Chương 191: Xung đột bắt đầu
Sau đó hắn tập trung sự chú ý vào sáu người ở bàn ăn.
Chỉ không biết ai sẽ là người đầu tiên chết?
Lúc này, Jim đầu trọc đã uống cạn ly rượu thứ sáu rồi đứng dậy cầm ly lên ném xuống đất. Mọi người dừng việc họ đang làm và nhìn Jim đang đứng.
Chu Bạch khẽ chọc dưới mặt bàn, cũng ngước lên nhìn gã ta.
Jim đỏ mặt, trong khi vẫn còn say, gã ta bất chấp chỉ tay vào Chu Bạch.
“Nói cho ta biết, vợ ta chết như thế nào?”
Chu Bạch vẫn bình tĩnh.
"Vậy có lẽ anh đã hỏi nhầm người rồi, làm sao tôi biết vợ anh chết như thế nào?"
Kỳ thật, bản thân Chu Bạch cũng muốn biết vấn đề này. Có lẽ, người khác sẽ cho hắn câu trả lời.
Jim lắc lắc một cách say sưa, nhưng càng tức giận hơn khi nghe câu trả lời của Chu Bạch.
"Nói dối! Ngươi sống trong lâu đài này, làm sao ngươi có thể không biết được chứ? Bí mật về cái chết của vợ ta nhất định được giấu trong lâu đài này!"
Miệng Kevin đầy bánh pudding. Trước mặt anh ấy, không biết từ lúc nào, anh ấy đã mang rất nhiều đồ tráng miệng đến.
Chu Bạch cảm thấy anh ấy nhìn những món tráng miệng đó thậm chí còn có chút khao khát.
Anh ấy nhìn Jim với một nụ cười kỳ lạ, khi nói chuyện, anh ấy còn khẩn trương hơn trước rất nhiều.
"Anh phải nói chuyện chứng cứ nha, có chứng cứ gì thì cứ việc đem ra. Chúng ta đông như vậy, chúng ta có thể thay anh quyết định."
Bố Tư cúi đầu, nắm chặt dao nĩa trong tay. Y dường như đang che giấu điều gì đó, từ đầu đến cuối đều không hề ngẩng đầu lên nhìn Jim.
Austin khoanh tay trước ngực, trông như đang xem một vở kịch.
Ông chủ tiệm kẹo cũng vậy, thậm chí còn có thời gian gắp một miếng thịt bò cho vào miệng.
Ông Trưởng trấn già kéo mạnh quần áo của Jim và ra hiệu cho gã ta ngồi xuống.
"Jim, đừng phá rối bữa tiệc của người khác. Thật là thô lỗ."
Kevin không muốn mọi chuyện kết thúc như thế này.
Thay vào đó, anh ấy nhét một miếng tráng miệng khác vào miệng và nói một cách mơ hồ.
"Sợ cái gì? Tin tưởng chủ lâu đài sẽ không để ý, phải không?"
Người râu quai nón phủ đầy kem, mỉm cười nhìn Chu Bạch.
"Tôi đương nhiên không ngại."
Chu Bạch cũng hướng anh ấy cười đáp lại, sau đó không nhìn anh ấy nữa.
Có điều gì đó thực sự không ổn với trạng thái của người này. Thật không thể tin được là ăn tráng miệng lại có thể khiến anh ấy trở nên như thế này.
Lúc này, Kevin đã từ bỏ việc ăn tráng miệng bằng dao mà thay vào đó dùng tay chộp lấy một miếng bánh nhỏ trước mặt.
Anh ấy vừa nói vừa liếm kem trên tay.
“Anh ta không ngại đâu.”
Jim mặc dù say nhưng vẫn quay lại và xin lỗi ông Trưởng trấn cũ.
“Thật xin lỗi, bữa tiệc hôm nay tôi phải gây chuyện.”
Nói xong, gã ta lấy cuốn album ảnh từ trong tay ra, trực tiếp ném lên bàn trước mặt Chu Bạch.
Đột nhiên, bộ đồ ăn trước mặt Chu Bạch rơi xuống hai bên.
Bố Tư thấy vậy, tức giận đập dao nĩa trên tay xuống bàn. Rồi y đứng dậy và giận dữ nhìn Jim.
Chu Bạch gạt đi chỗ thức ăn rơi vãi trên album ảnh, nhưng lại không có ý định nhặt lên.
"Tôi đang hỏi vì sao cuốn album ảnh này lại biến mất, nguyên lai là ngươi lấy đi, làm khách như vậy là không tốt."
Jim ăn nói có chút vụng về, sau khi Chu Bạch nói xong lời này, liền bắt đầu mất khống chế.
"Ngươi... Ý của ngươi là ta trộm đồ hả?"
Chu Bạch trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
Nói ngươi đần, làm sao lại đần như vậy chớ?
Không có thời gian, nếu cứ tiếp tục như thế này thì cốt truyện sẽ bị trì hoãn bao lâu?
Rất may lúc này Kevin rất khéo hiểu lòng người đi ra cứu tràng. Anh ấy cầm cuốn album ảnh trước mặt lên bằng đôi bàn tay dính đầy kem. Trong khi lật, tạo ra nhiều âm thanh cường điệu khác nhau.
"Ôi chúa ơi! Tất cả những thứ này là gì vậy? Tại sao người đàn ông này lại muốn chụp ảnh với nhiều ngôi mộ như vậy?"
Chỉ khi đó, với sự giúp đỡ của Kevin, Jim mới hiểu được mấu chốt của vấn đề.
"Đúng a! Nhanh nói cho ta biết, tại sao người đàn ông này lại chụp ảnh cùng mộ vợ ta? Gã ta có phải là kẻ sát hại vợ ta không?"
Làm sao Chu Bạch có thể biết chủ nhân trước đây của lâu đài có phải là hung thủ hay không?
Chủ nhà ăn cho biết hầu hết người dân trong thị trấn đều có ác cảm với lâu đài. Khi Chu Bạch gặp Jim lần đầu tiên, gã ta cũng có vẻ muốn trả thù.
Hóa ra các ngươi, căn bản không biết cừu nhân của mình là ai?
Chu Bạch gần như không nói nên lời, chỉ có thể nói ra sự thật.
“Tôi không biết.”
Jim lập tức có chút sụp đổ.
"Ngươi... sao ngươi có thể nói là không biết. Vợ ta được chôn cất gần lâu đài mà không có lý do rõ ràng. Trong toàn bộ thị trấn, rất nhiều người chết đột ngột cũng được chôn cất gần lâu đài mà không rõ lý do. Ngươi là người duy nhất được kế thừa lâu đài, ngươi trước tiên không cần hiểu rõ những chuyện này sao?”
Chu Bạch xòe tay ra.
“Thật xin lỗi, tôi đột nhiên nhận được quyền thừa kế.”
Jim nhất thời không nói nên lời, mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng lại không nói được lời nào.
Chu Bạch bất đắc dĩ nhìn đồng hồ trên tường. Hai giờ đã trôi qua và thời gian đang đến gần hơn. Nếu không bắt đầu chiến đấu, sẽ không có đủ thời gian.
Hắn nhìn Jim với ánh mắt căm ghét. Sau đó, dự định tự mình thả một quả bom khác.
Lúc này, Kevin một lần nữa trầm ngâm tiến lên, bắt đầu cuộc chiến vì Chu Bạch.
"Jim, nếu ngươi muốn biết chuyện gì đã xảy ra mười năm trước, ngươi cứ lục soát lâu đài thì không biết sao? Nếu năm đó xảy ra chuyện lớn như vậy, trong lâu đài nhất định sẽ lưu lại một ít manh mối.
Jim không nghĩ tới, điều gã ta muốn làm nhất thực ra đã được Kevin nhắc đến. Thế là gã nhanh chóng đồng ý với anh ấy.
"Đúng, đúng, đúng. Đó chính là ý ta. Ta muốn khám xét lâu đài!"