Chương 313: Bắt cóc Ngô Xung (2)
"Ngô Hổ, mang thêm thang lại đây. Tất cả thành viên trong đội cầm giáo và đao sẽ trèo tường cho ta. Những người còn lại sẽ di chuyển đá. Bất cứ khi nào nhìn thấy một con quái vật, đập nó xuống cho ta."
Khi Ngô Hổ nghe chỉ dẫn của Mèo ca, anh lập tức bắt đầu thực hiện. Những người khác nhìn sắc mặt lão tộc trưởng, thấy ông ta không có ý kiến gì, liền bắt đầu hành động.
Kết quả là khung cảnh hỗn loạn ban đầu lại bắt đầu trở nên trật tự.
Các thành viên của đội thứ ba vẫn đứng trên cao và không ngừng bắn cung tên vào những con quái vật muốn trèo lên.
Về phần những con quái vật trèo lên, chúng hoặc bị ném đá hoặc bị chặt đầu nhanh chóng.
Đương nhiên, tiểu mèo đen cũng không nhàn rỗi.
Vừa chú ý đến tình thế chiến đấu tổng thể, hắn cũng buông tay thi triển quyền cước. Bất cứ khi nào nhìn thấy một vị trí sắp bị áp đảo, sẽ lập tức lấp đầy.
Vì vậy, với sự phản kháng mạnh mẽ của họ, lũ quái vật không ngừng tấn công bên trong cuối cùng ngày càng ít đi.
Thật vất vả, rốt cục chống đỡ đến được hai giờ sáng.
Những tộc nhân Ngô gia kiệt sức đã mở ra chiến thắng trong trận chiến phòng thủ này.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt họ không hề có nụ cười chiến thắng, vì số thương vong trong trận chiến thủ vệ lần này cao hơn trước rất nhiều.
Sau khi lão tộc trưởng đưa những thành viên bị thương đi về, ông ta bước lên bậc thang đá bằng những bước chân nặng nề.
Những người trong tộc khác sau khi dọn dẹp xong thảm cảnh sau chiến tranh cũng chán nản bước về phòng.
Con mèo đen nhỏ đứng trong đám đông. Đột nhiên nhận ra bây giờ mọi người dường như đã thích nghi với sự hiện diện của hắn.
Không ai đề nghị đuổi hắn ra ngoài.
Nói cách khác, sau này hắn có thể công khai xuất hiện ở nhà cổ?
Sau khi Chu Bạch nhận ra điều này, hắn đi bên cạnh Ngô Anh. Lần này hắn không trốn trong chiếc gùi mà đi theo chân cô bé, hòa vào đám đông rồi cùng nhau đi về phòng.
Không ai nêu ra bất kỳ nghi vấn nào trong suốt quá trình.
Chu Bạch cảm thấy đây hẳn là điều vui vẻ duy nhất trong đêm không mấy tốt đẹp này.
Như thường lệ, hắn đợi Ngô Anh ngủ say mới lẻn ra ngoài, chạy vào nhà vệ sinh, rửa chân mèo rồi chuẩn bị thực hiện một việc quan trọng khác tối nay.
Đó chính là bắt cóc Ngô Xung.
Hắn tìm thấy một sợi dây từ phòng chứa đồ. Sau đó hắn đi tới cửa phòng Ngô Xung.
Trong phòng Ngô Xung đèn vẫn sáng.
Chu Bạch xuyên qua khe cửa có thể nhìn thấy Ngô Xung đang ngồi trên ghế. Có vẻ như tâm trạng gã ta đang không được tốt.
Vì vậy, Chu Bạch quyết định khiến tâm tình của gã ta càng thêm tồi tệ.
"Cốc, cốc, cốc..."
Chu Bạch gõ cửa phòng gã ta.
“Ai?”
Chu Bạch nhìn thấy Ngô Xung vẫn ngồi ở trên ghế.
"Ta tới tìm ngươi, mặt xanh nanh vàng."
Lần này Ngô Xung nghe thấy thanh âm ngoài cửa, lập tức từ trên ghế đứng dậy, khuôn mặt gã ta ngay lập tức trở nên tối tăm hơn.
“Ngươi muốn làm gì?”
Ngô Xung mở cửa trước mặt Chu Bạch.
Gã ta hạ giọng cảnh cáo: “Đừng lại gây sự với ta, cẩn thận ta giết ngươi…”
Ngô Xung còn chưa kịp nói xong, đã nhìn thấy thứ màu đen đó đột nhiên nhảy dựng lên.
Sau đó, gã ta cảm thấy cơn đau dữ dội truyền đến từ phía sau đầu.
Chu Bạch sợ lực đạo của hắn quá mạnh, khi đấm có thể sẽ đánh bể đầu Ngô Xung.
Vì vậy, khi tung ra cú đấm này, hắn trở nên đặc biệt kiềm chế. Không ngờ vì quá kiềm chế nên sức mạnh có phần khó kiểm soát.
Kết quả là Chu Bạch không những không thể đánh Ngô Xung bất tỉnh mà còn khiến gã ta phải hét lên đau đớn.
Tiếng hét của gã ta dường như đặc biệt đột ngột trong ngôi nhà cổ rất yên tĩnh của Ngô gia.
Các đội tuần tra cách đó không xa tự nhiên nhận thấy âm thanh ở đây. Tất cả đều chạy về phía bên này.
Ngô Xung bị sự việc đột ngột này làm cho sợ hãi, ôm lấy sau đầu, quay người rút lui ra khỏi nhà.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì? Có người..."
Sau một câu hỏi ngắn gọn, Ngô Xung cao giọng muốn gọi viện binh.
Chu Bạch nhìn thấy Ngô Xung đã ra khỏi cửa, lại nghe tiếng bước chân đến gần nơi này, thầm nghĩ đêm nay có thể hắn lại phải từ bỏ kế hoạch này.
Nhưng hắn nhìn thấy một bàn tay màu xanh đột nhiên từ bên cạnh Ngô Xung vươn ra, sau đó che miệng gã ta.
Đôi mắt của Ngô Xung mở to đầy kinh hãi. Sau đó, một chiếc áo choàng đen quen thuộc xuất hiện trước mắt Chu Bạch.
“Mau vào đi.”
Ngô Trì kéo Ngô Xung vào phòng, nhỏ giọng nói với con mèo đen đang đuổi theo y ngoài cửa.
"A...... A......"
Ngô Xung kinh hãi không biết Ngô Trì lại là đồng phạm của con mèo đen nhỏ này. Mặc dù Ngô Trì bịt miệng nhưng gã ta vẫn cố gắng hết sức để phát ra âm thanh.
Thể chất của Ngô Trì kém hơn Ngô Xung rất nhiều, dưới sự ra sức giãy dụa của gã ta, liền bắt đầu đã có xu thế chống đỡ không được.
Cũng may lúc này tiểu mèo đen kịp thời nhảy lên. Một chân mèo đập thẳng vào sau đầu Ngô Xung.
Lần này, cường độ cuối cùng đã được kiểm soát vừa phải.
Khi Ngô Xung bị móng vuốt của con mèo vỗ nhẹ, trợn mắt và ngất đi.
Ngô Trì nhìn Ngô Xung ngã trên mặt đất, sau đó nghe được thanh âm bên ngoài phòng tuần tra càng ngày càng gần.
Y nhanh chóng tắt đèn trong phòng. Sau khi tắt đèn, y quay lại nhìn con mèo đen nhỏ. Sau đó đồng thời quay đầu nhìn về phía đáy giường của Ngô Xung.
Một người và một con mèo lập tức hiểu ý của người kia.
Không cần trao đổi quá nhiều, bắt đầu hành động ngay lập tức.
Tuy nhiên, dù họ đang xử lý hiện trường nhanh nhất có thể nhưng vẫn chậm hơn so với tiếng bước chân từ bên ngoài nhà đến gần.
Lúc này, trước cửa nhà họ đã có tiếng bước chân.
Sau đó người xuất hiện ở cửa nhìn thấy trong phòng có một người nằm dưới đất như xác chết.
Bên cạnh người đàn ông này, một người đàn ông mặc áo choàng đen đang nắm tay anh ta.
Một con mèo đen nhỏ đang giữ chân bằng bàn chân của nó.