Chương 306: Lão Vương leo núi
Hôm nay Ngô Hổ không có tới cướp tiểu mèo đen, Ngô Anh đương nhiên vui mừng.
Sau khi người và mèo chia nhau đĩa bữa sáng xong, Ngô Anh lại lấy chiếc gùi ra.
"Chị ra ngoài thu thập thảo mộc đây."
Ngô Anh sẽ ra ngoài lấy thuốc mỗi ngày. Chu Bạch vẫn chủ động nhảy vào trong chiếc gùi của Ngô Anh, theo cô bé ra khỏi phòng.
Không biết Ngô Xung có phải bị Chu Bạch cào vào mặt hay không, hiện tại không biết thế nào rồi?
Chu Bạch nằm trong chiếc gùi, trong đầu nhớ lại khuôn mặt rất tuấn tú của Ngô Xung.
Hắn luôn cảm thấy khuôn mặt của mình có vẻ hơi lạc lõng trong nhà họ Ngô.
Về phần chuyện gì đột nhiên như vậy, hắn tạm thời không nói ra được.
Ngô Anh bước tới cổng với một chiếc gùi trên lưng.
Cánh cửa vẫn như cũ, hai hàng người đứng cầm vũ khí.
Chiếc gùi của cô bé được che bằng một mảnh vải.
Sau sự việc vừa rồi, mọi người thả cô bé ra ngoài mà không thắc mắc gì.
Nhìn thấy Ngô Anh thuận lợi như vậy đi ra ngoài, Chu Bạch đại khái có thể nhìn ra, Ngô Xung có lẽ sau khi bị thương từ đêm qua thì cho đến nay vẫn không có liên lạc với những hộ vệ này.
Nếu không thì đã không suôn sẻ như vậy.
Ngô Anh dẫn Chu Bạch đi theo con đường núi quanh co.
Đi được một đoạn, hắn chợt cảm thấy cô bé dừng lại, vội vàng lùi lại, trốn vào một góc.
Chu Bạch cảm thấy có chút kỳ quái, liền thò đầu ra khỏi chiếc gùi.
Sau đó, hắn dùng móng vuốt của mình bám vào bức tường đá bên cạnh để có thể nhìn thấy những gì đang xảy ra xung quanh góc tường.
Nhìn thấy lão Vương kỳ quái, khăn quàng cổ, chiếc gùi đựng đầy đồ đạc, khập khiễng đi về phía núi.
Hôm nay lão ta không ra ngoài bán bánh mè mà là leo núi?
Nhìn thế nào cũng có vẻ hơi bất thường.
Trong lòng Chu Bạch lập tức vang lên cảnh giác.
Ngược lại, Ngô Anh đợi cho đến khi lão Vương đi xa mới dám bước ra khỏi góc tường.
"Thật là suýt chút nữa bị lão Vương bắt được rồi."
Tiểu mèo đen xé toạc khăn quàng cổ của lão Vương, khiến Ngô Anh không những không có bánh mè để ăn, mà bây giờ ngay cả khi gặp lão Vương, cô bé cảm thấy mình như một tên trộm.
Chu Bạch nằm ngửa trong chiếc gùi, cảm thấy rất khó hiểu trước hành vi của Ngô Anh.
Nhưng không còn cách nào khác là phải đi theo cô bé và lẻn qua ngã ba đường.
Ngô Anh đeo chiếc gùi trên lưng đi tới nơi thu hái dược liệu. Sau đó tự mình đi hái thuốc, Chu Bạch nằm ở bãi cỏ.
Trong khi tắm nắng, hắn sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
Sau khi Ngô Anh nhét đầy thảo dược vào chiếc gùi, hắn lại nhảy vào.
Ngô Anh mang chiếc gùi đầy thảo mộc đến trước cửa nhà Ngô Trì.
Chu Bạch mặc dù muốn cùng Ngô Trì nói chuyện, nhưng bây giờ không phải lúc.
Vì vậy, hắn chỉ có thể theo Ngô Anh về, đến buổi chiều, khi Ngô Anh đến hội trường kiểm tra bài tập với lão tộc trưởng thì hắn đã lẻn ra ngoài.
Chu Bạch xuyên qua lỗ chuột đi vào kho chứa đồ, nhìn thấy con chuột trốn trong đống gạch vụn nhưng chiếc đuôi dài bên ngoài vẫn lộ rõ tung tích.
Chu Bạch nhịn cười, cũng không có ý đồ vạch trần. Hắn bước nhanh qua đống gạch vụn rồi đi đến hành lang của ngôi nhà cổ.
Hành lang không có nhiều người đi bộ, đội tuần tra lúc này cũng đang ở các tầng khác.
Vì vậy, Chu Bạch nhanh chóng đi xuống cầu thang đá, chạy về phía phòng Ngô Trì.
Cửa nhà Ngô Trì vẫn bị tấm ván gỗ chặn lại cẩn thận.
Chu Bạch đứng trước cửa phòng, ngửi thấy mùi dược liệu nấu từ trong phòng truyền đến.
Chu Bạch duỗi chân mèo ra, nhẹ nhàng gõ cửa phòng Ngô Trì.
Sau đó nghe thấy tiếng đồ sứ kêu leng keng có phần hoảng loạn trong phòng.
"Ai? Ai gõ cửa?"
Câu hỏi của Ngô Trì khiến Chu Bạch có chút khó xử.
Im lặng hồi lâu, hắn nói với cánh cửa.
"Ta, mèo đen nhỏ."
Người trong phòng dường như suy nghĩ một lúc. Sau đó bước về phía cửa.
Chu Bạch nhìn thấy tấm gỗ chặn cửa đã được lấy ra khỏi cửa phòng. Sau đó, cánh cửa trước mặt hắn mở ra một khe nhỏ.
Đột nhiên, một mùi thảo mộc nồng nặc phả vào mặt.
Một mảnh vải đen lớn quấn lấy Ngô Trì. Chu Bạch chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt áp sát khe cửa, nhàn nhạt nhìn hắn.
"Có gì muốn nói thì nói nhanh lên, ta rất bận."
Chu Bạch đặt chân mèo lên khe cửa, nhẹ nhàng ấn vào trong, ý định mở cửa.
"Ta có rất nhiều chuyện muốn nói với ngươi, ngươi không mời ta vào ngồi sao?"
Cửa phòng Ngô Trì bị Chu Bạch đẩy ra một chút.
Một chiếc nồi nhỏ bốc khói xuất hiện trước mắt Chu Bạch.
"Muốn vào thì chúng ta không có gì để nói, ta đóng cửa, tạm biệt."
Ngô Trì giả vờ đóng cửa lại, bày ra bộ dáng từ chối khách nhân.
Chu Bạch chỉ có thể mỉm cười, đem bàn chân mèo đang thử dò xét giới hạn của y ra khỏi cửa.
Ngô Trì thấy Chu Bạch không muốn tiến vào, liền không đóng cửa lại.
Một con mắt dán sát khe cửa, nhìn Chu Bạch, chờ đợi hắn nói tiếp.
Chu Bạch lo lắng sẽ có người đi ngang qua sẽ nhìn thấy bọn họ, hắn quyết định nói ngắn gọn câu chuyện.
“Ngô Xung chính là mặt xanh nanh vàng, gã ta đang ngấp nghé căn phòng có ghi chú màu đỏ, ta sợ hắn sẽ gây bất lợi cho nhà họ Ngô, có cách nào khiến gã ta lộ nguyên hình trước mặt mọi người không?"
Chu Bạch nói ngắn gọn bốn câu đều là trọng điểm.
Điều này khiến Ngô Trì hoàn toàn không có chuẩn bị, choáng váng hồi lâu không kịp phản ứng.
"Ta tưởng ngươi biết nội tình gì đó, nên mới tới cùng ngươi thương lượng. Xem ra ngươi cũng không biết gì cả, quên đi, ta đi đây."
Chu Bạch vỗ vỗ chân mèo, từ dưới đất đứng dậy, quay người rời khỏi cửa Ngô Trì.
Khi Ngô Trì nhìn thấy con mèo đen kỳ lạ đang rời đi, y có chút lo lắng.
"Chờ... chờ một chút."
Chu Bạch dừng bước, quay đầu nhìn vào con mắt trong khe cửa, nhìn thấy sự do dự trong mắt y.
Sau một hồi do dự, y nói.
"Ta có biện pháp, nhưng... Nhưng có lẽ không dễ dàng thực hiện."