Chương 129: Tôi không lừa anh

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,129 lượt đọc

Chương 129: Tôi không lừa anh

Chu Bạch nghĩ tới đây, cuối cùng làm rõ suy nghĩ của mình. Hắn đi bộ đến căng tin, ăn sáng rồi đến văn phòng của Nhóm Bán hàng số 4 đúng giờ.

Chu Bạch nhớ lại cách ngày hắn đều phải đưa thuốc cho cô Tôn.

Vì vậy, sau khi đi làm, hắn là người đầu tiên gọi điện cho cô.

"Xin chào cô Tôn, đây là công ty dược phẩm Tốt Hữu Hiệu. Hôm nay tình trạng bệnh nhân ổn định chưa?"

Cô Tôn trả lời cuộc gọi của Chu Bạch, giọng nói có chút yếu ớt.

"Các cháu uống thuốc đã đỡ hơn nhiều. Nhưng... có lẽ tôi đã không chăm sóc tốt. Gần đây có nhiều cháu bị bệnh hơn. Xin lỗi, có lẽ tôi dài dòng chút. Những đứa trẻ khác đều mắc bệnh khác, không liên quan gì đến anh, tôi sẽ sớm đưa chúng đi khám."

Chu Bạch an ủi cô Tôn, hẹn buổi chiều mai rồi cúp điện thoại.

Bởi vì thẻ đi thực địa phải được trả lại mỗi khi sử dụng hết. Vì vậy, Chu Bạch đành phải điền lại đơn xin đi thực địa.

Chu Bạch bước đến trước mặt đội trưởng Trần và nói chuyện với ông ta.

Sau khi nhận được sự đồng ý, hắn bước đến phòng hành chính.

Trong phòng hành chính, Tề Phỉ đang say sưa gõ bàn phím.

Chu Bạch đi tới trước mặt cô, cô ngẩng đầu liếc nhìn Chu Bạch, sau đó lại nhìn màn hình máy tính.

"Sao anh lại đến đây? Anh luôn luôn ra ngoài làm việc không tốt đâu."

Chu Bạch cười với cô ta: "Lần trước khách hàng mua của tôi năm bình viên thuốc màu trắng. Vẫn là ra ngoài làm việc, mới có thể để cho công trạng tăng lên.”

Khi Tề Phỉ nghe những gì Chu Bạch nói, cô chỉ có thể bất đắc dĩ đưa đơn đăng ký cho Chu Bạch.

Chu Bạch cầm đơn đăng ký nhưng cũng không rời đi. Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn tiếp tục hỏi.

"Ừm... Tề tỷ, tôi có thể hỏi cô một vấn đề được không?"

Tề Phỉ liếc nhìn Chu Bạch nói: "Hỏi đi."

"Cô cho rằng chức vụ giám đốc hành chính cao hơn, hay là nhân viên cấp hai cao hơn? "

Tề Phỉ lập tức mở to mắt: "Vớ vẩn. Giám đốc hành chính chỉ mới cấp ba."

Chu Bạch nghe xong, vẻ mặt đã hiểu ra.

"Ồ. Khi nhân viên cấp hai đưa ra yêu cầu với giám đốc hành chính, ông ta có nhất thiết phải đồng ý không?"

Tề Phỉ gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

"Nếu yêu cầu không vi phạm quy định của công ty, giám đốc hành chính bình thường cũng phải đồng ý."

Chu Bạch nghe xong, trầm ngâm gật đầu. Chỉ không biết việc yêu cầu giám đốc hành chính mở phòng hồ sơ cho hắn có vi phạm quy tắc công ty hay không?

Chu Bạch làm theo thủ tục, điền vào đơn đăng ký, sau đó thành công lấy được thẻ thông hành ngày mai.

Sau đó, hắn quay trở lại văn phòng của Nhóm bán hàng số 4.

Ngồi trên ghế, hắn vẫn đang tính toán thời gian còn lại của mình trong đầu.

Hạn chót nộp hồ sơ là 6 giờ chiều ngày mai.

Nói cách khác, Chu Bạch cần quyết định có nên nộp đơn đăng ký trong thời gian này hay không.

Hắn biết phương án vào phòng lưu trữ vẫn có những rủi ro nhất định. Tuy nhiên, trong thời gian ngắn như vậy, hắn thật sự không nghĩ ra được biện pháp nào khác toàn diện hơn, chỉ có thể mạo hiểm.

Chu Bạch cân nhắc trong đầu làm ra lựa chọn.

Sau khi đưa ra quyết định trong đầu, hắn bắt đầu công việc của mình.

Không có sự xáo trộn trong công việc buổi sáng và buổi chiều.

Chu Bạch trôi qua thuận lợi, mãi đến sáu giờ chiều. Đến giờ ăn tối, Chu Bạch theo đoàn người tới căng tin dùng bữa tối. Người dì đang nấu ăn bên cửa sổ nhiệt tình gắp ba chiếc đùi gà lớn lên đĩa của Chu Bạch.

Chu Bạch ăn xong bữa tối rồi đi về ký túc xá. Khi mở cửa ký túc xá, hiếm khi thấy Lý Hòa xuất hiện trong ký túc xá vào lúc này.

Thấy y ngồi trên giường với vẻ mặt chán nản. Nhìn thấy Chu Bạch đi vào, y khẽ gật đầu, coi như là chào hỏi.

Chu Bạch nhìn thấy, không khỏi muốn cười lớn. Hắn đoán việc bổ sung thêm nhân viên bảo vệ bên ngoài tòa nhà ký túc xá đã ảnh hưởng đến hiệu quả hoạt động của Lý Hòa. Đến nỗi lúc này y chỉ có thể ngồi trong ký túc xá.

Chu Bạch cố gắng nhịn cười. Sau đó hắn bước vào và đặt những thứ đang mang cạnh giường.

Chu Bạch sau đó đi tới ban công. Hắn nhìn nhân viên bảo vệ ở tầng dưới trước, sau đó nhìn lên nhà máy dược phẩm phía xa, đặt tay lên hàng rào. Và nơi hắn nhìn, cả một khu nhà gỗ vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mù.

Hắn nhìn chằm chằm ở đó một lúc rồi quay đầu gọi Lý Hòa vào phòng.

"Lý Hòa, phong cảnh bên ngoài rất đẹp, anh có muốn tới nhìn xem không?"

Lý Hòa vẫn đang chìm đắm trong tâm tình chán nản.

Y thản nhiên đáp: “Không xem!”

Chu Bạch cười đi tới cửa ban công, tiếp tục khuyên nhủ.

"Tôi không lừa anh, nếu anh không tin thì đến xem đi."

Lý Hòa liếc nhìn hắn, thấy không thể từ chối, chỉ có thể tức giận đứng dậy. Sau đó miễn cưỡng bước ra ngoài, giận dữ nói trong khi bước đi.

“Phong cảnh ngày thường vẫn như vậy, có gì để xem?”

Chu Bạch không để ý đến lời phàn nàn của y, chỉ về phía nhà máy dược phẩm.

"Nhìn xem, đây là đâu?"

Lý Hòa nhìn thấy phương hướng Chu Bạch chỉ, lập tức tối sầm mặt lại.

"Ngươi muốn biết cái gì từ ta? Không cần lãng phí công sức, ta không biết trong tòa nhà kia có cái gì?"

Lý Hòa nói xong, liền thấy trên mặt Chu Bạch chậm rãi hiện lên một nụ cười.

Đó có phải là tòa nhà không?

“Bành” một tiếng.

Nắm đấm của Chu Bạch đập thẳng vào mặt Lý Hòa, Lý Hòa cả người đều bị đánh mê mang. Y dùng tay che lại nơi bị đánh, không thể tin được nhìn Chu Bạch.

Những người xem trước TV cũng kinh hãi trước sự thay đổi đột ngột này.

Họ không biết tại sao Chu Bạch lại làm vậy?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right