Chương 305: Mặt xanh nanh vàng là gì?
Người đó cúi nửa người trước mặt Chu Bạch. Chu Bạch chỉ cần duỗi chân ra là có thể chạm vào y.
Vì vậy, hắn nhanh chóng ngẩng đầu lên. Sau đó, hắn nhìn thấy một khuôn mặt màu xanh lá cây với hàm răng sắc nhọn trên đỉnh đầu, đang nhìn xuống mình.
Mà trong tay y đang cầm một con dao găm.
Mũi đao giơ lên quá đầu, đối diện với đầu mèo của Chu Bạch rồi đâm xuống.
Chu Bạch nhìn thấy cảnh này, móng vuốt mèo lập tức duỗi ra.
Vào thời điểm sinh tử này, hắn không quan tâm liệu mình có vi phạm quy tắc hay không, nhảy lên bằng tất cả sức lực của mình và rời khỏi vị trí hiện tại.
Ở giữa không trung, hắn duỗi móng vuốt mèo sắc nhọn của mình cào vào mặt người mặt xanh nanh vàng.
Ngay sau đó, Chu Bạch nhìn thấy chiếc mặt xanh nanh vàng trước mặt đã bị móng vuốt mèo cào nát hoàn toàn.
Sau đó, một khuôn mặt chữ điền quen thuộc với dáng vẻ ngay thẳng xuất hiện trước mặt.
Điều 6 của quy tắc Ngô gia.
[Trong tổ trạch sẽ không có người mặt xanh nanh vàng. ]
Quy tắc này quả thực đúng.
Bởi vì thực sự không có ai có mặt xanh nanh vàng cả.
Những chiếc mặt xanh nanh vàng mà mình nhìn thấy chỉ là một chiếc mặt nạ.
Mặt nạ của Ngô Xung bị Chu Bạch cắt ra. Mà trên mặt gã ta cũng bị Chu Bạch cào một cái, để lại một vết xước nông.
Gã ta hoảng sợ lấy tay che mặt. Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy một sợi dây thừng rơi xuống từ tay gã ta.
Vì vậy, hắn nhanh chóng nhặt sợi dây lên. Sau đó, dùng chân mèo đá văng con dao găm trên tay kia.
Trên mặt đất là chiếc mặt nạ bị vỡ. Nhưng bây giờ Ngô Xung không có dây thừng hay vũ khí, lập tức chuyển từ thợ săn thành con mồi.
Gã ta chỉ có thể đứng bất động trong sương mù. Chờ đợi mèo đen nhỏ có móng vuốt sắc nhọn và sợi dây thừng tuyên bố số phận của mình.
"Ngươi cho ta đi vào, hiện tại ngươi lại muốn giết ta, ngươi thay đổi thất thường như vậy, ta thật sự không hiểu."
Chu Bạch tới gần Ngô Xung.
Ngô Xung ngã xuống đất, chỉ vào con mèo đen nhỏ, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Ngươi... Ngươi là loại quái vật gì?"
Sau đó gã ta hoảng sợ buông tay đang che vết thương xuống, sợ hãi nhìn vết máu trên đó.
"Xong rồi, xong rồi, ta bị quái vật cào xước, xong đời rồi, ta cũng sẽ biến thành quái vật."
Chu Bạch cầm sợi dây, hứng thú đi vòng quanh gã ta nửa vòng.
"Ngươi biết cũng không ít nha."
Chu Bạch nhìn miệng vết thương của gã ta, nhưng lại không thấy có biến dị gì rõ ràng.
Điều này khiến hắn lại đặt câu hỏi về móng vuốt mèo của mình.
Mà ngay khi Chu Bạch đang muốn tiếp tục tra hỏi Ngô Xung, đột nhiên nhìn thấy trong sương mù có một đôi tay nắm lấy cánh tay Ngô Xung.
Ngay sau đó, Ngô Xung từ trên mặt đất đứng lên. Toàn bộ cơ thể gã ta bị đôi tay đó kéo đi và bắt đầu chạy.
Trong sương mù, Chu Bạch miễn cưỡng nhìn ra được bên cạnh Ngô Xung còn có một bóng người nữa, nhưng ngoài cái đó ra, hắn không nhìn thấy gì khác.
Ngô Xung bị người kéo ra khỏi tầm mắt Chu Bạch.
Chiếc mặt nạ có khuôn mặt màu xanh nanh vàng vỡ ra thành nhiều mảnh và bị gã ta bỏ rơi trên mặt đất.
Chu Bạch nghe thấy phía sau có vài tiếng bước chân vội vã, hướng về phía hắn đi tới.
Hắn đoán chắc đội tuần tra đã nghe thấy tiếng động ở đây nên vội chạy tới.
Vì vậy, Chu Bạch cũng không ở lại lâu, cũng không để ý tới mặt nạ trên mặt đất.
Tay cầm sợi dây, hắn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Chu Bạch tin rằng ngày hôm sau, việc mặt xanh nanh vàng chỉ là một người đeo mặt nạ sẽ sớm được mọi người biết đến.
Đoán chừng sau này mặt xanh nanh vàng sẽ không còn xuất hiện trong sương mù nữa.
Chu Bạch cầm sợi dây đi trong sương mù, cẩn thận tránh khỏi phạm vi tìm kiếm của đội tuần tra.
Sau khi sương mù tan đi, hắn thả sợi dây xuống và lẻn trở lại phòng của Ngô Anh.
Hắn nằm trong chiếc hộp có lỗ thủng. Trong đầu vẫn đang hồi tưởng lại chuyện mình vừa gặp phải.
Tối nay Chu Bạch biết được Ngô Xung chính là mặt xanh nanh vàng.
Đây là một thông tin quan trọng.
Nhưng sau khi biết được sự việc này, nên giải quyết như thế nào?
Nếu thân phận của gã ta không bị lộ ra, về sau gã ta có thể sẽ vẫn giở trò sau lưng.
Nhưng nên vạch trần gã ta bằng cách nào?
Chu Bạch bây giờ là một con mèo, nếu một con mèo nói điều gì đó, ngoại trừ Ngô Hổ sẽ không ai tin.
Nếu như nói với Ngô Hổ, sau đó để anh ta vạch trần thì sao?
Chu Bạch nghĩ tới đã nhét một tờ giấy vào trong phòng lão tộc trưởng, nhưng lão ta căn bản không để ý tới, thậm chí còn giúp gã ta che giấu.
Với sự bảo vệ của lão tộc trưởng, cho dù Ngô Hổ có cố gắng vạch trần gã ta thì cũng khó thành công.
Nghĩ tới đây, Chu Bạch lại có chút thúc thủ vô sách đối với Ngô Xung.
Nếu không thì cứ trói gã ta lại.
Đợi kết thúc phó bản rồi thả gã ta ra?
Chu Bạch cảm thấy thủ đoạn này tuy rằng không tệ, nhưng hắn không biết Ngô Xung có phải là trùm cuối phó bản này hay không.
Nếu như không phải, vội vàng trói gã ta như vậy cũng không có tác dụng gì.
Chu Bạch đã điểm qua tất cả những người mà hắn đã tiếp xúc trong phó bản này trong đầu.
Tong quá trình đó, hắn chợt nghĩ đến một người có thể hữu dụng.
Đó là quái nhân xanh Ngô Trì.
Chu Bạch đã mấy lần nhìn thấy Ngô Trì lén lút để ý tới Ngô Xung. Mặc dù không biết y có ân oán gì với Ngô Xung.
Tuy nhiên, sẽ chẳng mất gì khi kể cho y nghe về khám phá mới này.
Chu Bạch nghĩ đến điểm này, quyết định ngày mai tìm cơ hội cùng Ngô Trì nói chuyện.
Sau khi đưa ra quyết định này, hắn yên tâm nhắm mắt lại và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Ngô Hổ lại sáng sớm tới chỗ Ngô Anh để đưa bữa sáng.
Với chiến thắng đêm qua, Ngô Hổ tỏ ra tự tin. Anh ta đặt bữa sáng lên bàn của Ngô Anh, nháy mắt với Mèo ca, rồi rời đi mà không dây dưa gì.