Chương 363: Tiểu bạch kiểm từ đâu tới?
[5. Trong Rừng Đen, động vật không thể đi bằng bốn chân. Nếu vô tình nhìn thấy thì chắc chắn là ảo giác, hãy rời khỏi nơi ngươi đang ở ngay lập tức. ]
[6. Thịt sẽ mọc trên cây, đó là chuyện rất bình thường. ]
[7. Người khổng lồ là người ăn chay, người khổng lồ là người ăn chay, người khổng lồ là người ăn chay. ]
[8. Không được phép đốt lửa trong rừng. Nếu ngươi nhìn thấy, hãy nhắm mắt lại và tránh xa chúng. ]
Chu Bạch đọc hết quy tắc, sau đó, trong đầu hắn vang lên âm thanh của hệ thống.
[Nhận thấy ký chủ đã nhận được các quy tắc mới và bây giờ một tùy chọn không chính xác đã được đánh dấu cho ngươi. ]
[Lưu ý thứ ba khi vào Rừng Đen là sai. ]
Chu Bạch nhìn lưu ý sai.
[Nếu như ngươi muốn thuận lợi đến chỗ cần đến, hãy nhớ đi theo lộ trình được đánh dấu trên bản đồ. ]
Bản đồ?
Nhưng có vẻ như không có bản đồ quanh đây nha.
Chu Bạch theo thói quen của mình, đi vòng qua phía sau tấm biển gỗ trước. Kết quả là hắn vậy mà tìm được một tấm bản đồ đằng sau tấm biển gỗ.
"Bản đồ? Tiểu tử ngươi không tệ lắm.”
Hans ngạc nhiên khen ngợi Chu Bạch.
Chu Bạch không cảm thấy đây là chuyện khó khăn, sau khi mỉm cười cúi đầu nghiên cứu nội dung trên bản đồ.
Lúc này, có mấy người từ phía sau lao ra.
"Bản đồ? Bản đồ ở đâu?"
Chu Bạch và Hans nhanh chóng nhường đường cho bọn họ.
Sau đó, những người có vẻ ngoài hung dữ vừa rồi cũng lấy được một tấm bản đồ đằng sau tấm biển gỗ. Nhưng ở đó chỉ còn lại một tấm bản đồ nên những người đến muộn chỉ có thể trở về tay không.
"Khu rừng tối tăm này lớn như vậy, lại không có bản đồ, làm sao có thể tìm được ác long?"
Chu Bạch cầm bản đồ đứng ở bên cạnh. Nghe được nghi vấn của bọn họ, rất muốn nói cho bọn họ.
Ngay cả khi ngươi có được bản đồ, ngươi vẫn không thể tìm thấy con ác long đâu.
Hơn nữa, theo thông báo lỗi của hệ thống vừa rồi, rất có thể trên bản đồ này vẫn còn tin tức sai lầm.
Những người vừa rồi trông hung dữ vốn ở cùng một nhóm. Vì vậy, chỉ nhận được một bản đồ không có ảnh hưởng gì đến họ.
Những người khác không có bản đồ thì gặp chút rắc rối.
"Thủ vệ đại ca, tại sao ở đây chỉ có hai bản đồ thế này? Khi nào mới có bản đồ mới?"
Một cậu bé gầy gò ốm yếu với làn da trắng ngần hỏi người bảo vệ hai bên. Nhưng người bảo vệ dường như chỉ đưa ra cảnh báo và từ chối nói một lời về bất cứ điều gì khác.
Ánh mắt Chu Bạch chuyển từ bản đồ sang những người khác.
Ngoại trừ nhóm cướp đó ra, những người còn lại là, một, hai, ba...
Tê......
Vừa vặn 4 người.
Nếu thêm Hans bên cạnh, chẳng phải đã tập hợp được năm người bạn cùng một lúc sao?
Chu Bạch chỉnh lại cổ áo, giả vờ cầm bản đồ, đi đến một nơi tương đối dễ thấy.
Hành vi của hắn nhanh chóng thu hút người trẻ tuổi tuyên bố đã "giết bảy người một lúc".
“Hắc, chào buổi tối, đại ca. Tôi cảm thấy sau khi vào Rừng Đen thì ngươi có thể sẽ cần người bảo vệ nha."
Nói xong, anh ta đưa thắt lưng cho Chu Bạch xem.
"Ngươi nhìn thấy mấy chữ phía trên này không? Ta có thể một lần giết bảy người đó nha."
Chu Bạch mỉm cười, hướng anh ta đưa tay ra.
"Ta nghĩ có lẽ ta đang cần. Rất vui được gặp ngươi. Ta tên là Chu Bạch."
Chàng trai trẻ bắt tay với Chu Bạch.
"Chu... Bạch… tên của ngươi thật khó phát âm quá đi. Xin chào, mọi người gọi ta là Tiểu thợ may."
Chu Bạch dẫn Tiểu thợ may đi gặp Hans.
Sau đó, vừa rồi cậu bé trông có vẻ gầy gò cũng rụt rè bước đến trước mặt Chu Bạch.
"Xin chào, tôi không có bản đồ, tôi có thể đi cùng anh được không?"
Chu Bạch còn chưa kịp trả lời thì Tiểu thợ may đã đi tới, nhiệt tình vòng tay qua vai cậu bé.
"Không thành vấn đề, chỉ là nhiều người mà thôi, ta có thể cùng một chỗ bảo vệ.”
Nhưng cậu bé lại bị động tác nhiệt tình của Tiểu thợ may làm cho sợ hãi, lập tức hất tay anh ta ra, tránh sang một bên.
"Ta... ta không quen người ở quá gần ta."
Tiểu thợ may thờ ơ xua tay: "Nhiều vấn đề như vậy sao. Ai, không có việc gì không có việc gì.”
Chu Bạch trầm ngâm nhìn thân hình nhỏ nhắn của đối phương .
Sau đó hắn lịch sự nói với đối phương.
"Ta tên Chu Bạch, hoan nghênh các ngươi tham gia cùng ta."
Cậu bé do dự một chút, sau đó bắt chước hành vi vừa rồi của Chu Bạch, chủ động đưa tay ra.
"Tôi tên Kel... Kelly."
Chu Bạch nhẹ nhàng nắm tay cậu bé, hai người chính thức quen nhau từ đó.
Hans nhìn dáng vẻ của Kelly, đối với vướng víu càng mang càng nhiều, hơi có chút bất mãn.
Nhưng anh vẫn chào Kelly rồi tìm một góc ngồi một mình.
Tiểu thợ may vẫn còn nhiệt tình, lập tức lại đến bên cạnh Kelly.
"Hắc, tiểu gia hỏa. Ngươi thân thể nhỏ bé thế này, còn muốn đánh rồng cưới công chúa sao?"
Tiểu thợ may cuối cùng cũng gặp được người thấp bé hơn mình, đương nhiên hết sức đắc ý.
Nhưng Kelly tựa hồ không quá vui lòng khi phải đối mặt với anh ta.
Vừa đến gần, cậu bé liền co rúm người lại, sau đó trốn ở phía sau Chu Bạch.
Chu Bạch biết Kelly muốn tiến vào Rừng Đen, chắc chắn không phải muốn cưới công chúa.
Về mục đích tiến vào Rừng Đen, Chu Bạch cảm thấy hiện tại không phải là thời điểm tốt nhất để tìm hiểu.
Điều quan trọng nhất bây giờ là tập hợp năm người bạn để đi cùng nhau.
Chu Bạch nghĩ tới đây, chuyển sự chú ý sang hai người còn lại.
Lúc này, một người trong số họ lại có xung đột với nhóm cướp.
Đó là một nam sinh cao lớn. Dù biết anh ấy là con trai nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của anh ấy, chỉ có thể dùng từ "đẹp" để miêu tả về anh ấy.
Và sự xuất hiện của anh ấy đương nhiên khơi dậy sự bất mãn của nhóm cướp.
"Từ đâu ra tiểu bạch kiểm thế này? Đẹp trai như vậy, trên mặt thật sự phải có hai vết cắt mới tốt."
Chu Bạch nghe thấy thanh âm bên cạnh, vội vàng nhìn sang.
Sau đó nhìn thấy anh chàng đẹp trai nhanh chóng bị mấy tên cướp đẩy ngã xuống đất. Và lá thư anh ấy bỏ trong túi cũng rơi xuống.
Anh ấy đưa tay định nhặt nhưng một tên cướp đã đến trước và nhặt được bức thư.
"Nữ hoàng thân mến, hãy cưới tôi nhé?
Con bà nó, ngươi đủ can cảm nha!"