Chương 440: Hoà dịu mâu thuẫ

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,297 lượt đọc

Chương 440: Hoà dịu mâu thuẫ

Khi cửa mở, Chu Bạch nhìn thấy mẹ Lâm với mái tóc rối bù, trên tay cầm thùng rác, vừa đi đến cửa nhà mình.

“Chào buổi sáng, cô có muốn xuống đổ rác không?”

Chu Bạch giả vờ thản nhiên chào hỏi bà ta.

Vừa nói, ánh mắt hắn vừa liếc nhìn thùng rác đang cầm trên tay.

Nhưng chỉ một cái liếc mắt, đã khiến Chu Bạch trong lòng rung động.

Không có gì bất thường về thùng rác đó.

Nhưng kết hợp với điều kiện sống của Lâm gia và những quy tắc mà Chu Bạch có được, có vẻ có chút không bình thường.

Chu Bạch nhìn thấy trong thùng rác mẹ Lâm đang để nguyên một con gà nướng.

Con gà nướng bị vứt vào thùng rác mà không thèm cắn một miếng nào.

Một gia đình chỉ dựa vào một người khuyết tật để kiếm tiền, cuộc sống hàng ngày của họ sao có thể lãng phí như vậy?

Là vì tình trạng hiện tại của bố Lâm mà họ không muốn ăn, hay là vì lý do khác?

Quy tắc sinh tồn thứ năm vào ban đêm trong tòa nhà Hạnh Phúc.

[Ngươi có thể nhận lời mời từ hàng xóm và đến thăm nhà họ. Nhưng hãy nhớ, đừng ăn gì khi sang nhà người khác nhé. ]

Chu Bạch nghĩ tới quy tắc này không khỏi cau mày.

“Chào buổi sáng.”

Mẹ Lâm không chú ý tới biểu cảm bất thường trên mặt Chu Bạch nên cũng chào hắn như vậy.

Hành vi của Chu Bạch cùng mẹ Lâm dọn dẹp hành lang hai ngày trước vẫn thành công trong việc xoa dịu mối quan hệ giữa mẹ Lâm và hắn rất nhiều.

Tuy nhiên, bố Lâm vẫn cầm dao đứng trước cửa Chu Bạch, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Chu Bạch và mẹ Lâm, vẻ mặt ông ta càng trở nên khó coi.

Chu Bạch rời mắt khỏi thùng rác trong tay mẹ Lâm, không có ý định nêu ra bất kỳ câu hỏi nào về hiện tượng kỳ lạ mà hắn vừa chứng kiến.

“Lại muốn làm gì đây?” Bố Lâm cảnh giác nhìn Chu Bạch.

Và Hùng Hùng lúc này cũng đã bước ra khỏi nhà, im lặng đứng sang một bên, mặt không biểu cảm nhìn Chu Bạch.

Không ngờ cả gia đình đều có mặt.

Chu Bạch hơi cong khóe miệng, nhìn bố Lâm, nói với ông ta: "Tôi đã phá cửa nhà ông, có lẽ là lỗi của tôi, có lẽ ông có thể cho tôi một cơ hội để bù đắp những sai lầm mà tôi đã gây ra."

Hùng Hùng vốn cho rằng Chu Bạch sẽ tiết lộ chuyện ngày hôm qua cậu bé đã nói dối trước mặt bố mẹ mình.

Mà đối với việc này, cậu bé vốn đã nghĩ tới phản bác, lại không ngờ Chu Bạch từ đầu đến cuối đều không có ý định tiếp tục tranh cãi chuyện này.

Hùng Hùng lạnh lùng nhìn Chu Bạch, bắt đầu có chút mơ hồ không biết mình nên làm gì.

Bố Lâm cũng cảm thấy rất bối rối.

"Đừng cố giở trò, ta không có khả năng tin tưởng ngươi đâu."

Đối mặt với câu hỏi của bố Lâm, Chu Bạch lộ ra vẻ mặt có chút tổn thương.

“Không ngờ bây giờ ngay cả cơ hội để bù đắp lỗi lầm của mình cũng không có nữa sao.”

Bố Lâm nhìn thấy vẻ mặt của Chu Bạch thì sửng sốt.

Mẹ Lâm đang ôm thùng rác bên cạnh lập tức trừng mắt nhìn ông ta.

"Mặc kệ lão, muốn bù đắp thì cứ việc nói đi."

Chu Bạch đối với mẹ Lâm tỏ vẻ cảm kích sau, hắn mới tiếp tục nói.

"Ta nghĩ như vầy, đã phá cửa thì nên sửa lại."

Chu Bạch nói xong, nhìn vẻ mặt ba người rồi nói thêm.

"Ta sửa cửa khá giỏi đó, lần trước cửa tủ bị hỏng cũng là ta tự mình sửa chữa."

Bố Lâm vẫn cảnh giác đối với Chu Bạch, nghe hắn đề nghị, trầm mặc không nói gì.

Hùng Hùng đứng nhìn Chu Bạch, vẻ mặt càng ngày càng âm trầm.

Cả nhà chỉ có mẹ Lâm nghe xong gật đầu với Chu Bạch.

"Ta nghĩ cậu có tâm như vậy rất hiếm thấy."

Chu Bạch nghe được lời này, trong lòng âm thầm mừng rỡ, hình như có chuyển biến tốt?

Bây giờ đã là chín giờ sáng, cũng là ngày thứ tư Chu Bạch tiến vào phó bản này.

Nếu như Chu Bạch lại phải vào nhà người khác, thời điểm hiện tại chắc chắn sẽ thích hợp hơn.

“Vậy để tôi chuẩn bị đi sửa cửa cho các ngươi.”

Hắn định rèn sắt khi còn nóng, nói xong quay người định quay về phòng lấy dụng cụ.

Lúc này, mẹ Lâm ngăn cản hắn: “Chờ một chút.”

Chu Bạch bối rối quay đầu lại: “Các ngươi không muốn tiếp nhận lời xin lỗi của tôi sao?”

Bố Lâm nghe vậy, hai mắt gần như trợn trừng lên.

“Xế chiều ngày mai lại tới a.”

Mẹ Lâm nói với Chu Bạch, sau đó quay mặt về phía bố Lâm.

"Ngày mai là ngày nghỉ, ông có thể ở nhà trông chừng hắn, nhưng hiện tại ông đừng đứng ở đây nữa, đi làm đi."

Chu Bạch cảm thấy kéo dài thời gian đến ngày mai cũng không có ảnh hưởng gì lớn ... Sau đó hắn đã đồng ý.

Không nói thêm gì nữa, hắn quay người bước vào nhà.

Ngoài cửa, mẹ Lâm cũng không có tiếp tục thuyết phục, Chu Bạch đi vào nhà sau, liền ôm rác đi xuống lầu.

Chu Bạch ngồi tựa lưng vào ghế sofa trong phòng khách.

Khoảng mười phút sau, cuối cùng cũng nghe thấy bố Lâm di chuyển và từ từ rời khỏi cửa.

Chu Bạch nghe được tiếng ông ta rời đi liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không lâu sau, hắn lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

Chu Bạch mở cửa ra, nhìn thấy A Trân dựa vào khung cửa mỉm cười.

"Anh có biết em đợi lão rời đi bao lâu rồi không?"

Chu Bạch nghiêng người nhường đường cho nàng đi vào.

A Trân mỉm cười bước vào nhà, ngồi trên ghế sô pha, sau đó thần bí nói với Chu Bạch.

"Em mua quà cho anh rồi nè. Anh có muốn đoán xem em đã mua gì cho anh không?"

Chu Bạch nhìn thấy A Trân đang cầm một chiếc túi chuyển phát nhanh trên tay. Chiếc túi dường như đủ lớn để chứa một bộ quần áo.

Chu Bạch nhìn thấy vậy, trong lòng đột nhiên có dự cảm không tốt.

"Anh nghĩ... Nếu như anh không đoán thì tốt hơn..."

A Trân nhìn thấy phản ứng của Chu Bạch, che miệng lại cười lớn.

"Ghét ghê nè, bộ dạng này của anh giống như đang bị em bắt nạt vậy. Ôi, thật là, không đoán liền không đoán. Đây này, anh mở ra xem đi."

A Trân mỉm cười nhìn Chu Bạch, duỗi tay giơ ra, đặt túi chuyển phát nhanh vào trong tay Chu Bạch.

Chu Bạch cầm túi chuyển phát nhanh, trán toát mồ hôi lạnh.

Hắn chỉ mở một góc và nhìn thấy một vật thể giống như tấm vải màu xanh lá cây xuất hiện trước mắt.

Nếu Chu Bạch đoán đúng thì bên trong là một chiếc áo phông màu xanh lá cây có in hình một chú gấu nhỏ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right