Chương 151: Gã đầu trọc và cưa máy
Khi Chu Bạch nhìn thấy quy tắc này, hắn hẳn là cũng biết, bản ghi này không dễ dàng có được như vậy.
Hắn vẫy tay chào ông già gầy gò rồi bước ra khỏi cửa hàng băng đĩa. Nếu tiếp tục giằng co với ông ta như thế này, e rằng mình sẽ không mua được đĩa hát.
Tốt nhất là quay lại trước, nghĩ cách giải quyết rồi quay lại.
Vì vậy, Chu Bạch đi ra theo con đường ban đầu. Phía sau hắn, giọng hát du dương vẫn vang vọng trên đường.
Chu Bạch đang đi trong ngõ thì có hai mẹ con đi về phía hắn. Ngõ quá hẹp, ba người khó có thể cùng nhau đi qua.
Vì thế Chu Bạch nghiêng người nhường đường cho bọn họ đi qua trước.
Tuy nhiên, khi hai mẹ con đi ngang qua Chu Bạch, hắn nghe thấy cậu bé nói với mẹ.
"Yên tĩnh quá, mẹ, chúng ta nhanh về nhà đi."
Chu Bạch đột nhiên cảm thấy có chút không đúng. Sau đó hắn quay lại nhìn họ.
Không ngờ người mẹ cũng tình cờ nhìn về phía Chu Bạch.
Tim Chu Bạch đập thình thịch.
Cố ý nhắc nhở hắn?
Chu Bạch còn chưa kịp phản ứng, liền nhìn thấy hai mẹ con rẽ vào một con hẻm khác.
Chu Bạch nghe thanh âm không ngừng vang vọng bên tai. Sau đó hắn nhìn về phía cửa hàng băng đĩa theo hướng ca hát.
Ánh đèn trên cửa hàng băng đĩa nhấp nháy, vẻ ngoài tồi tàn có vẻ hơi lạc lõng với khung cảnh xung quanh.
Chu Bạch thấy vậy, bất giác nắm chặt hai tay. Hắn nhặt chiếc trâm cài trên quần áo lên rồi đâm vào tay.
Đột nhiên, cơn đau lan từ đầu ngón tay lên não. Một giọt máu lớn cũng nhỏ xuống khi chiếc trâm cài được rút ra.
Chu Bạch cố chịu đựng đau đớn, lại nhìn về phía cửa hàng băng đĩa. Thấy cửa hàng vẫn còn đó nhưng tiếng hát đã biến mất.
Xung quanh yên tĩnh đến mức thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình rất rõ ràng.
Chu Bạch lau đi vết máu trên tay, cài trâm cài lại vào quần áo, nhanh chóng bước ra khỏi con hẻm.
Trước màn hình, các chuyên gia đang xem truyền hình trực tiếp cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Đặc biệt là những người khác đang ngồi xổm trong phòng phát sóng trực tiếp của Đại Hạ Quốc, chuẩn bị ghi lại. Họ nhanh chóng ghi lại khám phá của mình vào sổ tay.
Trong phát sóng trực tiếp, Chu Bạch bước nhanh hơn.
Khi trở lại đường, mới thả lỏng một chút. Hắn cố gắng nhớ lại mình đã bị ô nhiễm ở đâu.
Sau khi nhớ lại trải nghiệm sau khi đến phó bản này, thấy không có gì bất thường cả. Đặc biệt kể từ khi hắn bước vào phó bản này, mọi người hắn gặp đều không có xu hướng bị ô nhiễm chút nào.
Khi nghĩ đến điều này, hắn nhìn vào bàn tay của mình. Thấy những sợi lông li ti trên mu bàn tay của Chu Bạch vẫn còn đó.
Nói cách khác, tình trạng thể chất của hắn sẽ tiếp tục bất kể có trải qua bao nhiêu phó bản.
Vì vậy, việc hắn bị ô nhiễm trong Nhà máy dược phẩm kể từ phó bản cuối cùng không phải là không thể.
Tuy hắn tin tưởng nguyên nhân này rất có khả năng, nhưng hắn vẫn là không dám dễ dàng đưa ra kết luận.
Trong Thế giới quái đàm, vẫn cần phải cảnh giác hơn.
Hắn nghĩ đến điều này và nhìn lại con hẻm phía sau. Càng ngày càng cảm thấy ông già và cửa hàng băng đĩa có một cảm giác kỳ lạ nào đó.
Có vẻ như độ khó của việc mua đĩa đã tăng lên rất nhiều.
May mắn thay, Chu Bạch còn có sáu ngày để suy nghĩ kỹ càng vấn đề này.
Hắn rời khỏi vị trí ban đầu và tiếp tục tìm kiếm những cửa hàng phù hợp trong thị trấn nhỏ này.
Phần còn lại của chuyến đi diễn ra suôn sẻ.
Chu Bạch tìm được một cửa hàng bán nến. Sau đó mua hết nến trong cửa hàng.
Quy tắc sinh tồn đêm Giáng sinh số hai.
[Vào đêm Giáng sinh, bạn cần đặt một ngọn nến đã thắp bên ngoài nhà và đảm bảo rằng nó không bị tắt. Đừng nói là không thể, bạn phải làm được. ]
Làm sao để một ngọn nến cháy ngoài nhà suốt đêm mà không cần ra ngoài.
Đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.
Vì vậy, Chu Bạch dự định bắt đầu từ hôm nay mỗi ngày sẽ thắp vài ngọn nến bên ngoài lâu đài. Cho đến khi thử nghiệm thành công cách giữ cho ngọn nến cháy suốt một đêm mà không cần dập tắt.
Hắn tiêu sáu đồng bạc, mang theo hai túi nến lớn và đi dọc theo con đường ban đầu về hướng lâu đài.
Lúc này đã là 5 giờ chiều.
Chu Bạch cầm nến đi ra khỏi trấn, đi đến con đường dẫn vào lâu đài.
Nhìn từ lối đi sang hai bên, thấy cỏ dại mọc khắp nơi. Ở cuối đám cỏ dại, có cả một khu rừng.
Chu Bạch nhìn về hướng rừng cây. Xa xa hình như có một bóng người quay lưng về phía khu rừng đang đi về phía Chu Bạch.
Bởi vì khoảng cách quá xa, Chu Bạch chỉ có thể nhìn thấy một đường nét mơ hồ.
Chu Bạch cảm thấy kỳ quái.
Nơi này hoang tàn như vậy, ngoại trừ hắn, người bị buộc phải tiếp quản lâu đài, còn ai có thể đến nơi này mà không gặp rắc rối gì?
Chu Bạch nghĩ như vậy, cố ý giảm tốc độ. Dự định nhìn người đó một chút.
Người đàn ông ở phía xa từ từ tiến lại gần con đường. Lúc này Chu Bạch mới thấy rõ bộ dáng của gã.
Thấy đầu gã ta bị cạo trọc, mặc một bộ quần yếm màu xanh, cầm cưa máy trong tay.
Và thực sự có máu trên cưa máy.
Người đàn ông cầm cưa máy trước mặt dường như đang có tâm trạng không tốt.
Lông mày gã ta nhíu lại. Cảm giác được Chu Bạch đang nhìn mình, gã ta ngước mắt lên, ánh mắt hung ác nhìn lại.
Chu Bạch chỉ cảm thấy người trước mặt tựa hồ tràn ngập sát ý.
Khán giả trước màn hình cũng cảm thấy ớn lạnh toàn thân khi nhìn thấy dáng vẻ của y.
Ở màn hình phát sóng trực tiếp.
Khoảng cách giữa Chu Bạch và người đàn ông cầm cưa chỉ chưa đầy 50 mét.
Mặt trời lặn trên bầu trời nhuộm khung cảnh trước mặt một màu đỏ chói. Cỏ dại bao phủ gần hết cơ thể gã.
Tuy nhiên, chiếc cưa máy dính đầy máu mà gã cầm trên tay vẫn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu trong mắt Chu Bạch.