Chương 292: Đoạt lấy Mèo tặc
Lần này khi vào cổng, lính canh đứng ở cửa không dám ngăn cản Ngô Anh nữa, để cô bé bước vào ngôi nhà cổ với một chú mèo con được giấu trong chiếc giỏ trên lưng.
Ngô Anh khoác cả một chiếc gùi đầy thảo dược lên lưng rồi đặt vào cùng một chỗ trước cửa phòng Ngô Trì.
Ngô Trì cũng đợi đến khi Ngô Anh quay người rời đi, mới duỗi đôi bàn tay gầy guộc màu xanh lá cây ra, nhanh chóng cầm gùi thảo dược trước cửa vào phòng.
Lúc Ngô Anh trở về phòng thì đã gần đến giờ ăn trưa. Không lâu sau khi cô bé cất chiếc gùi đi, nghe thấy tiếng gõ cửa phòng mình.
Ngô Anh mở cửa và thấy Ngô Hổ xuất hiện trước cửa phòng mình với một đĩa thức ăn lớn.
“Ngô Anh, ta tới mang bữa trưa cho ngươi nè.”
Ngô Anh đưa tay định cầm lấy, nhưng Ngô Hổ lại nhiệt tình đi vào phòng.
"Nặng lắm, đừng cầm, ta sẽ giúp ngươi đặt nó lên bàn."
Ngô Hổ vừa nói vừa bước đến bàn của Ngô Anh, nhưng ánh mắt lại tập trung vào con mèo đen nhỏ đang đứng trên mặt đất.
Chu Bạch thấy ánh mắt anh ta nhìn hắn, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngô Hổ vừa đặt đĩa thức ăn xuống, liền nhanh chóng xoay người, dùng tay bế con mèo đen nhỏ trên mặt đất lên.
"Xin lỗi Ngô Anh, ta cần mượn mèo ca. Ta hứa sẽ mang nó về cho ngươi sau."
Nói xong, không để ý đến sự phản đối của Ngô Anh, anh ta bế con mèo con lên và nhanh chóng rời khỏi phòng Ngô Anh.
Ngô Anh không ngờ Ngô Hổ lại vô liêm sỉ như vậy. Cô bé muốn đuổi theo anh ta ra khỏi phòng để lấy lại chú mèo con, lại sợ gây ra quá nhiều tiếng động, để mọi người trong nhà cổ biết về sự tồn tại của mèo đen nhỏ.
Vì vậy cô bé chỉ có thể giậm chân, phẫn nộ nhìn Ngô Hổ ôm mèo con, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Chu Bạch cũng không ngờ Ngô Hổ lại ra bài không theo lẽ thường như vậy.
Đoán chừng anh ta có lẽ không hề nghĩ đến gợi ý sáng hôm đó mà hoàn toàn làm theo cách suy nghĩ của riêng mình để giải quyết vấn đề này.
Đây cũng là một nhân tài nha.
Chu Bạch trong lòng âm thầm thở dài. Sau đó hắn nhìn thấy Ngô Hổ ôm mình, càng ngày càng rời xa phòng Ngô Anh, rẽ vào một góc vắng vẻ, cuối cùng dừng lại.
"Mèo ca, thấy thế nào? Ta rất thông minh nha?"
Chu Bạch bị đặt ngồi trên mặt đất, đối với câu hỏi của Ngô Hổ, hắn thật sự không biết nên trả lời như thế nào.
Nếu nói anh ta không thông minh nhưng lại thành công cướp được Chu Bạch ra ngoài.
Còn nói anh ta thông minh, nhưng lại tựa hồ không để ý tới nhắc nhở của mình, thậm chí cũng không có ý định nghĩ tới.
Chu Bạch bất đắc dĩ nhìn anh ta, cũng không trả lời.
"Không sao đâu, Mèo ca, vấn đề này không quan trọng, tối nay chúng ta bàn bạc xem bố trí trận canh gác như thế nào nhé."
Ngô Hổ nói xong, khoanh chân ngồi cạnh Chu Bạch, ra vẻ khiêm tốn lắng nghe.
Chu Bạch thở dài, đang định tìm một chiếc bình, nhúng một ít nước vào đó để vẽ một bức tranh.
Nhưng đột nhiên hắn thấy trước mắt mình lại bắt đầu hình thành một tầng sương mù.
“Không tốt, nguy hiểm.”
Ngô Hổ lần này không cần chờ đợi mèo ca nhảy lên vai mình, mà rất có ý thức đem mèo ca đặt ở bên cạnh mình trên vai. Sau đó anh ta rút sợi dây ở thắt lưng ra và buộc vào căn phòng gần nhất.
Ngô Hổ cầm sợi dây trong tay và bước ra ngoài.
Những người tuần tra ngôi nhà cổ hôm nay là các thành viên của đội một.
Ngô Hổ cầm sợi dây trong tay, đi trong sương mù thỉnh thoảng gặp mấy đồng đội cầm thương đi ngang qua họ.
Chu Bạch đứng ở trên vai Ngô Hổ, cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh. Đột nhiên, hắn nghe thấy một tiếng "rầm" lớn từ cách đó không xa.
Ngô Hổ nắm lấy sợi dây trong tay, nhanh chóng tăng tốc và đi về phía nguồn phát ra âm thanh.
Ngay khi họ đi ngang qua một thành viên trong đội đang cầm giáo, họ nhìn thấy anh ta đang ôm bụng đau đớn rồi ngã xuống đất.
Ngô Hổ muốn kiểm tra anh ta. Nhưng lại nghe thấy tiếng động lớn tương tự phát ra từ tầng trên phía trên họ.
Loại tiếng động lớn này Chu Bạch quá quen thuộc. Đây là âm thanh hắn tạo ra khi dùng chân mèo đập cửa.
Hắn nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy mặt xanh nanh vàng trong sương mù, đứng cạnh căn phòng với tờ giấy màu đỏ.
Hắn ngay lập tức có một cảm giác không tốt.
Hai tiếng phá cửa này chắc hẳn đã phá vỡ cánh cửa có dán tờ giấy đỏ trên đó.
Những kẻ phản bội ngày nay lá gan đều lớn như vậy sao?
Chu Bạch ở trong sương mù, chỉ có thể nhìn thấy trước mặt lóe lên mấy bóng người.
Ngược lại, Ngô Hổ bước tới chỗ thành viên trong đội đang ôm bụng nằm trên mặt đất.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Đau quá, đau bụng quá, hình như ăn phải thứ gì không tốt."
Sương mù khiến Chu Bạch đứng trên vai Ngô Hổ không thể phân biệt rõ ràng biểu tình trên mặt hắn.
Tuy nhiên, Chu Bạch mơ hồ cảm thấy mọi chuyện xảy ra thật sự rất kỳ lạ.
“Các ngươi ở lại đây, ta đi xem bên kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì.”
Ngô Hổ bỏ đồng đội lại phía sau, tiếp tục đi về phía vừa phát ra âm thanh.
Trên quãng đường ngắn ngủi, họ gặp ít nhất hai hoặc ba thành viên trong đội nữa, những người này cũng đang ôm bụng nằm dưới đất.
“ Mèo ca, có gì đó không ổn.”
Ngô Hổ cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
“Cả nhà họ Ngô của các ngươi đều có chuyện gì đó, ngươi không nhận ra sao?”
Ngô Hổ nghe được lời này có chút không vui.
"Mèo ca, ngươi sao có thể nói như vậy?"
Chu Bạch chỉ có thể bất đắc dĩ dùng chân mèo gõ gõ đầu gỗ của anh ta.
“Cứ chờ xem, nhà họ Ngô của ngươi đã thủng lỗ chỗ rồi.”
Ngô Hổ nghe được tính từ này liền sửng sốt.
Tốc độ bước chân của anh ta nhanh hơn, như thể muốn thoát khỏi vấn đề này.
Nhưng Chu Bạch không cho anh ta cơ hội trốn thoát này.
“Muốn xem kẻ phản bội là ai không?”