Chương 188: Tất cả khách đều đế
Quả nhiên, Chu Bạch từ phó bản trước đã thu hút "nó" chú ý. Có lẽ từ giờ trở đi, tất cả phó bản của Chu Bạch sẽ chuyển sang chế độ khó.
Hắn hỏi, nhìn vào điện thoại di động của mình.
"Ngươi muốn làm gì?"
Nghe được câu hỏi của Chu Bạch, đối phương cười một tiếng.
"Ta chỉ muốn nói cho ngươi một quy tắc nữa, trong vòng hai giờ, một trong bảy người các ngươi phải chết."
Sau đó, gã ta tiếp tục cười không ngừng. Tiếp theo tiếng cười chợt dừng lại. Điện thoại trở lại im lặng, tựa như vừa rồi không có cuộc gọi nào.
Chu Bạch không biết quy tắc này là đúng hay sai.
Trong đầu không hề nhận được âm thanh thông báo của hệ thống. Hắn thậm chí còn không thể xác định được cuộc điện thoại vừa rồi là thật hay là ảo giác của mình.
Hắn chỉ có thể im lặng tháo chiếc trâm cài ra. Trên ngón tay của chính mình, hắn lại đâm nó lần nữa.
Dùng nỗi đau để nhắc nhở bản thân luôn tỉnh táo.
Lúc 5h45, bữa tiệc sắp bắt đầu.
Không biết người chết đầu tiên sẽ là ai?
Đúng lúc này, lâu đài cuối cùng cũng chào đón vị khách đầu tiên.
Hôm nay Jim đầu trọc thay một bộ quần áo sạch sẽ đứng ở cửa, nhưng trên tay vẫn cầm cưa máy.
Bố Tư đứng trong đại sảnh, nhìn thấy Jim đầu trọc cầm cưa máy đi vào, khóe miệng y bất giác nhếch lên.
"Chào mừng đến với bữa tiệc."
Y bước về phía Jim, nhìn chiếc cưa máy trong tay với vẻ mặt có phần không tự nhiên. Dù bất đắc dĩ nhưng Bố Tư vẫn phải làm công việc chiêu đãi các vị khách.
Chu Bạch nghe được tiếng khách bước vào, liền nhặt đồ trên bàn đi xuống lầu.
Jim không có nhiều tình cảm với Bố Tư. Gã ta gật đầu với y, sau đó nhìn qua Bố Tư và nhìn thẳng vào Chu Bạch.
"Chào, đây là quà của ngươi."
Jim đầu trọc kiêu ngạo đưa một cái hộp lớn cho Chu Bạch.
Chu Bạch nhận lấy quà, từ trong túi lấy ra một món quà hình quả bóng nhàu nát rồi đưa cho đối phương.
Jim đầu trọc không quan tâm nhiều đến quà tặng. Không thèm nhìn, gã ta nhét thẳng vào túi.
Mặt khác, Bố Tư có vẻ hơi xấu hổ khi nhìn Chu Bạch và Jim trao đổi quà.
"Thưa ngài, tôi... tôi không biết có tặng quà."
Chu Bạch thấy y có chút lúng túng, liền mỉm cười nhìn quần áo của y. Sau đó, hắn chỉ vào huy hiệu trên ngực y.
"Chỉ là cái này, coi như là quà đi."
Chu Bạch chỉ là sợ y xấu hổ, thế là tùy tiện tìm cái gì đó. Nhưng tựa hồ Chu Bạch đã vô tình chỉ ra một chuyện quan trọng.
Bố Tư có chút choáng váng. Y do dự đưa tay đặt lên trước ngực, sau đó chậm rãi tháo huy hiệu ra.
"Nếu ngài muốn, tôi sẽ cho ngài huy hiệu này."
Nhìn phản ứng của Bố Tư, Chu Bạch lập tức đoán ra. Có lẽ hắn đã lấy được một ít đạo cụ quan trọng.
Hắn liếc nhìn chiếc huy hiệu trên tay và cảm thấy nó đã lỗi thời, hình như là một thứ cổ điển nào đó.
Chu Bạch vốn muốn bỏ huy hiệu vào túi, nhưng sau khi suy nghĩ lại liền ghim nó vào ngực. Sau đó hắn còn tặng một món quà nhàu nát cho Bố Tư.
Bố Tư nhìn chiếc huy hiệu trên ngực Chu Bạch, rồi nhìn quả bóng giấy trong tay, rồi mỉm cười.
Trong phòng khách, trà và một số đồ ăn nhẹ đã được bày sẵn.
Chu Bạch dẫn Jim đầu trọc đi tới phòng khách. Suốt chặng đường, Jim đầu trọc lén lút quan sát xung quanh.
Chu Bạch biết trong lâu đài chắc hẳn có điều gì đó muốn biết, nên đã đồng ý lời mời của hắn. Vì vậy, không cảm thấy kỳ lạ về hành vi của gã ta.
Hắn dẫn Jim ngồi xuống trong phòng khách. Cuốn album ảnh chụp tập thể tại mộ không được Chu Bạch cất đi mà tùy tiện đặt trên kệ.
Rõ ràng là sáu người trong bữa tiệc đã có mâu thuẫn với nhau. Tuy nhiên, Chu Bạch vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra 10 năm trước. Hơn nữa, có nhiều mối quan hệ khác nhau giữa những người này.
Vì vậy, Chu Bạch không có ý định che giấu mâu thuẫn, thụ động chờ người khác tấn công.
Không nhấc lên chút sóng gió, làm sao biết át chủ bài của những người khác?
Sau khi Chu Bạch dẫn Jim đầu trọc tới phòng khách ngồi xuống, liền nói hắn cần chào hỏi những vị khách khác. Cánh cửa phòng khách đóng lại và hắn bước ra ngoài.
Chu Bạch cùng Bố Tư đứng ở cửa năm phút, cuối cùng cũng nghênh đón vị khách thứ hai và thứ ba của lâu đài.
Austin và ông chủ tiệm kẹo mặt tròn gần như đến cùng một lúc.
Ông chủ mặt tròn đến trên một chiếc ô tô nhỏ tồi tàn.
Ông ta nhìn thấy Bố Tư và Chu Bạch đang đứng ở cửa, cũng như Austin đi trước một bước, đều nở nụ cười ngây thơ.
Austin dường như nhận ra ông chủ mặt tròn nên thô lỗ trợn mắt và không nhìn ông ta nữa. Anh ta dùng hai ngón tay cầm món quà từ Chu Bạch, tức giận nói.
"Thật là một món quà tệ hại. Nó thật xấu xí."
Tuy nhiên, dù rất chán ghét nhưng vẫn không quên nhận món quà.
Chu Bạch cùng chủ tiệm kẹo cũng trao đổi quà, sau đó cùng nhau dẫn bọn họ đi hướng phòng khách.
Khi Chu Bạch mở cửa phòng khách ra, hiển nhiên nhìn thấy Jim đầu trọc có chút hoảng hốt. Khuôn mặt tối hơn nhiều so với khi hắn nhìn thấy gã ta vừa rồi.
Chu Bạch mời Austin và ông chủ mặt tròn ngồi vào ghế.
Đôi mắt hắn vô tình hay cố ý, nhìn vào chiếc tủ nơi cuốn album ảnh vừa được đặt. Và cuốn album ảnh đó, không có gì đáng ngạc nhiên, đã biến mất.
Chu Bạch rất hài lòng với kết quả này, sau đó hắn liền chờ đợi bão tới.
Hắn lại đóng cửa phòng khách lại, để lại ba vị khách vốn có phần khó xử với nhau lại ở chung với nhau.
Sau đó hắn lại bước ra ngoài.
Chu Bạch lấy điện thoại di động ra, thời gian hiện tại trên màn hình là 5 giờ 55 phút chiều.
Bầu trời bắt đầu tối dần. Trên bầu trời lúc này, những bông tuyết lại bắt đầu rơi xuống.
Hắn cau mày nhìn về phía trước, chỉ thấy xa xa có một bóng người nhỏ bé, chậm rãi đi về phía bên này.