Chương 396: Học được cách sợ hãi
Đôi mắt cô lần lượt rơi xuống bảy con quạ trước mặt, nước mắt từ khóe mắt chậm rãi rơi xuống.
“Ca ca, là các anh sao?”
Bảy con quạ lập tức quay người, tránh đi ánh mắt của Kelly.
"Đừng giấu em nữa, kỳ thật em cũng đã đoán được rồi."
Kelly vừa nói xong, bảy con quạ đồng thời kinh ngạc nhìn nàng.
“Trước đây lông đen luôn rơi ra khỏi quần áo của các anh. Khi đó, em luôn cười nhạo các anh, nói rằng các anh nhất định sau lưng em lén lút nuôi một con chim trong nhà.
Mãi về sau em mới chậm rãi bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn…”
Kelly chưa kịp nói xong thì cả bảy con quạ đã bay tới chỗ cô.
"Em đoán có đúng không? Các anh là ca ca của em, chỉ là không muốn em biết bí mật này, cho nên không muốn em trở về, đúng không?"
Bảy con quạ trong mắt lóe lên nước mắt.
Nhưng họ không còn có thể nói những lời mà Kelly có thể hiểu được nữa, chỉ có thể tiến lại gần Kelly và nhìn cô chăm chú, như thể muốn khắc sâu hình dáng trưởng thành của cô vào tâm trí mình.
Khung cảnh ấm áp này vẫn chưa bị phá vỡ cho đến khi giọng nói the thé lại vang lên từ trong nhà.
"Ngươi... có muốn vào hay không?"
Chu Bạch cùng năm người khác đều nhìn về phía phát ra âm thanh nơi.
Sau đó nhận ra người vừa nói chuyện là một con chó lớn màu vàng.
“A Hoàng?”
Kelly kinh ngạc gọi con chó lớn màu vàng trong nhà.
Còn bảy con quạ sau khi nghe thấy giọng nói của con chó lớn màu vàng, dường như đã tỉnh dậy từ một giấc mơ, vẻ mặt lại trở nên u ám.
Họ nhìn nhau rồi vỗ cánh cùng nhau bay vào Nhà gỗ nhỏ.
Đèn đột nhiên bật sáng trong căn phòng vốn tối tăm, sau đó một căn phòng được trang trí đơn giản nhưng ấm áp xuất hiện trước mặt Chu Bạch và những người khác.
"Các khách nhân của ta, mời các ngươi đi vào.”
Kelly đi phía trước, theo sau là Chu Bạch đám người tiến vào trong nhà.
"Chủ nhân nói trong tủ có thuốc, ngươi... Tự mình lấy đi."
Con chó lớn màu vàng nói những lời này với Kelly.
Nhưng nó lại cúi đầu, không dám cùng Kelly tiếp xúc, nói xong liền vội vàng đi theo bảy con quạ phía sau.
Trước đây, khi Kelly mở cửa bước vào, A hoàng sẽ vẫy đuôi và nhảy lên người cô một cách vui vẻ.
Nhưng bây giờ nó nhìn thấy Kelly, thái độ của nó lại thờ ơ như vậy.
Kelly nhìn bảy con quạ và con chó lớn màu vàng cách xa cô, ánh mắt đầy tổn thương.
Hans sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt rơi vào con quạ và con chó lớn màu vàng đang tránh xa bọn hắn, hừ lạnh một tiếng, sau đó đi đến trước tủ lấy ra thuốc và băng gạc.
"Quý khách, phòng tương đối nhỏ, nhưng các vị vẫn có thể ngồi trên ghế trước bàn ăn."
Quạ không nói được nên con chó vàng lớn không thành thạo đành phải mua vui cho khách.
Hans vẫn không có cho bọn họ sắc mặt tốt, anh ta lấy thuốc và băng gạc, kéo Kelly lại và ngồi trước bàn ăn.
Vừa rồi Tiểu thợ may và David còn chưa hoàn hồn lại sau cú sốc vừa rồi, cả hai đều ngơ ngác nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch thở dài, đóng cửa Nhà gỗ nhỏ lại, sau đó đi đến bàn ăn ngồi xuống.
Bàn ăn nhỏ trong Nhà gỗ nhỏ nhanh chóng chật kín người.
Hans ngồi cạnh Kelly, cau mày, nhẹ nhàng bôi thuốc lên bàn tay bị thương của cô.
Kelly đột nhiên thở hổn hển vì đau.
Hans dừng lại trong tay, lông mày nhíu sâu hơn, trên trán lập tức toát mồ hôi lạnh.
Những con quạ đậu ở đằng xa nghe thấy động tĩnh ở đây liền thò đầu ra, cố gắng nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của Kelly, lập tức lùi lại.
Tiểu thợ may ngồi ở phía bên kia của Kelly, thấy Kelly đau đớn toàn thân run rẩy, anh ta lo lắng nói với Hans.
"Ngươi làm được không thế? Chân tay lóng ngóng, nếu không thì để ta tới?”
Nói xong, anh ta muốn đến gần Hans hơn, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hans, anh ta lập tức lùi lại.
Trong Rừng Đen vào ban đêm, nhiệt độ cực kỳ thấp.
Nhưng lúc này trán Hans đã lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
Kelly miệng run lên vì đau, nhưng khi ánh mắt rơi vào mặt Hans, cô đột nhiên bật cười.
"Ta nhớ ngày đầu tiên gặp ngươi, ngươi nói không biết sợ hãi là gì.
Làm sao có người không biết sợ hãi là gì chớ?
Đó có phải là nói dối không ta?"
Hans im lặng không nói, vẫn chăm chú cầm thuốc, nhẹ nhàng xoa lên vết thương của Kelly.
Chu Bạch ngồi ở đối diện bọn họ, đặt hai tay lên bàn ăn, chống cằm, hứng thú quan sát sự biến đổi trên nét mặt của Hans.
Đến cùng phải gạt người hay không đâu này?
Thấy Hans không trả lời, Kelly có chút tự ti ngậm miệng lại.
Ngay khi vết thương lại khiến cô đau đớn và vẻ mặt trở nên méo mó, cô nghe thấy Hans nhẹ nhàng nói.
“Ta đã học được.”
Kelly không hiểu.
“Ngươi nói gì cơ?”
Hans đưa miếng gạc lên, không thèm nhìn cô, cẩn thận băng bó vết thương cho cô.
"Ta vừa mới học được."
Kelly cuối cùng cũng có phản ứng.
Ý anh ấy là anh ấy vừa học được cách sợ hãi vì Kelly.
Sau khi Kelly hiểu ra, cô xấu hổ quay mặt đi.
Chu Bạch ngồi đối diện, một tay chống cằm, không khỏi nhìn thấy cảnh tượng này trong mắt.
Đột nhiên cảm thấy mình bị như đánh bất ngờ, chỉ có thể tức giận quay mặt đi.
Đôi mắt của bảy con quạ đều đổ dồn về phía sau Hans.
A Hoàng, người không giỏi chiêu đãi khách, lúc này mới nhớ ra mình nên đãi khách một món gì đó.
Vì vậy, nó đã nói với những vị khách tại bàn một cách muộn màng.
"Muốn ăn gì thì trong bếp có đó, các ngươi có thể tự đi lấy."
Chu Bạch còn chưa hồi phục sau đòn chí mạng, liếc nhìn hai người đối diện, lười biếng nói.
“Ta no rồi.”
Tiểu thợ may trong lòng cũng không có nhiều chuyện, tự nhiên cũng bớt lo lắng hơn, vừa nghe trong bếp có đồ ăn, lập tức vui vẻ giơ tay lên.
"Ta chưa no, ta chưa no, ta lập tức đi lấy."
Nói xong, anh ta kêu David, còn kéo Chu Bạch đi theo.
"Đi thôi, chúng ta cùng nhau tìm thứ gì đó để ăn đi nào."