Chương 312: Bắt cóc Ngô Xung (1)
Nghĩ đến đây, Chu Bạch liền cảm thấy tình thế thực sự nghiêm trọng. Điều hắn không biết là một điều gì đó thậm chí còn mãnh liệt hơn đang chờ đợi họ vào lúc này.
Nhìn thấy Ngô Hổ đang chỉ đạo các tộc nhân Ngô gia hỗn loạn lao về phía cửa. Cuối cùng, sau khi làm cho khung cảnh bớt hỗn loạn hơn, một tiếng kẻng gấp gáp đột nhiên vang lên từ trên nóc ngôi nhà cổ.
Ngô Hổ vừa nghe được thanh âm này, sắc mặt lập tức thay đổi.
Bởi vì trước đây Mèo ca đã nói với anh là phải cẩn thận khi quái vật tấn công từ trên cao nên anh luôn sắp xếp hai thành viên trong đội tuần tra trên lầu.
Và tiếng kẻng chính là tín hiệu họ đã thỏa thuận từ trước.
Chỉ cần tiếng kẻng vang lên có nghĩa là có quái vật từ phía trên tổ trạch Ngô gia bị xâm chiếm.
Sau khi Ngô Hổ nhận ra vấn đề này, anh nhanh chóng vẫy tay với hai người của đội thứ tư bên cạnh.
Sau đó, hai người trong đội của anh lập tức dẫn đầu hai đội với vẻ ngầm hiểu rồi lao lên lầu.
Một nguy cơ mới, tuy nhiên tạm thời đã có phương án giải quyết.
Tuy nhiên, sự rời đi của những đội viên này đã để lại những khoảng trống ở các vị trí phòng ngự bên trái và bên phải.
Tình cảnh trước mắt khiến cả ngôi nhà cổ của nhà họ Ngô giống như một cái thùng đầy lỗ thủng.
Ngô Hổ chỉ có một đôi tay, che được cái lỗ này thì không thể che được những cái lỗ khác.
Anh nhìn thấy những con quái vật không ngừng trèo vào từ bức tường bên cạnh, lo lắng đến mức toát mồ hôi lạnh trên trán.
Giờ phút này, Ngô Hổ thậm chí còn cảm giác được, đêm nay hết thảy đều có thể sụp đổ.
Vào đúng lúc anh đang quá lo lắng không biết phải làm sao thì đột nhiên cảm thấy có một vật màu đen nhảy từ bức tường bên này sang vai mình.
Ngô Hổ nhìn kỹ hơn, sau đó hắn kinh ngạc phát hiện người đứng trên vai mình chính là Mèo ca.
Bây giờ anh không thể nói được và chỉ có thể bày tỏ cảm xúc của mình qua đôi mắt sáng ngời.
"Hãy để các thành viên của đội thứ nhất và thứ hai rút lui. Nếu bây giờ để họ ở bên ngoài sẽ chỉ để họ chết vô ích thôi."
Các tộc nhân Ngô gia ở gần Ngô Hổ nghe thấy con mèo đen trên vai anh ta vậy mà nói chuyện, họ sợ hãi đến mức gần như không thể giữ vững vũ khí của mình.
Khi Ngô Hổ nghe được lời nói của Mèo ca, có chút khó xử nhìn về phía lão tộc trưởng.
Các tộc nhân Ngô gia một khi ra trận, họ không được quay lại trừ khi trận chiến bảo vệ kết thúc.
Đối với Ngô gia, đây là vấn đề nguyên tắc.
Và trong trường hợp này, chỉ có lão tộc trưởng mới có quyền ra lệnh đưa họ trở về trong thời khắc nguy cơ.
Cho nên lúc này Ngô Hổ mới nhìn lão tộc trưởng.
"Chướng ngại vật không còn có thể ngăn cản quái vật nữa. Hãy để họ rút lui. Chúng ta rút lui vào bên trong tường vây để phòng thủ, khả năng còn có một đường sinh cơ. Nếu đợi cho đến khi bọn họ chết hết rồi mới rút lui vào bên trong tường vây, chỉ riêng nhân lực ở đây căn bản thủ không được. "
Chu Bạch cố gắng thuyết phục những người có mặt, nhưng hầu hết các tộc nhân đều nhìn hắn như thể họ đang nhìn thấy một con quái vật.
Lão tộc trưởng nhìn con mèo đen kỳ lạ biết nói, như muốn nhìn rõ mục đích thực sự của con mèo đen khi nói những lời này bằng chính đôi mắt của mình.
Nhưng đúng lúc này, một con quái vật khác thoát khỏi vật cản phía trước, lao về phía vị trí mà lão tộc trưởng đang đứng.
Lão tộc trưởng nhìn con mèo đen, có chút không kịp đề phòng. Khi ông ta kịp phản ứng và quay lại nhìn thì con quái vật đã nhảy tới trước mặt.
Nhìn thấy bàn tay của con quái vật đã chạm vào vai của lão tộc trưởng, cái miệng há to của nó sắp cắn ông ta.
Những người khác đều kinh hãi trước sự việc bất ngờ này.
Ngay lúc bọn họ cho rằng lão tộc trưởng sẽ bị con quái vật này cắn thì đột nhiên nhìn thấy một vật màu đen nhảy qua.
Sau đó đấm vào đầu con quái vật.
Sau đó, não và máu của con quái vật phun lên quần áo bảo hộ của lão tộc trưởng.
Kết quả là những người vừa sợ hãi giờ lại càng sợ hãi hơn. Chỉ là vừa rồi bọn họ bị con quái vật dọa sợ, hiện tại lại là một con mèo đen dọa bọn họ.
Lão tộc trưởng vịn vào cánh cửa gỗ bên cạnh, khó nhọc đứng vững. Sau đó, ông ta cúi đầu xuống và nhìn thấy con mèo đen đã rơi xuống đất, ghét bỏ lắc lắc máu trên bàn chân.
Lão tộc trưởng im lặng.
Nhưng bên ngoài bức tường, những tiếng hét bi thảm đó cứ vang đến tai ông ta. Khi nghe thấy những âm thanh này, đôi bàn tay già nua gầy gò của ông ta không khỏi nắm chặt lại.
Con mèo đen đứng trên mặt đất đang định nói thêm điều gì thì thấy không có ai chịu đưa ra lựa chọn. Nhưng chợt nhìn thấy lão tộc trưởng đút tay vào túi, rồi lấy ra một vật dài.
Lão tộc trưởng cầm vật đó bằng một tay và dùng tay kia kéo sợi dây bên dưới nó ra.
Ngay sau đó, khói đặc mang theo ánh lửa, cùng với thanh âm vang dội, bay đến giữa không trung.
Khi các thành viên trong đội đang chiến đấu chống lại con quái vật bên ngoài bức tường nhìn thấy tín hiệu lóe lên, tất cả đều chĩa giáo vào con quái vật rồi lùi lại và từ từ tập trung trước ngôi nhà cổ.
Không có sự cản trở của những thành viên trong đội này, lũ quái vật cũng chen chúc lấy lao đến.
“Vào đi, tất cả vào đi.”
Các thành viên trong đội, người đầy máu, vẫn đang dùng giáo để chống đỡ con quái vật.
Vì thế Chu Bạch đứng trên mặt đất, lo lắng hướng bọn họ hét lên.
Các thành viên trong đội nghe thấy những âm thanh kỳ lạ phát ra từ mặt đất, không suy nghĩ nhiều, họ tuân theo mệnh lệnh rút lui vào cổng một cách có trật tự.
Mãi cho đến khi thành viên cuối cùng trong nhóm rút lui, cánh cửa trước mặt họ mới đóng lại.
Lúc này, họ phát hiện ra người vừa đưa ra chỉ thị đó thực ra là một con mèo đen nhỏ.
Hơn nữa, những người khác trong sân dường như đều thấy hành vi của nó rất bất thường.