Chương 304: Bình yên trước cơn bão (2)
Chu Bạch rời mắt khỏi Ngô Hổ.
Sau đó hắn đột nhiên phát hiện, Ngô Xung đứng ở đám người phía trước quay đầu nhìn về phía Chu Bạch.
Dường như anh ta cũng nhận thấy có điều gì đó không thích hợp với con mèo đen nhỏ.
Chu Bạch cảm thấy bị một kẻ có thể là nhân vật phản diện nhắm tới không phải là chuyện tốt. Hắn đem thân thể mình ẩn trong bóng tối.
Ngô Xung cũng quay đầu lại, không nhìn hắn nữa.
Trận chiến bảo vệ đêm nay diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Quái vật tấn công số lượng không lớn, phần lớn đều bị cung thủ của đội thứ ba tiêu diệt.
Khi đến gần chướng ngại vật, chúng nhanh chóng bị trường thương cắm sẵn ở đó đâm xuyên qua đầu.
Tối nay không có ai bị thương cả.
Khi lũ quái vật ngừng tấn công, Chu Bạch có thể nhìn thấy Ngô Hổ hưng phấn đến mức muốn bay lên.
Đây là lần đầu tiên anh ta độc lập bố trí trận chiến bảo vệ. Tất nhiên sẽ rất vui khi đạt được chiến thắng áp đảo như vậy.
Nhưng không biết vì sao, Chu Bạch lại mơ hồ cảm thấy bất an. Cũng giống như trước khi cơn bão đến, sẽ luôn sóng yên gió lặng.
Sau khi trận chiến bảo vệ kết thúc, Chu Bạch tìm được cơ hội quay trở lại chiếc gùi của Ngô Anh. Sau đó theo cô bé về phòng.
Vẫn như cũ, sau khi Ngô Anh ngủ say, hắn lặng lẽ lẻn ra khỏi kho chứa đồ bên cạnh.
Kể từ khi con chuột cả gan dám đánh Chu Bạch đêm qua, nó dường như đang tránh mặt Chu Bạch, không nhìn thấy nó khi đi ngang qua nhà kho tối nay.
Chu Bạch có chút bối rối, nhưng cũng không có dừng lại.
Sau khi đến hành lang bên ngoài phòng, hắn theo thói quen thường ngày của mình là kiểm tra vị trí hiện tại của đội tuần tra.
Lần này, hắn nhìn thấy đội tuần tra đang tuần tra lên tầng cao nhất, cách hắn rất xa.
Vì thế Chu Bạch tràn đầy tự tin đi vào hành lang.
Tuy nhiên, sau khi đi được một đoạn, hắn bắt đầu nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Bởi vì có vẻ như sương mù đang dần bắt đầu lan ra xung quanh.
Chu Bạch vội vàng dừng lại.
Lần này Ngô Hổ không có ở bên cạnh Chu Bạch, hắn cũng không mang theo sợi dây. Vì thế chỉ có thể tạm thời đứng yên chờ sương mù tan đi.
Nhưng vào lúc này, trong căn nhà cổ yên tĩnh trong đêm khuya, Chu Bạch nghe thấy dường như có tiếng bước chân, từ xa đến gần, từ trong sương mù truyền tới.
Chu Bạch chỉ có thể đứng tại chỗ, nửa bước cũng không thể di chuyển. Sương mù trước mắt ngày càng dày đặc hơn.
Không lâu sau, Chu Bạch chỉ có thể nhìn thấy một màn sương trắng mênh mông.
Sự cản trở của sương mù khiến Chu Bạch cảm thấy bất an.
Vì thế tiếng bước chân càng ngày càng gần càng thử thách thần kinh của hắn.
“Soạt, soạt, soạt…”
Tiếng bước chân ngày càng rõ ràng, như thể liên tục đánh vào não Chu Bạch. Toàn thân hắn trở nên căng thẳng, luôn cảnh giác với những thay đổi có thể xảy ra xung quanh mình.
Ngay lúc hắn đang vô cùng căng thẳng, đột nhiên nghe thấy một tràng cười khanh khách vang lên từ bên tai.
Trước mắt Chu Bạch, một chút ánh sáng ấm áp dường như sáng lên.
Khi ánh đèn từ từ sáng lên, giúp hắn nhìn rõ nguồn gốc của tiếng cười, những dây thần kinh căng thẳng của hắn dường như giãn ra ngay lập tức.
Xuất hiện trước mặt hắn là một nhóm người đang vui vẻ. Những người đó trông rất quen thuộc.
Tựa như lúc này tất cả những người từng xuất hiện trong cuộc đời Chu Bạch đều cùng xuất hiện trong đám đông này.
"Chu Bạch, không có quỷ dị hàng lâm, cũng không có ô nhiễm. Nhanh đến đây, chúng ta đều đang ăn mừng."
Trong đám người vui vẻ, một cô gái nở nụ cười rạng rỡ với Chu Bạch, vui vẻ vẫy tay chào hắn.
"Mau tới đây, lại đây."
Trong nội tâm Chu Bạch nhất thời cảm động. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng lắc đầu và nhắc nhở mình phải tỉnh táo hơn.
Tất cả đều là giả, tất cả đều là giả.
Hắn không ngừng nhắc nhở mình.
Đây là mối nguy hiểm mà những người bị mắc kẹt trong sương mù có thể gặp phải.
Chu Bạch có thể cảm giác được, dường như có vô số bàn tay đang đợi mình trong sương mù.
Bọn họ đang háo hức quan sát, chỉ cần Chu Bạch dám bước một bước, hắn sẽ lập tức bị kéo xuống vực sâu hắc ám.
Chu Bạch không ngừng nhắc nhở chính mình. Tuy nhiên, không lâu sau, tầm nhìn của hắn lại trở nên mơ hồ.
"Con trai, con về rồi, sao còn đứng ngốc ở đó? Đi rửa tay rồi qua ăn cơm thôi."
Ánh đèn vàng ấm áp quen thuộc, nhà hàng quen thuộc, một bàn đầy đồ ăn xuất hiện trước mặt Chu Bạch, khiến cho tâm đề phòng của hắn muốn sụp đổ.
Mẹ bưng canh đặt lên bàn ăn rồi nhẹ nhàng vẫy tay chào hắn.
"Sao lại đứng ở cửa thế? Mau tới đây."
Lúc này, cha cũng đặt điều khiển từ xa xuống, đi đến bàn ăn.
"Wow, dọn cả một bàn đầy những món con thích. Bà xã, em đúng là thiên vị đấy. Xú tiểu tử, nhanh đến đây đi. Nếu con không qua đây, cha sẽ ăn hết đồ ăn đấy."
Cha nói xong gắp một miếng cánh gà lên đĩa đưa lên miệng, giả vờ cắn một miếng.
Chu Bạch vô thức đưa tay về phía cha mình. Tuy nhiên, thứ xuất hiện trước mặt hắn là một bàn chân mèo lông xù.
Vì thế, mất hắn lập tức mơ hồ, nhanh chóng nhắm mắt lại, ép mình không nhìn và không lưu luyến với những hình ảnh huyễn hoặc đó.
Cố gắng hít mấy hơi thật sâu, hắn mới từ từ kìm nén cảm xúc dâng trào.
Sau khi bình tĩnh lại, những âm thanh bên tai hắn bắt đầu biến mất, xung quanh lại trở nên yên tĩnh.
Hơn nữa, nó yên tĩnh đến mức không có bất kỳ âm thanh nào cả.
Nhận ra điều này, trái tim vừa mới yên tâm của Chu Bạch lại bắt đầu nhấc lên.
Tiếng bước chân đâu rồi?
Tại sao tiếng bước chân đến gần mình vừa rồi lại biến mất?
Chu Bạch cảm giác được đỉnh đầu hình như có một hơi thở nhẹ, nhẹ nhàng phun lên tóc hắn.
Đột nhiên, hắn cảm thấy tóc mình đang lặng lẽ dựng đứng, trừng to đôi mắt.
Sau đó, hắn nhìn thấy một đôi giày vải đơn giản xuất hiện trước mắt mình.