Chương 198: Dị nhân trong mộ
Jim nghe Bố Tư nói như vậy liền muốn bạo động lần nữa:
"Ngươi nói không phải là không phải hả? Tại sao ta phải tin ngươi chứ? Ông ta không giết người, tại sao lại giúp người khác xây mộ?"
Bố Tư chợt cảm thấy bất đắc dĩ nắm hay tay thật chặt.
"Tôi... tôi không biết."
Jim tức giận đến bốc khói khi thấy Bố Tư như vậy.
"Nói dối. Hai người đều là kẻ nói dối."
Jim cầm cưa máy nhìn chằm chằm Bố Tư và Chu Bạch, như thể họ sẽ đánh nhau bất cứ lúc nào nếu không thể đưa ra câu trả lời hợp lý.
Bầu không khí đột nhiên lại rơi vào bế tắc.
Chu Bạch đang yên lặng tìm kiếm vũ khí, đầu óc quay cuồng nhanh chóng.
Bố Tư dường như không muốn nói ra sự thật. Chu Bạch có ép buộc y lần nữa cũng vô dụng.
Ông Trưởng trấn già rất có thể đã biết sự thật, nhưng tiếc là ông ấy đã chết rồi.
Việc này hơi khó xử lý.
Ngoài Jim ra, Chu Bạch kỳ thực cũng muốn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì. Và nguy cơ mà hắn sẽ phải đối mặt tiếp theo rất có thể sẽ liên quan đến sự việc lúc đó.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Chu Bạch quét qua bốn người có mặt còn lại.
Chỉ thấy Jim đang thở dốc và giận dữ.
Bố Tư cúi đầu, cố né tránh câu hỏi tiếp theo.
Austin đút hai tay vào túi và dựa vào những cây cột của đại sảnh như thể đang xem một vở kịch.
Chủ cửa hàng kẹo cũng có hoàn cảnh tương tự như Austin, ngoại trừ việc ông ta không kiêu ngạo như Austin.
Kết quả, ánh mắt Chu Bạch rơi vào cặp đôi đang xem kịch cách đó không xa.
Hai người này chắc chắn có mục đích riêng khi đến bữa tiệc. Tuy nhiên, ngay từ đầu hai người họ chưa bao giờ bộc lộ nhu cầu của mình, điều này khiến mọi người có chút bất an.
Chu Bạch nhìn bọn họ, cảm thấy bộ dáng xa cách của bọn họ thật chướng mắt. Có vẻ hơi vô lý nếu không kéo họ xuống nước.
Vì vậy, Chu Bạch chỉ thẳng vào chủ tiệm kẹo và hét vào mặt Jim.
"Hỏi ông ta, ông ta biết sự thật."
Austin lại cười khi nhìn thấy Chu Bạch đột nhiên cắn chủ tiệm kẹo.
Chủ tiệm kẹo đang làm quần chúng ăn dưa nửa chừng thì nhìn thấy Chu Bạch đột nhiên chỉ vào mình, đôi mắt tròn xoe chợt mở to.
Ông ta nhanh chóng nhìn Jim và Jim dường như thực sự tin vào điều đó, gã ta giơ cưa máy lên và chĩa vào người chủ cửa hàng kẹo.
"Đừng, đừng, đừng. Nghe tôi nói, để tôi suy nghĩ xem tôi biết hay không biết?"
Austin mỉm cười nhìn ông chủ tiệm kẹo, trông như đang hả hê về sự bất hạnh của người khác.
Chu Bạch lạnh lùng nhìn anh ta. Đang suy nghĩ xem khi nào sẽ thích hợp hơn để đưa anh ta vào sân.
Ông chủ tiệm kẹo chợt thấy thế, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào ông ta, liền dậm chân lo lắng, vắt óc tìm kiếm thông tin liên quan.
"Mười năm trước… tòa lâu đài… Thông tin nhiều quá, đợi tôi, tôi sẽ suy nghĩ lại. Hình như có liên quan đến dị nhân!"
Bố Tư nghe thấy chủ tiệm kẹo nói hai chữ "dị nhân", sắc mặt gã ta có chút tái nhợt.
Chu Bạch cau mày khi nhìn thấy phản ứng của Bố Tư.
Có vẻ như nó có liên quan gì đó đến những “động vật nhỏ” thường xuất hiện trong lâu đài.
"Con vật nhỏ" có đôi mắt xanh, hàm răng sắc nhọn và mái tóc dài.
Mặt khác, Jim không thể hiểu được người chủ cửa hàng kẹo nói gì.
"Dị nhân là cái gì? Ngươi đang nói cái gì? Đừng nói nhảm."
Chủ tiệm kẹo lắc đầu, nghiêm túc nói.
"Tôi không nói bậy, những người chôn trong mộ bên ngoài đều là dị nhân."
Chu Bạch không ngờ nghe được câu trả lời này, kinh hãi nhìn ông chủ tiệm kẹo.
Mặt khác, Jim nhặt chiếc cưa máy của mình lên và giận dữ lao về phía ông ta.
"Ngươi đang nói vớ vẩn gì vậy? Làm sao vợ tôi có thể là dị nhân? Câm ngay và đừng vu khống vợ tôi. "
Ông chủ tiệm kẹo hoảng hồn khi nhìn thấy Jim cầm cưa máy và định chém ông ta, chỉ biết chạy đến bên cạnh Austin.
Austin đã xem được nửa vở kịch, nhưng anh ta không ngờ ngọn lửa chiến tranh lại bùng cháy về phía mình như thế này. Anh ta sợ hãi đến mức nhanh chóng né tránh, rút con dao ngắn ở thắt lưng ra và chặn nó lại.
Giờ đây, Jim càng cảm thấy Austin và chủ cửa hàng kẹo ở cùng một nhóm. Lấy cưa máy, gã ta lại bắt đầu chiến đấu với Austin.
Kết quả cuối cùng Chu Bạch cũng có thể được xem kịch. Tình thế đột nhiên trở thành một đấu bốn.
Chu Bạch rất hài lòng, đang cân nhắc có nên nhân cơ hội này nhanh chóng phát triển vũ khí cho mình hay không, nhưng đột nhiên hắn nghe thấy tiếng chuông vang lên từ bên ngoài lâu đài.
Austin vừa nghe được thanh âm này, toàn bộ biểu tình đều trở nên khó coi.
"Đinh linh linh, Đinh linh linh, đinh đính đình đinh đoong..."
Nếu đoán đúng thì chắc hẳn ông già Noel đang ở đây.
"Nguy hiểm, đừng đánh nữa!"
Austin hướng về phía Jim rống lớn một tiếng, doạ gã ta sợ hãi đến mức suýt tuột tay khỏi cưa máy.
"Sao lại như vậy? Chuyện đó không thể xảy ra được. Kevin đã làm gì vậy?"
Austin nghe thấy âm thanh bên ngoài lâu đài khiến người ta giật mình.
“Trên cây thông Noel còn treo thứ gì khác à?”
Austin nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch cũng nhanh chóng nhìn cây thông Noel được đặt ở góc đại sảnh. Hắn cau mày và đột nhiên bước nhanh về phía cây thông Noel.
Thực sự có khả năng Kevin sẽ làm điều gì đó. Hôm nay sau khi vào lâu đài, hắn đã đứng cạnh cây thông Noel.
Nghĩ đến khả năng này, Chu Bạch không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn vội vàng bước tới, đi vòng quanh cây thông Noel và cẩn thận nhìn những đồ trang trí trên đó.
Austin cũng đi đến cây thông Noel và cùng Chu Bạch kiểm tra nó.
Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy đâu đó trên cây thông Noel, có một bàn chân búp bê lộ ra giữa những chiếc lá. Hắn nhanh chóng đẩy những chiếc lá sang một bên và nhìn thấy một con búp bê ông già Noel.
Một khuông mặt cười quỷ dị xuất hiện dưới tán lá.
Đây có phải là mục đích của Kevin vào lâu đài?