần áo.
Liếc qua khóe mắt, hắn xác nhận Lý Hòa đã đóng cửa tủ lại. Hắn chỉ lấy bộ quần áo đã thu thập được và bước vào phòng.
Lúc này Lý Hòa đã lấy ra trong tay một bộ đồng phục màu cam.
Chu Bạch cẩn thận nhìn y một cái, vẫn không thấy được trên người y có bất kỳ dấu hiệu biến dị nào.
Chu Bạch cũng mặc vào đồng phục màu cam, dọn giường rồi đi ra khỏi ký túc xá.
Hiện tại ngoài cửa ký túc xá có rất nhiều nhân viên bảo vệ. Mỗi khi có người ra ngoài, họ sẽ dùng mắt quét từ trên xuống dưới.
Chu Bạch đi đến nhà ăn, nhưng bộ đồng phục màu xanh lá cây trong tủ của Lý Hòa vẫn hiện lên trong đầu hắn.
Tại sao y lại có đồng phục màu xanh lá cây?
Ăn cắp?
Nhưng, với sự bảo vệ chặt chẽ của công ty này, chắc chắn sẽ khó thực hiện được điều đó.
Vậy là y biết một nhân viên cấp cao và người kia đã đưa cho y sao?
Khả năng này cũng không cao.
Bởi vì một khi nhân viên của công ty này được thăng cấp lên cấp hai trở lên, họ gần như đoạn tuyệt liên hệ với các nhân viên khác.
Chu Bạch không ngừng loại bỏ các loại khả năng trong đầu. Sau khi loại bỏ đến cùng, Chu Bạch phát hiện chỉ còn lại một khả năng.
Tức là Lý Hòa có thể là một nhân viên cấp cao.
Nói cách khác, Lý Hòa từng là nhân viên cấp cao nhưng bị giáng chức vì một số lý do đặc biệt.
Chu Bạch cùng y trong khoảng thời gian này tương tác càng củng cố suy đoán của hắn.
Đầu tiên, y trốn tránh các cuộc tuần tra an ninh hàng đêm một cách thành thạo, cho thấy y biết đủ về công ty này, biết cách tránh né.
Vậy thì, những việc y làm hàng đêm này sẽ chỉ khiến mọi người sợ hãi chứ không gây hại cho người khác.
Rất có thể y đã biết nội tình công ty và muốn tạo ra nỗi sợ hãi để xua đuổi người khác.