Chương 152: Lâu đài này không bình thường
Gã ta chĩa cưa máy vào Chu Bạch. Chiếc cưa máy quay lại, đám cỏ bên cạnh gã lập tức bị tách ra.
Chu Bạch không biết gã ta có ý gì. Chỉ biết nếu lúc này có xung đột với gã thì nhất định không thể chống lại được.
Suy cho cùng, đối phương vẫn cầm vũ khí trong tay.
Chu Bạch nghĩ tới đây, liền quay người, bước nhanh hơn, hướng về lâu đài đi đến.
Gió thổi cỏ hai bên phát ra tiếng “xào xạc”. m thanh đó giống như có người đang nhổ cỏ chạy về phía Chu Bạch.
Chu Bạch bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Vừa bước nhanh về phía trước, hắn vừa quay lại nhìn về hướng người vừa rồi.
Nhưng vị trí đó bây giờ đã trống rỗng.
Chu Bạch không hề cảm thấy nhẹ nhõm chỉ vì không thể nhìn thấy gã ta nữa.
Ngược lại, vì không biết nguồn gốc của mối nguy hiểm nên trong lòng hắn càng dâng lên cảm giác sợ hãi.
Cảm giác bất an mãnh liệt khiến hắn vội vàng tìm kiếm phương hướng của đối phương.
Bên cạnh hắn, những ngọn cỏ cao đang đung đưa nhẹ nhàng từ bên này sang bên kia, bị gió thổi bay.
Khắp nơi đều có vẻ như có ai đó đang ẩn náu bên trong.
Tim Chu Bạch đập thình thịch. Hắn thu lại ánh mắt, bước lên và chạy nhanh về hướng lâu đài.
Lúc này phía xa có ánh đèn ô tô chiếu rọi. Chu Bạch nhìn thấy, rất vui mừng.
Đó là Bố Tư đang lái xe tới.
Hắn vẫy tay về hướng xe, sau đó chạy tới.
Tuy nhiên, ở bãi cỏ bên phải hắn. Đám cỏ dại kia theo sát phía sau bước chân Chu Bạch chạy tới, phát ra âm thanh "Xào Xào" càng thêm mãnh liệt.
Chu Bạch nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhìn về hướng có âm thanh.
Sau đó, hắn nhìn thấy người đàn ông cưa máy hói với nụ cười điên cuồng trên khuôn mặt xuất hiện ở bên phải.
Khoảng cách giữa gã ta và Chu Bạch không đến 5 mét.
Chu Bạch toàn thân lạnh toát, vội vàng quay lại và chạy về phía chiếc xe.
Người đàn ông cưa máy đầu trọc nhìn thấy Chu Bạch đang chạy, cũng nhanh chóng đuổi theo Chu Bạch.
Chiếc cưa máy trong tay gã ta quay và phát ra âm thanh "xèo xèo".
Bất cứ nơi nào chiếc cưa máy đi qua, những mảng cỏ lớn rơi xuống.
Chu Bạch nhanh chóng chạy về phía trước.
Chiếc xe do Bố Tư điều khiển ngày càng gần hơn.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa người đàn ông cưa máy đầu trọc và Chu Bạch cũng ngày càng được rút ngắn.
4 mét, 3 mét, 2 mét...
Bố Tư Cuối cùng xe cũng dừng lại trước mặt Chu Bạch.
Chu Bạch nhanh chóng mở cửa xe bước vào. Sau lưng hắn, bàn tay của gã cưa máy hói muốn tóm lấy Chu Bạch.
Nhưng lại tóm trật. Chỉ còn lại một dấu tay đỏ như máu, vỗ nhẹ trên cửa sổ xe.
Bố Tư nhấn ga và lái xe về phía trước.
Anh ta đợi cho đến khi cách xa người đàn ông cưa máy một khoảng trước khi quay lại và lái xe về phía lâu đài.
Chu Bạch ngồi trong xe, nhìn về phía sau.
Người đàn ông cũng nhìn về phía Chu Bạch.
Chiếc cưa máy trong tay gã ta rơi xuống. Mặt khác, có những giọt máu lớn, nhỏ giọt trên nền đất.
Chu Bạch nhìn dấu tay đẫm máu để lại trên cửa sổ xe, cảm thấy vô cùng bàng hoàng.
Khi nhìn lại người đàn ông hói cưa máy, hắn phát hiện ra gã ta cũng đang đi về hướng lâu đài.
Nguy cơ vẫn chưa kết thúc.
Chu Bạch ngồi ở ghế sau xe, trong lòng đều dâng lên.
Bố Tư đang lái xe, vẻ mặt có chút ngưng trọng.
"Đại nhân, chỉ sợ tòa lâu đài này không bình thường."
Chu Bạch dùng chân suy nghĩ cũng biết rõ tòa lâu đài này không bình thường.
Vì vậy, khi Bố Tư nói ra lời này, hắn cũng không có bao nhiêu phản ứng.
"Sợ ngài về quá muộn nên tôi lái xe ra đón ngài, mong ngài đừng trách tôi tự quyết định."
Chu Bạch khẽ gật đầu với y.
"Không sao đâu, anh ra vừa đúng lúc đấy."
Nói xong hắn quay người nhìn về phía sau xe. Hình dáng của người đàn ông cưa máy ngày càng nhỏ đi.
Tuy nhiên, hướng y đang đi vẫn là nơi có lâu đài.
Bố Tư chở Chu Bạch tới trước lâu đài. Chu Bạch đẩy cánh cửa sắt nặng nề đi vào trong lâu đài.
Đại sảnh của lâu đài cổ đã được Bố Tư dọn dẹp sạch sẽ.
Có vẻ như cuối cùng nó cũng giống như những ngày thịnh vượng trong quá khứ.
Chu Bạch đứng trong đại sảnh của lâu đài cổ, trong đầu hắn hiện lên chính là bóng dáng của người đàn ông cưa máy đầu trọc.
Vì vậy, nhanh chóng kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ ở tầng một. Đảm bảo tất cả các cửa sổ đều đóng trước khi quay trở lại sảnh.
Lúc này Bố Tư đã đỗ xe, đi tới trước mặt Chu Bạch.
"Thưa ngài, cổng sắt đã khóa lại. Tôi cũng đã kiểm tra hàng rào sắt bên ngoài. Ngoài ra, tôi còn tìm thấy một số vũ khí. Nếu có ai muốn làm hại lâu đài và thưa ngài, tôi sẽ bảo vệ sự an toàn của ngài cho đến chết."
Vũ khí sắt rỉ sét dưới chân Bố Tư, cũng không biết anh ta đã tìm thấy những món đồ cổ này ở đâu.
Chu Bạch ngồi xổm xuống, cầm lên một con dao dài. Cầm nó trên tay và áng chừng trọng lượng, cảm thấy khá tốt.
Nên hắn mang nó theo.
Bố Tư nhìn động tác của Chu Bạch, tự mình nhặt vũ khí lên, sau đó gật đầu chắc chắn với Chu Bạch.
"Đại nhân yên tâm, chúng ta nhất định sẽ sống những ngày còn lại trong lâu đài thật tốt."
Chu Bạch nghe Bố Tư nói. Nghe thế nào cũng cảm thấy không may mắn.
Hắn vẫy tay với anh ta và gạt những lời nói của anh ra khỏi tâm trí mình.
Bố Tư không chú ý tới động tác của Chu Bạch mà tiếp tục nói.
"Đại nhân, tòa lâu đài này thật sự không bình thường."
Chu Bạch nhìn anh ta hỏi.
"Lúc dọn dẹp lâu đài anh có phát hiện được gì không?"
Bố Tư gật đầu với Chu Bạch.
"Đại nhân, đi theo tôi."
Anh ta nói, dẫn Chu Bạch đi hướng tầng trên lâu đài.
Chu Bạch đi theo Bố Tư dọc theo cầu thang đá dài của lâu đài, đi tới tháp canh trên đỉnh lâu đài.
Bố Tư đứng ở lan can sắt, đối mặt với Chu Bạch, chỉ vào bãi cỏ lớn phía dưới lâu đài.
Chu Bạch nhìn về hướng Bố Tư chỉ, sau đó nhìn thấy bãi cỏ phía dưới lâu đài lần lượt rải rác những ngôi mộ.