Chương 187: Chu Bạch tiến vào chế độ khó

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,423 lượt đọc

Chương 187: Chu Bạch tiến vào chế độ khó

Austin ngẩng đầu nhìn Chu Bạch, nhưng anh ta vẫn không ngừng mài dao trong tay.

"Tôi không có thời gian chào hỏi anh đâu, anh vào làm đi, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn cho anh rồi."

Chu Bạch đi đến phòng làm bánh, tự mình làm một chiếc bánh Giáng sinh dựa trên những gì đã học trước đó.

Vào một giờ chiều, Chu Bạch đã hoàn thành một chiếc bánh Giáng sinh gồm ba màu: đỏ, trắng và xanh lá cây. Hắn đặt chiếc bánh vào hộp và bước ra khỏi phòng nướng bánh.

Austin vừa mài con dao ngắn, cho vào bao và ghim vào thắt lưng. Chu Bạch cầm chiếc bánh vẫy tay với anh ta.

Hắn nói: “Hãy nhớ đến đúng giờ nhé.”

Sau đó hắn bước ra khỏi tiệm bánh. Bố Tư đã đợi sẵn ở cửa từ trước.

Chu Bạch ngồi ở trong xe. Chiếc xe lái về phía lâu đài dọc theo con đường nó xuất phát.

Dọc đường, Chu Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe chạy trên con đường nhỏ phía trước lâu đài, nhìn từ xa, toàn bộ vùng đất hoang và lâu đài dường như bị bao phủ bởi một đám mây dày đặc.

Chu Bạch rũ mắt xuống, nhìn chiếc bánh trong tay. Mặc dù không biết hôm nay mình sẽ trải qua điều gì nhưng chỉ có thể cố gắng hết sức để đối phó với nó.

Hắn cầm chiếc bánh trên tay để tránh cho chiếc bánh không bị hư hỏng do va chạm với xe.

Sau khi xe đến lâu đài, Chu Bạch đem bánh đặt vào trong nhà ăn.

Chu Bạch nhìn bầu trời u ám, không biết khi nào màn đêm sẽ đến nên đặt cây nến ở trước cửa lâu đài. Hắn tìm thứ gì đó để sửa chân nến để đảm bảo ngọn nến không bị gió thổi bay, rồi đi bộ trở lại lâu đài.

Thời gian dần dần đến 5 giờ chiều.

Người chủ nhà hàng đến trước lâu đài với một chiếc xe đầy đồ ăn.

“Bang, bang, bang.”

Trong lâu đài không có chuông cửa. Vì vậy, anh ta chỉ có thể dùng tay đập mạnh vào cánh cửa sắt dày đặc.

Bố Tư nghe thấy tiếng động liền vội chạy tới mở cửa. Sau đó, y giúp chủ nhà ăn và đem tất cả đồ ăn vào trong nhà ăn.

Chu Bạch đưa cho anh ta số dư hắn đã chuẩn bị từ trước.

Chủ nhà hàng đội mũ len và mặc quần áo dày. Bởi vì đồ ăn vừa mới được mang lên, lại vì hưng phấn nên mặt anh ta có chút đỏ bừng.

"Anh đúng là một quý ông hào phóng, hy vọng anh có thể trải qua một đêm Giáng sinh vui vẻ."

Nói xong, anh tạm biệt Chu Bạch, lên xe, lái xe rời khỏi lâu đài.

"Tôi cũng hy vọng anh có thể cùng người nhà trải qua một đêm Giáng sinh vui vẻ."

Chu Bạch nhìn bóng lưng anh ta, thấp giọng nói. Sau đó hắn cúi đầu, cầm rìu trong tay đi về phía tầng hai.

Bố Tư sửng sốt, muốn đi theo Chu Bạch. Chu Bạch vẫy tay với y.

"Khách sẽ đến sớm thôi. Anh ở sảnh phòng trường hợp có người đến sớm. Tôi đang đến thư phòng và muốn yên lặng ở lại một lúc."

Trên tầng một của lâu đài, đại sảnh đã được dọn dẹp gọn gàng.

Trong nhà ăn, có một bàn đầy đồ ăn. Ngay cả lò sưởi cũng đang cháy với ngọn lửa ấm áp.

Mọi thứ đã sẵn sàng và chờ đợi khách đến.

Chu Bạch đi vào thư phòng, đóng cửa lại. Hắn sắp phải đối mặt với tình thế sinh tử, Chu Bạch cần phải sử dụng chút thời gian cuối cùng này để điều chỉnh cảm xúc của mình.

Hộp kẹo và 6 món quà đều được cho vào túi và đặt trước mặt hắn. Bao gồm cả chiếc rìu cũng được đặt cùng với chiếc túi. Những thứ này là vũ khí của hắn tối nay.

Chu Bạch nhìn bọn chúng rồi nhắm mắt lại. Trong đầu nhớ lại tất cả những quy tắc mình có được trong phó bản này, cũng đang nhớ lại 6 vị khách của ngày hôm nay và tất cả những thông tin liên quan đến họ trong đầu.

Nguồn gốc của mối nguy hiểm đêm nay bao gồm những “hàng xóm” bên ngoài lâu đài, những người phụ nữ lạ thỉnh thoảng xuất hiện, “nó”, ông già Noel và sáu người bạn được mời đến dự tiệc.

Có rất nhiều kẻ thù phải đối mặt.

Chu Bạch tựa lưng vào ghế, thở dài thật sâu. Lúc này, điện thoại di động của hắn anh đột nhiên vang lên.

“Jingle bells, jingle bells. Jingle all the way …”

Chu Bạch đột ngột đến mức giật mình.

Hắn không đặt báo thức gì cả. Điều đó nói rằng có người đã gọi cho hắn.

Và tại sao nhạc chuông điện thoại di động lại là bài hát "Jingle Bells"?

Chu Bạch kinh ngạc ngồi thẳng dậy. Không thể tin được, hắn đút tay vào túi và từ từ lấy điện thoại ra.

Màn hình điện thoại không hiển thị số cuộc gọi đến. Chỉ có một biểu tượng nhắc trả lời cuộc gọi.

Tay Chu Bạch đặt ở nút trả lời, nhưng rất lâu sau hắn vẫn không ấn nhận.

Sẽ là ai gọi điện thoại cho mình?

Chu Bạch từ khi tiến vào phó bản đã sở hữu chiếc điện thoại này, ngay cả bản thân hắn cũng không biết số điện thoại di động đó.

Khán giả xem truyền hình trực tiếp lúc này cũng ớn lạnh. Chỉ vì nhạc chuông này nghe có vẻ hơi quỷ dị trong bối cảnh hiện tại.

Tuy nhiên, người sốc hơn lúc này chắc hẳn phải là các chuyên gia trong nhóm phân tích. Bởi vì họ có thể nhìn thấy trạng thái của những Thiên Tuyển Giả khác cùng lúc.

Tuy nhiên, không có điện thoại di động của ai khác đổ chuông trong phòng phát sóng trực tiếp của những Thiên Tuyển Giả khác.

Tại sao chỉ có Chu Bạch nhận được cuộc gọi này?

Tất cả mọi người đang xem truyền hình trực tiếp đều không có cách nào biết được đáp án, chỉ có thể nhìn màn hình, hồi hộp chờ đợi phản ứng của Chu Bạch.

Chu Bạch đặt tay lên điện thoại, hít một hơi thật sâu rồi nhấn nút trả lời.

Hắn áp vào tai nghe thì nghe thấy một âm thanh chói tai phát ra từ ống nghe.

"Đêm Giáng Sinh vui vẻ."

Chu Bạch cảm thấy thanh âm này gần giống như tiếng cười mà hắn nghe được ở phó bản trước.

Chu Bạch không hề ý thức quay đầu lại nhìn xung quanh phòng làm việc.

"Đừng nhìn nữa, hiện tại ngươi không thấy được ta."

Chu Bạch đột nhiên cảm giác như trong bóng tối có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right