Chương 192: Vị khách đầu tiên chết
Bố Tư đột nhiên trở nên lo lắng khi nghe tin họ sắp khám xét lâu đài.
"Không được, ngươi không thể lục soát lâu đài."
Lúc này, ông chủ tiệm kẹo cuối cùng cũng lên tiếng tham gia.
“Ta cũng cảm thấy không cần phải lục soát lâu đài.”
Austin cười lạnh nói với chủ cửa hàng kẹo.
Nhưng ngoài ra, anh ta không có ý định bày tỏ quan điểm của mình về vấn đề này.
Jim lại trở nên lo lắng khi nghe người khác từ chối.
"Lâu đài nhất định phải khám xét. Ngươi không có quyền ngăn cản ta khám xét lâu đài."
Bố Tư siết chặt tay. Những người còn lại đều chuyển sự chú ý về phía Chu Bạch.
Lâu đài bây giờ thuộc về Chu Bạch, chỉ có hắn mới có thể quyết định có thể lục soát hay không.
Chu Bạch cảm giác được mọi người ánh mắt đều nhìn mình, theo thói quen gõ gõ bàn.
"Tôi mời mọi người dự tiệc, các người lại muốn lục soát lâu đài của tôi, các người không cảm thấy như vậy có chút không tôn trọng tôi sao?"
Lời nói của Chu Bạch lập tức khiến toàn bộ nhà ăn nồng nặc mùi thuốc súng.
Jim bất giác lắc đầu. Kỳ thật gã ta cũng không quên nỗi sợ bị đánh nhanh như vậy.
"Đừng tranh cãi nữa. Bữa tiệc đêm Giáng sinh này đã trở thành một mớ hỗn độn rồi."
Trưởng trấn già cuối cùng cũng bước ra để giải quyết tình hình.
"Anh bạn trẻ, thật sự là lỗi của anh ấy khi khiến bữa tiệc của anh trở nên hỗn loạn như vậy. Tuy nhiên, anh phải quan tâm đến anh ấy. Tính tình của anh ấy nếu mất vợ khi còn trẻ chắc chắn sẽ thay đổi. Anh ấy cũng là một đứa trẻ rất bướng bỉnh, không cho anh ấy nhìn xem lâu đài cổ một chút thì tối nay rất khó từ bỏ ý đồ. Như vậy đi, cũng đừng nói cái gì điều tra lâu đài cổ. Anh có muốn đưa chúng tôi đi tham quan lâu đài không? "
Lão Trưởng trấn vừa ra tay, quả nhiên không tầm thường. Mấy câu nói xuống, ngược lại là có chút khiến Chu Bạch không cách nào cự tuyệt.
Khách đến thì ngươi dẫn họ đi xem xung quanh. Chuyện này có không bình thường?
Bất quá Chu Bạch ngay từ đầu cũng không có ý định từ chối. Vì vậy, hắn mỉm cười đứng dậy:
“Lão Trưởng trấn đã nói như vậy, tôi có lý do gì phải từ chối chứ. Nào, hãy để tôi chỉ cho các vị tham quan lâu đài. "
Nói xong, hắn nhặt một chiếc rìu ở bên ghế lên.
"Có rất nhiều động vật nhỏ trong lâu đài cổ của tôi. Các vị không phiền nếu tôi dẫn đi tham quan xung quanh với một chiếc rìu chứ?
Ông Trưởng trấn già mỉm cười nói: "Đây là lâu đài của anh. Anh có thể lấy bất cứ thứ gì mình thích. Tại sao chúng tôi lại bận tâm chớ?"
Vì vậy, Chu Bạch cầm rìu đi phía trước. Bố Tư cầm con dao dài đi theo Chu Bạch.
Jim cầm cưa máy, đỡ lão Trưởng trấn đi theo đám đông.
Chu Bạch dẫn đầu tất cả khách của mình, bắt đầu từ đỉnh lâu đài và thăm quan từng tầng một.
Lâu đài đã xuống cấp từ lâu, đèn ở nhiều nơi bị hỏng, Chu Bạch đưa cho mỗi vị khách một ngọn nến. Vì vậy, bảy người cầm bảy ngọn nến và bước đi trong lâu đài cổ.
”Khụ, khụ, khụ. Tại sao tôi lại phải đến cái nơi chết tiệt này với anh chứ."
Austin một tay cầm nến, tay kia liên tục quạt bụi trước mũi.
Bố Tư trước đó, mặc dù hàng ngày y đều dọn dẹp lâu đài. Nhưng trong một lâu đài lớn như vậy, hầu hết những nơi y vẫn không thể dọn dẹp được.
Jim vịn lão Trưởng trấn, điều này phần nào hạn chế hành động của gã ta, cho đến khi lão Trưởng trấn ra hiệu không cần hỗ trợ, gã ta mới bắt đầu nhân cơ hội đi tìm manh mối
Kevin từ khi ăn tráng miệng xong, anh ấy vứt bỏ hết thảy giả vờ, buông thả bản thân, không cho Chu Bạch mặt mũi nào cả, anh ấy biểu đạt từ "tìm" một cách sống động.
Đáng tiếc sau khi cẩn thận kiểm tra mấy căn phòng, anh ấy lại không phát hiện được bất kỳ manh mối gì. Sau đó, bắt đầu nghi ngờ Chu Bạch.
“Tôi nói này, chủ nhân, anh là cố ý lôi kéo chúng ta sao? "
Anh ấy cầm cây nến đến gần Chu Bạch, thậm chí còn trực tiếp cầm cây nến chiếu vào mắt Chu Bạch.
Đôi mắt của Chu Bạch bị ngọn nến nheo lại. Điều này khiến hắn phải suy nghĩ, trực tiếp gõ cho anh ấy một rìu, phần thắng sẽ có bao nhiêu.
Tuy nhiên, chưa kịp hành động thì Bố Tư đã đẩy tay Kevin ra:
“Khi nói chuyện với tiên sinh phải có thái độ tử tế hơn. Tiên sinh không thể nào cố ý mang các người đi vòng vèo.”
Kevin mỉm cười, sau đó quay lại nhìn Bố Tư. Anh ấy đút tay vào túi, như muốn lấy thứ gì đó ra.
Lúc này, nghe thấy tiếng kim loại va chạm từ dưới lầu phát ra. Khi Bố Tư nghe thấy thanh âm này, sắc mặt đột nhiên tái nhợt,
Kevin thì lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn:
"Ở tầng dưới phải không? Tôi biết mà, phải có tầng dưới. "
Kevin nói xong liền ném cây nến xuống đất, nhanh chóng lao xuống lầu.
Bố Tư vội vàng đi theo, Chu Bạch cũng nhanh chóng tăng tốc lao xuống lầu.
"Hahaha, tôi phát hiện ra à? Tất cả các người đều đang lo lắng phải không? "
Kevin vừa nói lời này, đã gần như ở dưới lầu, Chu Bạch xòe ngón tay giả vờ khàn giọng muốn ngăn cản.
"Không được! Đừng chạm vào chiếc bình đó! "
Bố Tư nghe thấy tiếng Chu Bạch gầm lên, đột nhiên bước tới.
Kevin cười lớn, đi đến bên cạnh chiếc bình. Sau đó, anh ấy dùng tay xoay chiếc bình.
Đột nhiên, trên trần lâu đài có rất nhiều cung tên phát xạ. Tất cả đều nhắm về hướng chiếc bình, và tất cả đều bắn tới Kevin, ngay lập tức anh ấy biến thành một con nhím và rơi vào vũng máu.
Chu Bạch mở to hai mắt nhìn Bố Tư.
Thật sự là hung ác nha.
Ban đầu cơ quan này có phải là cơ quan chuẩn bị cho mình không nhỉ?
Bố Tư nhìn thấy cái chết của Kevin, khuôn mặt y tái nhợt và dựa vào tường như thể kiệt sức.
Chu Bạch nhìn y, sau đó cụp mắt xuống.
Nếu Bố Tư phản ứng như vậy thì như vậy y nguyên bản cũng hẳn là một người mềm lòng.