Chương 441: Quà tặng của A Trâ

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,532 lượt đọc

Chương 441: Quà tặng của A Trâ

Chu Bạch bất đắc dĩ nở nụ cười, ngẩng đầu đối A Trân nói: “Áo đôi hả?”

A Trân lập tức xấu hổ che mặt lại.

"Nói thẳng chi vậy nè."

Chu Bạch lấy toàn bộ quần áo ra, nhìn thấy trên đó in hình con gấu nhỏ giống hệt như vậy, không nhịn được đưa tay che mặt lại.

Cái này lại có thể trách được ai đây?

Bản thân Chu Bạch cũng khen trang phục của A Trân đẹp.

Hắn còn hỏi cô và A Long có áo đôi không nữa kìa.

Chẳng phải sẽ rất hợp lý nếu ai đó tặng hắn một cái sao?

"Anh cảm động quá hả? Không cần như vậy đâu, đối với em mà nói, đây chỉ là một chuyện rất đơn giản thôi mà."

A Trân nhìn thấy Chu Bạch che mặt, lại hiểu lầm ý tứ của hắn.

Chu Bạch cũng không ngờ rằng người mà phó bản này cứu được cuối cùng lại là chính mình.

Nếu biết A Trân sẽ cho mình bộ quần áo tương tự, Chu Bạch mới không chủ động yêu cầu sửa cửa cho người khác rồi.

Hắn nên nhốt mình ở nhà, dùng đinh sắt đóng chặt cửa và dùng nhiều vật nặng chặn phía sau cửa để những người bên ngoài muốn giết hắn không thể vào được.

Chu Bạch nghĩ đến điểm này, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài.

Bây giờ mọi chuyện đã phát triển đến mức này, vẫn phải tìm cách giải quyết.

Hắn ngẩng đầu lên và nhìn A Trân.

Mặt khác, A Trân lập tức xấu hổ quay mặt đi.

Chu Bạch nhìn cô, trong lòng cẩn thận cân nhắc lời nói của mình.

"Không biết em có từng nghe nói qua một truyền thuyết hay không?"

A Trân tò mò quay đầu nhìn Chu Bạch: "Truyền thuyết gì thế?"

"Đôi tình nhân cùng nhau đốt áo đôi, tương lai có thể hạnh phúc, cùng nhau sống trọn đời."

Đương nhiên, truyền thuyết này chỉ là lời nói dối mà Chu Bạch tạm thời bịa ra.

Nghe xong lời này, A Trân càng cười vui vẻ hơn.

"Không ngờ anh còn có ý nghĩ như vậy nữa đó."

A Trân lại không có nghe ra trọng điểm trong lời nói của Chu Bạch.

Chu Bạch chỉ có thể cầm lên trong tay chiếc áo phông màu xanh lá cây, lại nói: "Vậy chúng ta cùng nhau đốt hai bộ quần áo này đi."

Lần này A Trân thu hồi nụ cười.

"Nhưng nếu A Long không chết, em cũng không thể cùng anh sống hạnh phúc được."

Nói xong, cô đứng dậy khỏi ghế sô pha.

"Đợi chúng ta giết A Long, chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi. "

Cuộc trò chuyện giữa hai người này hoàn toàn không phải trên cùng một băng tần.

"Em đã nghĩ kỹ rồi. Khi ngày chúng ta giết A Long, chúng ta sẽ cùng nhau mặc bộ quần áo này để A Long nhìn kỹ chúng ta trước khi hắn chết."

Chu Bạch nghe A Trân nói, thật sự rất là cảm thán.

Oa, các ngươi chơi, thật là thật biến thái a.

"Em nói cho anh biết nha, nhất định phải giữ gìn bộ quần áo này thật tốt đó. Đừng làm mất, ngày nào em cũng đến đây kiểm tra nga."

A Trân hai tay chống nạnh, làm bộ nghiêm túc hướng về phía Chu Bạch nói xong, nhưng lại nhịn không được cười lên.

Nói đến đây chẳng phải cô đã cắt đứt ý đồ hắn âm thầm đem quần áo tiêu hủy sao?

Chu Bạch cũng muốn cứu vãn chút gì đó, nhưng sau khi nói xong lại nhìn thấy A Trân đi về phía cửa,

“Ngày mai A Long được nghỉ ngơi, hôm nay có thể sẽ về sớm một chút. Em phải về trước. "

Cô giẫm lên giày cao gót, lắc lư đi về phía cửa phòng Chu Bạch

Đang định mở cửa, cô cũng không quên quay lại và nói với Chu Bạch một lần nữa.

"Anh phải cẩn thận, em sẽ kiểm tra thật kỹ đó."

Nói xong, cô càng cười vui vẻ hơn, mở cửa bước ra ngoài.

Chu Bạch nhìn bóng lưng cô, trong tay ôm bộ quần áo gấu xanh, muốn vươn tay ra hét với cô: "Chớ đi a”.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không thực hiện ý tưởng này,

Chu Bạch lấy bộ quần áo ra trải trên ghế sô pha, ngồi cạnh bộ quần áo định sắp xếp lại suy nghĩ của mình,

Hiện tại hắn đã có bộ quần áo màu xanh này, thì điều đó cũng có nghĩa là khả năng người chết trong giấy báo tử là chính mình cũng đã tăng lên.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là không có khả năng người khác sẽ chết khi mặc bộ quần áo này.

Hơn nữa dựa theo kích thước bộ quần áo này, kỳ thật hiện tại đã trở thành tất cả mọi người đều có thể trở thành người chết.

Chu Bạch đau đầu, toàn thân dựa vào trên ghế sô pha,

Nếu là như vậy, vậy hắn có lẽ phải suy nghĩ lại chuyện ngày mai đi sửa cửa.

Có lẽ không đi thì tốt hơn?

Nhưng chuyện này là do Chu Bạch tự mình đưa ra, đột nhiên nói không đi, giá trị cừu hận có thể lại bị kéo lên hay không?

Chu Bạch ngồi ở nhà một mình, trong đầu suy nghĩ những chuyện này.

Thời gian đã đến hai giờ chiều.

Đúng như A Trân nói, hôm nay A Long về nhà sớm.

Ở nhà không có live stream (phát sóng trực tiếp), hai người bọn họ cũng không có tranh cãi.

Đánh giá cuộc trò chuyện nghe được từ góc độ của Chu Bạch, hai người dường như không khác gì đôi tình nhân trẻ bình thường.

Chu Bạch đứng dậy vươn vai. Hắn mở tủ lạnh và lấy ra một ít đồ ăn, sau đó ngồi lại trên ghế sofa, lấy ra hai tờ giấy có viết quy tắc, bắt đầu nghiên cứu lại.

Cứ như vậy, lại là sáu giờ chiều.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, tiếng bước chân của bố Lâm nghe rất mệt mỏi, lại từ cuối hành lang truyền đến.

Chu Bạch đứng dậy đi đến bên tường, bật đèn trong phòng khách,

Lúc này, hắn nghe thấy tiếng bước chân của bố Lâm, âm thanh đó dừng lại trước cửa phòng hắn.

"Cốc, cốc, cốc..."

Tiếng gõ cửa vang lên.

Chu Bạch quay đầu liếc nhìn ánh hoàng hôn ngoài nhà, sau đó mở cửa trước mặt.

Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt của bố Lâm chìm xuống, ánh mắt lại càng hốc hác hơn:

“Ngày mai lúc bốn giờ chiều. "

Ông ta mặt không biểu cảm nhìn Chu Bạch.

Sau khi Chu Bạch phản ứng một lúc, hắn mới nhận ra điều ông ta nói là để cho hắn có thời gian sửa cửa vào ngày mai.

Chu Bạch nhìn bố Lâm đứng trước mặt, trong lòng thầm nghĩ: Bằng không thì đổi thời gian thì thế nào nhỉ?

Chủ yếu là dạo này hắn thực sự không muốn rời khỏi nhà.

"Ta hi vọng ngươi giữ lời, đừng để ta lại hận ngươi."

Đáng tiếc, bố Lâm nói hai chữ này đã chặn đường lui của Chu Bạch.

Chu Bạch chỉ có thể rút lại lời vừa nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right