Chương 291: Bí mật của lão Vương (2)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,068 lượt đọc

Chương 291: Bí mật của lão Vương (2)

Lão Vương thấp giọng lẩm bẩm: "Nghe người khác nói..."

Sau đó ngẩng đầu, nhận lấy xấp tiền mà Ngô Anh đưa cho ông ta.

Đôi mắt của lão Vương chớp chớp một lúc. Nhưng ông ta không từ chối, như thể ông ta xứng đáng với đống tiền này, nó còn hơn rất nhiều so với giá trị của một miếng bánh.

Sau khi đưa tay nhận lấy tiền, ông ta cất xấp tiền đi.

Đầu tiên, Ngô Anh đưa tiền của đại bá mẫu cho lão Vương. Sau đó lấy từ trong túi ra trả tiền cho hai chiếc bánh khác.

Lão Vương cũng không từ chối, lấy tiền xong liền cất đi.

Ngô Anh lấy ba chiếc bánh mè mà lão Vương đưa tới, sau đó dùng vài mảnh giấy dầu bọc miếng bánh của đại bá mẫu.

Sau đó cô bé đặt chiếc gùi xuống, định đưa chiếc bánh mua thêm cho chú mèo con đang trốn trong gùi.

Chu Bạch cảm thấy thân thể mình ngã xuống đất, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn chằm chằm khăn quàng cổ trên mặt lão Vương.

Có rất nhiều NPC ẩn giấu bí mật trong phó bản này.

Quái nhân màu xanh lá cây Ngô Trì cần che giấu bộ mặt thật của mình và quấn mình trong chiếc áo choàng đen mỗi ngày.

Và ông già bán bánh mè này có bí mật gì mà cần phải giấu kín?

Chu Bạch nhìn chiếc khăn quàng cổ trên mặt ông ta, đột nhiên có cảm giác muốn kéo chiếc khăn quàng trên mặt ra nhìn rõ bộ mặt thật của ông ta.

Bây giờ hắn là một con mèo.

Và việc một chú mèo ngu dốt vô tình làm rơi khăn quàng cổ của người khác có vẻ khá bình thường.

Sau khi ý nghĩ của Chu Bạch xuất hiện trong đầu, hắn lập tức quyết định ra tay.

Vì vậy, Ngô Anh đặt giỏ xuống không bao lâu, cô bé nhìn thấy mèo con trong giỏ đột nhiên nhanh chóng nhảy ra ngoài.

Con mèo đen nhỏ nhảy ra khỏi giỏ và dùng hai chân trước chộp lấy giỏ của lão Vương. Sau đó, giậm chân sau và nhảy tới trước mặt ông ta.

Ngay sau đó, chân mèo của hắn móc vào chiếc khăn quàng cổ của lão Vương.

Sau đó, chân mèo kéo ra, khăn quàng cổ quấn trên mặt lão Vương bị chân mèo xé rách.

Ngô Anh có chút lo lắng, muốn ôm mèo con đột nhiên phát điên.

Chiếc khăn vướng vào móng vuốt của con mèo và rơi xuống đất cùng với nó.

Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy lão Vương có chút hoảng sợ, muốn lấy tay che mặt. Tuy nhiên, vẻ mặt của ông ta vẫn thu hút ánh mắt của Chu Bạch.

Đó là một khuôn mặt vuông đầy mụn nhọt. Hai bên mặt trái và phải của ông ta dường như đã bị nhiễm độc, đều đã bắt đầu thối rữa.

Chu Bạch không lạ gì loại da thối rữa này.

Hàng đêm, khuôn mặt của lũ quái vật liên tục tấn công ngôi nhà cổ cũng trông như thế này.

Trên chân mèo của Chu Bạch, chiếc khăn quàng cổ vốn được móc bởi chân hắn đã bị gió thổi bay vào chân lão Vương.

Lão Vương quay lưng lại với họ, nhặt chiếc khăn quàng cổ dưới đất lên rồi quấn quanh mặt.

Ánh mắt Chu Bạch vẫn đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vuông vức của ông lão.

Sau đó Ngô Anh ôm trọn cả người hắn.

"Xin lỗi, xin lỗi, là lỗi của cháu. Con mèo cháu nuôi quá không hiểu chuyện. Lão Vương, ông không sao chứ?"

Ngô Anh ôm mèo con lùi lại một bước, sợ lão Vương sẽ nổi giận với mèo con.

Chu Bạch được Ngô Anh ôm vào lòng, ánh mắt vẫn nhìn về phía lão Vương.

Thấy ông ta quấn nửa dưới khuôn mặt của mình bằng một chiếc khăn quàng cổ, nghe thấy lời xin lỗi của Ngô Anh và quay mặt sang một bên.

Sau đó Chu Bạch nhìn thấy ông ta lộ ra ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

Ngô Anh có thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong biểu hiện của lão Vương. Vì vậy, đôi tay ôm chặt mèo con bắt đầu run rẩy trong vô thức.

"Thực xin lỗi lão Vương, thực xin lỗi, cháu cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không biết."

Ngô Anh vừa nói vừa lặng lẽ nhặt chiếc chiếc gùi trên mặt đất lên rồi cùng mèo con bỏ chạy.

Chu Bạch muốn nói với Ngô Anh, ngươi tại sao lại chạy?

Đặt ta xuống và đánh ông ta.

Đánh ông ta cho đến khi ông ta nói ra tất cả bí mật của mình.

Nhưng Ngô Anh căn bản không cho hắn cơ hội này, ngược lại ôm mèo con trong tay, cấp tốc chạy vào trong rừng cây gần đó.

Ngô Anh dừng lại dưới gốc cây, đặt chiếc gùi và chú mèo con bất đắc dĩ trong tay xuống.

Cô bé dựa vào thân cây, thở hồng hộc rồi bắt đầu mắng mèo con.

"Mèo đen nhỏ, bé làm như vậy không đúng, sao có thể xé khăn quàng cổ của người khác? Lão tộc trưởng đã dạy chị từ nhỏ phải lễ phép và tôn trọng người khác."

Ngô Anh thấy mèo con cúi đầu xuống, nghĩ nó nên biết rằng mình đã sai.

Cô không tiếp tục mắng hắn nữa mà đưa chiếc bánh mè đặc biệt mua cho hắn trước mặt.

"Ồ, có lẽ chị không còn mua được bánh mè của lão Vương được nữa. Đây là chiếc bánh ngon duy nhất chị có thể mua được rồi."

Ngô Anh cũng cầm trên tay một chiếc bánh mè, mặc dù có chút thất vọng nhưng cũng không ảnh hưởng gì sự thèm ăn của cô bé.

Sau khi phàn nàn, cô bé cắn một miếng bánh mè lớn.

Lần tiếp theo, Ngô Anh và Chu Bạch mỗi người đều ăn bánh mè.

Sau khi Ngô Anh ăn xong bánh mè, cô bé bắt đầu hái thuốc ở khu rừng gần đó.

Chu Bạch không biết gì về dược lý. Nhưng nhìn Ngô Anh hái thảo dược, hẳn là cô bé cũng không biết nhiều lắm.

Bởi vì Chu Bạch tận mắt nhìn thấy, Ngô Anh túm rất nhiều cỏ dại ném vào trong gùi.

Chu Bạch nhìn thấy cảnh này không khỏi lắc đầu.

Lỡ như Ngô Trì cũng không hiểu dược lý, thì càng dùng những loại thảo dược này thì vấn đề lại càng nghiêm trọng hay sao?

Khó trách nhị bá mẫu (*) không cho Ngô Anh ra ngoài hái thuốc. Hóa ra là bà sợ cô bé sẽ hại chết con trai mình.

(*) Những Chương trước mình để dì hai, nhưng xét về cách xưng hô nên xin đổi lại thành nhị bá mẫu nha

Chu Bạch dựa vào gốc cây, Ngô Anh không bao lâu liền cầm một gùi đầy thảo dược đi về phía hắn.

Sau đó, Chu Bạch lại nhảy vào trong gùi, trốn trong đám thảo mộc theo Ngô Anh trở về nhà cổ của nhà họ Ngô.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right