Chương 182: Ngọn nến tới tay

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,093 lượt đọc

Chương 182: Ngọn nến tới tay

Lúc này Chu Bạch nhìn ra đây rõ ràng là một đôi tay bình thường.

Anh ta không bị biến dị.

Anh ta không thích những người có bộ râu trắng.

Anh ta thường giám sát Kevin đối diện.

Vậy thì thân phận của anh ta hẳn là đến từ tổ chức Râu Đen.

Một khi đã như vậy, hẳn là cũng không tính là địch nhân.

Chu Bạch nghĩ tới đây, đi tới trước mặt Austin. Austin lấy khăn giấy, lau tay tỉ mỉ rồi đeo găng tay lại.

Cơn giận còn chưa nguôi đi đã thấy Chu Bạch đang nhìn chằm chằm vào tay mình, tức giận nói.

"Anh đang nhìn cái gì? Chưa từng thấy qua bàn tay đẹp như vậy sao?"

Chu Bạch cũng không cùng anh ta tranh cãi, mà là thu hồi ánh mắt, trực tiếp cười nói với anh ta.

"Xin chào, Austin đến từ tổ chức Râu Đen."

Austin dừng việc đang làm lại, thay đổi vẻ mặt nghiêm túc, nhìn Chu Bạch.

"Anh thật sáng suốt, nói cho tôi biết, hôm nay tới đây là để làm gì?"

Chu Bạch không biết Austin thật sự có ngọn nến như ý muốn hay không, nhưng cũng chỉ có thể thử hỏi.

"Tôi đang tìm một cây nến không thể thổi tắt, nơi này có cây nến như vậy không?"

Austin nghiêm túc nhìn Chu Bạch, một lúc sau, từ trong ngăn kéo ra một cây nến, vỗ nhẹ Chu Bạch.

"Đương nhiên. Mà nến của chúng ta so với Râu Trắng tốt hơn rất nhiều."

Chu Bạch nhìn ngọn nến trước mắt, thấy cây nến rất mỏng và ngắn. Chỉ nhìn bề ngoài thì nó gần giống hệt cây nến Chu Bạch mua đã tắt sau 15 phút.

Vì thế hắn nghi hoặc cầm cây nến trên bàn lên hỏi.

"Anh xác định nó sẽ không tắt?"

Austin nghe vậy liền vươn tay giật lại cây nến trong tay Chu Bạch.

"Nếu nghi ngờ, hãy trả lại cây nến cho tôi."

Chu Bạch nhanh chóng né tránh sự tóm lấy của anh ta.

"Không hề nghi ngờ, không hề nghi ngờ. Nói cho tôi biết, cái này giá bao nhiêu?"

Vốn dĩ Chu Bạch đã chuẩn bị sẵn sàng sẽ bị hung ác làm thịt một lần. Thật bất ngờ, Austin vẫy tay với hắn.

"Quên đi, anh có thể cầm đi, nến sinh nhật là quà, hơn nữa tôi cũng muốn sống."

Chu Bạch nhìn anh ta. Hóa ra anh ta cũng biết đêm 24 sẽ có nguy hiểm.

Austin nhún vai với Chu Bạch, giả vờ không quan tâm.

Chu Bạch đột nhiên cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nặng hơn, lặng lẽ cầm cây nến trong tay.

“Cảm ơn anh, hy vọng ngày 25 chúng ta có thể cùng nhau ngắm ánh nắng.”

Nói xong, hắn cũng không nhìn biểu tình của Austin. Thay vào đó, hắn cầm cây nến, mở cửa cửa hàng và bước ra ngoài.

Chu Bạch đi ra khỏi tiệm bánh mì, đi dạo phố một lát. Sau đó hắn nhìn thấy Bố Tư đang lái xe và dừng lại ở ngã tư con hẻm ban đầu.

Chu Bạch đi về phía y. Bố Tư mở cửa xe cho Chu Bạch, Chu Bạch lên xe.

Sau đó xe chạy về phía lâu đài. Bây giờ mới có 5 giờ chiều mà mặt trời vẫn chưa lặn.

Sau khi Bố Tư đậu xe xong, y vào bếp và bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Có một chiếc máy hát cổ điển ở góc sảnh lâu đài.

Chu Bạch đem máy hát ra ngoài, sau đó lấy ra đĩa nhạc mà ông lão đưa cho mình, sau đó chuẩn bị xem có thể phát được hay không.

Chiếc máy hát đó trông rất cũ. Chu Bạch sợ làm gãy nó nên cẩn thận xem xét công tắc trên đó, nhẹ nhàng đặt đĩa nhạc lên đó.

Sau khi nghiên cứu một thời gian, cuối cùng đã tìm ra cách vận hành máy quay đĩa.

Phải mất một lúc lâu chiếc máy hát mới phát ra âm thanh. Tuy nhiên, âm thanh rất sắc nét và gay gắt.

Chu Bạch thậm chí còn nghi ngờ chiếc máy hát bị hỏng nên phát ra âm thanh như vậy.

"Đinh... zi... ding... zi... ding...

ding... zi... er... zi... ring... zi zi zi..."

Chu Bạch cau mày, chịu đựng khó chịu mới có thể miễn cưỡng phân biệt ra được ca khúc bên trong ca từ.

Nghe một lúc, Chu Bạch cảm thấy mình không thể tiếp nhận tiếng ồn, nhanh chóng lấy đĩa hát ra, tìm một đĩa nhạc khác trong tủ lắp vào.

Sau đó hắn nghe thấy một âm thanh dễ chịu cuối cùng cũng phát ra từ máy hát, hình như không phải vấn đề ở máy hát mà là ở bản thân đĩa nhạc.

Chu Bạch vừa mới nghe đĩa nhạc, ngoại trừ cảm giác thật khó chịu, hắn lại không cảm thấy cái gì khó chịu khác, nói cách khác, mục tiêu của đĩa nhạc này không phải là một người bình thường như Chu Bạch.

Còn có một khả năng khác là đĩa nhạc này cần được phát tại thời điểm đặc biệt?

Nếu thật sự như vậy thì Chu Bạch cảm thấy vẫn còn có không gian để phát huy. Phải có biện pháp tránh vi phạm quy tắc, không rơi vào bẫy của "nó"

Cất đĩa nhạc, cất vào ngăn kéo dưới máy hát, Chu Bạch dọn dẹp xong, ngồi trong đại sảnh nhìn ra cửa sổ, sau đó nhìn mặt trời đang chậm rãi lặn trước mặt.

Thời gian dần dần đến 6 giờ chiều, Bố Tư làm cơm xong đến gọi Chu Bạch đến nhà ăn ăn tối.

Sau bữa tối, trời đã tối hẳn.

Chu Bạch đi trở lại đại sảnh, cầm cây nến mà Austin đưa cho mình, thắp lên bằng một chiếc bật lửa, sau đó cầm cây nến trong tay, lặng lẽ nhìn ngọn nến đang cháy trước mặt.

Nhìn ngọn nến đang cháy trước mặt, đột nhiên dùng lực thổi vào ngọn nến.

Ngọn nến đung đưa trước mặt Chu Bạch, nhưng nó chỉ lắc lư..., cũng không có bị dập tắt.

Thế là Chu Bạch lấy ra một chùm chân nến, chọn một chân nến thích hợp, đặt ngọn nến lên trên, sau đó cầm ngọn nến đi ra phía sau lâu đài.

Hắn đến nơi đặt cây nến lần trước và tìm một nơi để đặt cây nến trên tay. Sau đó đi bộ trở lại lâu đài.

Hắn lên tầng hai, đứng trước phòng và gõ cửa ba lần. Khi bên trong không có động tĩnh gì, hắn liền mở cửa.

Trong phòng không có gì dị thường, Chu Bạch trực tiếp đi tới, mở cửa sổ ra. Sau đó nhìn xuống.

Bên ngoài cửa sổ, cả một cánh đồng cỏ và những ngôi mộ đều chìm trong bóng tối.

Chỉ có một ngọn nến nhỏ phía dưới đang phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang chống chọi với bóng tối phía trước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right