Chương 183: Mời Vị Khách Cuối Cùng (1)
Chu Bạch nhìn thấy cảnh này, hắn rốt cục cảm thấy trong lòng an tâm hơn một chút.
Hắn không vội lấy cây nến bên ngoài lâu đài. Thay vào đó, hắn bước ra ngoài, tìm lại vài viên đá, sửa lại chân nến rồi quay lại lâu đài.
Kể từ khi Bố Tư biết Chu Bạch sẽ mời bạn bè tới dự tiệc vào ngày 24, y càng dọn dẹp chăm chỉ hơn.
Đã lâu không có vị khách nào đến lâu đài này. Cả lâu đài và Bố Tư đều cảm thấy rất xa lạ với vấn đề này. Nhìn thấy y đang cầm một mảnh vải cẩn thận lau chùi đồ đạc trong đại sảnh.
Chu Bạch nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của y, cố ý cười nhạo.
"Nhưng mà anh lau sạch sẽ như vậy, sợ có khách tới sẽ không dám ngồi đâu."
Bố Tư nghe vậy, sửng sốt.
"Vậy... tôi sẽ không lau."
Chu Bạch đang muốn gật đầu. Nhưng lại nghe thấy Bố Tư tiếp tục nói: "Nhà ăn vẫn cần phải dọn dẹp. Tôi đi dọn bàn ăn một lần nữa".
Có thể thấy Bố Tư có vẻ đang rất hồi hộp cho bữa tiệc sắp tới. Chu Bạch ngăn cản không được nữa, chỉ có thể đi theo y.
Ngồi trong phòng khách thêm một lúc nữa, nghĩ về những điều mình đã bỏ lỡ.
Sau đó, hắn trở lại tầng hai, vào phòng tắm, tắm rửa, mặc bộ đồ ngủ, gõ cửa ba lần rồi vào phòng rồi nằm xuống ngủ.
Sáng hôm sau, Chu Bạch mãi đến gần 9 giờ mới thức dậy vì ánh nắng chiếu qua cửa sổ.
Hắn đứng dậy khỏi giường. Đi tới cửa sổ, mở nó ra và nhìn xuống. Sau đó thấy ngọn nến cháy suốt đêm không tắt.
Chu Bạch chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy ngọn nến. Hắn đóng cửa sổ lại và xoa tay.
Hôm nay trời có vẻ lạnh hơn một chút.
Chu Bạch mở tủ, chọn một bộ quần áo ấm hơn mặc vào rồi mở cửa.
Bố Tư vẫn đứng ở cửa chờ Chu Bạch đứng dậy.
"Chào buổi sáng, thưa ngài."
Chu Bạch gật đầu với y. Sau đó Bố Tư xuống chuẩn bị bữa sáng.
Chu Bạch cũng đi xuống lầu, đi ra khỏi lâu đài, cầm cây nến trở về phòng. Sau đó đi vào nhà vệ sinh để tắm rửa.
Hôm nay đã là ngày thứ sáu Chu Bạch tiến vào phó bản này.
Và ngày mai là đêm Giáng Sinh.
Chu Bạch bây giờ chỉ cần mời thêm một vị khách và mua kẹo là hắn đã hoàn tất mọi việc chuẩn bị.
Vì thế Chu Bạch tắm rửa xong liền đi vào thư phòng.
Hộp tiền vàng được đặt trong phòng làm việc. Hơn 9.900 đồng vàng được đặt trong hộp, con số này dường như không khác nhiều so với lúc đầu.
Chu Bạch tính toán số tiền mình có thể cần tiêu trong hôm nay và ngày mai.
Số dư còn lại cần trả lại cho chủ nhà hàng cũng được đặt trước.
Sau đó hắn đóng hộp lại và mang nó xuống cầu thang.
Bố Tư nhìn thấy Chu Bạch lấy xuống toàn bộ hộp tiền vàng, y có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh vẻ mặt đã bình tĩnh lại.
Chu Bạch ăn bữa sáng đơn giản, ôm hộp, lên xe do Bố Tư lái, lái về phía thị trấn Yên tĩnh.
Lần này, đích đến của họ. Đó là cửa hàng kẹo ở thị trấn Yên tĩnh.
Lịch trình hôm nay của Chu Bạch chỉ có đi tiệm kẹo. Vì vậy, sau khi xuống xe với cả một chiếc hộp trên tay, Bố Tư đã đợi ngoài cửa.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Bố Tư, Chu Bạch một tay cầm chiếc hộp. Tay còn lại hắn đẩy cửa tiệm kẹo bước vào.
Ông chủ mặt tròn đứng trước quầy mỉm cười ngay khi nghe tiếng cửa mở. Nhưng vừa nhìn thấy Chu Bạch, ông ta lập tức thu hồi nụ cười.
Người này khi mới đến đã ăn kẹo và không muốn trả tiền.
Lần thứ hai đến, xem rất lâu và bước ra ngoài mà không tiêu một xu.
Đoán lần này sẽ chẳng có điều gì tốt đẹp xảy ra cả.
Ông chủ mặt tròn cầm lấy một mảnh vải, cúi đầu lau bàn, yếu ớt nói: “Chào mừng.”
Chu Bạch ôm chiếc hộp đứng trong cửa hàng. Sau khi nhìn quanh, hắn lấy thanh kẹo đủ màu sắc treo trên tường xuống với tờ giấy ghi cần trả 2 đồng vàng.
Tất cả đồ trang trí cho cây thông Noel còn lại chỉ có ở đây.
Chu Bạch nhìn thanh kẹo đủ màu sắc trong tay, hài lòng gật đầu, sau đó đặt nó lên quầy của ông chủ mặt tròn.
Ông chủ mặt tròn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.
Người này hình như hôm nay tới đây để mua kẹo.
"Quý khách, quý khách có muốn mua thanh kẹo này không? Cái này phải trả 2 đồng vàng."
Ông chủ mặt tròn sợ Chu Bạch không nhìn thấy ghi giá bên cạnh sản phẩm nên nhấn mạnh với hắn.
Chu Bạch gật đầu với ông ta. Sau đó hắn đặt chiếc hộp trên tay lên quầy của ông chủ mặt tròn.
Sau đó, mở hộp.
Vì vậy, chiếc hộp chứa đầy tiền vàng xuất hiện trước mặt ông chủ mặt tròn. Những đồng tiền vàng đó tỏa ra ánh sáng vàng, khiến ông chủ mặt tròn phải nheo mắt lại.
“Khách...... Khách nhân. Anh đây là?”
Chu Bạch đẩy hộp tiền vàng đến trước mặt ông chủ mặt tròn.
"Trong đó có 9922 đồng vàng. Trừ đi 2 đồng vàng mua kẹo, còn lại có thể dùng để mua 1240 viên kẹo Giáng sinh. Đi lấy kẹo Giáng sinh cho tôi."
Ông chủ mặt tròn nhìn thấy chiếc hộp được Chu Bạch đẩy đến trước mặt mình. Không dám tin, một rương lớn đồng vàng như thế, rõ ràng đều là đưa cho mình.
Ông ta lập tức cũng có chút tay chân luống cuống.
"Đếm... đếm kẹo. Đúng, tôi nên đếm kẹo. Nhưng tiền vàng cũng nên đếm. Vậy tôi nên đếm tiền vàng trước hay đếm kẹo trước?"
Ông chủ mặt tròn có lẽ hiếm khi gặp phải khách hàng lớn như vậy, việc kinh doanh thực sự có chút quá xa lạ.
Nhìn bộ dáng luống cuống tay chân của ông ta, khiến Chu Bạch đều có chút nhìn không được.
"Ừm... Ta không vội, trước đếm đồng vàng, từ từ đếm đi."
Nghe được Chu Bạch nói như vậy, ông chủ mặt tròn đứng ở trước quầy, cẩn thận đếm từng đồng vàng.
Chu Bạch cảm thấy ông chủ mặt tròn trong chốc lát sẽ đếm không xong. Ngoài cửa vẫn còn có gió lạnh thổi qua, Chu Bạch nhìn Bố Tư đứng ngoài cửa, sau đó đi tới nói với y.
"Sẽ không xong nhanh đâu. Anh có thể đợi trong xe trước."
Bố Tư gật đầu. Nhìn toàn bộ hộp tiền vàng đặt trong cửa hàng, ánh mắt y không khỏi mờ đi.