Chương 197: Lại cùng Jim đánh nhau
"Ngươi phát hiện, ta nên làm như thế nào? Ha ha ha, ngươi cảm thấy nên làm như thế nào?"
Chu Bạch cười như điên, hắn đi về phía Jim và bất ngờ đập vỡ những chiếc bình và kệ gỗ đặt ở hai bên hành lang xuống đất.
Jim giật mình và lùi lại vài bước. Chu Bạch thì không ngừng đập đồ ở hai bên hành lang, vừa cười vừa đập, vừa lùi vừa cười. Sau khi rút lui, hắn thực sự rút lui về phía cầu thang.
Chỉ sau đó Jim mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Khi nhìn rõ lần nữa, Chu Bạch đã quay người chạy xuống lầu.
Hỏng bét, bị lừa rồi!
Jim phản ứng lại, cầm cưa máy và muốn đuổi kịp Chu Bạch. Tuy nhiên, hành lang đầy những khung gỗ ọp ẹp và kính vỡ. Điều này làm Jim chậm lại rất nhiều.
Nhìn thấy Chu Bạch chạy vào đại sảnh, đang muốn đi ngang qua.
Jim lo lắng đến mức nắm lấy lan can và nhảy thẳng từ tầng hai xuống.
"Rầm" một tiếng .
Jim xuất hiện ngay trước mặt Chu Bạch.
Liều mạng như vậy?
Chu Bạch cau mày nhìn Jim xuất hiện trước mặt mình.
Dù vừa rồi cú nhảy của gã ta rất dũng cảm nhưng vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn sau khi tiếp đất vẫn ảnh hưởng đến vẻ ngoài hào hùng của gã.
Chu Bạch vội vàng lùi lại, nhặt một chiếc ghế đẩu và dùng nó làm vũ khí của riêng mình.
Jim xoa xoa chân, chịu đựng đau đớn, lập tức mở cưa điện vung về phía Chu Bạch.
Sau đó, trong đại sảnh vang lên tiếng “cạch, cạch, cạch, cạch”.
Ba người ngồi trong nhà ăn nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài liền chạy ra kiểm tra.
Bố Tư chạy tới phía trước với một con dao dài trên tay. Và khi đi tới đại sảnh, thứ y nhìn thấy là Chu Bạch đang cầm một chiếc ghế trong tay chặn cưa máy của Jim.
Cưa máy của Jim quay lại, nhìn thấy chiếc ghế trong tay Chu Bạch sắp bị gã ta chặt đứt.
Bố Tư giật mình và nhanh chóng tăng tốc độ, y nhặt con dao dài lên và chém vào lưng Jim.
Chu Bạch nhìn thấy Bố Tư tới, trong lòng vui mừng, nhanh chóng ném Jim sang một bên, chiếc ghế hắn đang cầm trên tay lúc này đã bị cưa bỏ hoàn toàn.
"Jim, đại nhân không có vũ khí, ngươi cùng ngài ấy đánh nhau thật là không biết xấu hổ."
Jim sau khi nghe Bố Tư nói lời này quay lưng về phía Chu Bạch. Với chiếc cưa máy trong tay, gã ta chuẩn bị gây chiến với Bố Tư.
Lúc này Chu Bạch cũng nhìn rõ nơi Jim vừa bị chém.
Bộ quần áo dày của gã ta bị con dao dài của Bố Tư cắt toạc. Nhưng phần thân dưới lớp quần áo chỉ bị tổn thương phần da.
Chu Bạch không khỏi hối hận.
Tại sao mình không nghiêm túc hơn khi mài dao cho Bố Tư vào buổi sáng?
Nhưng bây giờ đã quá muộn để hối hận.
Jim đang cầm cưa máy và đang đánh nhau với Bố Tư.
Austin và chủ tiệm kẹo cũng tới sảnh. Tuy nhiên, cả hai đều trông như đang xem kịch và không hề có ý định tham gia.
Trong hội trường, Bố Tư và Jim đang đánh nhau rất quyết liệt.
Nhưng rõ ràng Bố Tư đang ở thế bất lợi.
Chu Bạch nhìn thấy cưa máy của Jim sắp rơi về phía Bố Tư, hắn vội vàng hét lên.
"Jim, ngươi không thể làm tổn thương y, y là ân nhân của ngươi."
Jim đã nhanh chóng dừng việc mình đang làm khi Chu Bạch hét lên.
Sau đó gã ta quay đầu nhìn Chu Bạch.
"Ngươi nói cái gì? Vì cái gì nói y là ân nhân của ta."
Lúc này Bố Tư cũng sửng sốt, nhìn Chu Bạch.
Kỳ thật Chu Bạch cái gì cũng không biết. Tuy nhiên, theo những gì ông Trưởng trấn già nói trước khi chết, có lẽ hắn có thể thử lừa gã ta.
“Ngươi có biết tại sao người trong cuốn album ảnh đó lại chụp ảnh cùng mộ vợ ngươi không?”
Jim nhanh chóng lắc đầu.
"Không biết, nhanh nói cho ta biết."
Chu Bạch nhớ lại mình đã thu thập được tin tức, nghiêm túc nói.
"Bởi vì ông ấy đã giúp xây dựng lăng mộ cho vợ ngươi."
Khi Jim nghe thấy Chu Bạch nhắc đến mộ của vợ mình, gã ta tức giận đến mức chĩa cưa máy về phía hắn, gần như sụp đổ nói.
"Ông ta góp công xây dựng lăng mộ? Ngươi nói thật là êm tai, thuận tiện giết người rồi chôn xác sao?"
Chu Bạch nhìn Bố Tư: "Nói cho gã ta biết, những ngôi mộ bên ngoài lâu đài kia có phải do cha anh xây hay không?"
Jim nghe thấy từ "cha" và nhìn Bố Tư với vẻ kinh ngạc.
Bố Tư kinh ngạc nhìn Chu Bạch.
"Đại nhân, làm sao ngài biết?"
Chu Bạch biết hiện tại không cần phải giấu diếm cái gì, liền trực tiếp nói.
“Trong phòng làm việc có một cuốn sách dành cho trẻ em, trong đó có ảnh của anh và bố mẹ anh.”
Bố Tư sắc mặt lập tức tái nhợt khi nghe thấy lời nói của Chu Bạch.
"Tôi đã chủ quan rồi, không ngờ cha tôi vẫn còn giữ bức ảnh của chúng tôi chụp cùng nhau."
Chu Bạch nhìn thấy Bố Tư thở dài như vậy.
"Nhưng, kỳ thực ta có một vấn đề vẫn đang thắc mắc. Lâu đài này vốn là của cha anh, vậy tại sao anh không tự mình thừa kế mà để ta thừa kế?"
Bố Tư sắc mặt thay đổi khi nghe được câu hỏi của Chu Bạch, vẻ mặt trở nên có chút buồn bã.
"Không phải tôi không muốn thừa kế, mà là tôi không thể thừa kế. Cha tôi đuổi tôi đi, còn đem lâu đài giao cho người khác."
Chu Bạch nhìn Bố Tư.
Những gì y nói trùng khớp với những gì ông Trưởng trấn già đã nói trước khi chết.
Lão chủ lâu đài chắc chắn đã biết trước điều gì đó nên đã đưa ra phản ứng vì sự an toàn của Bố Tư.
Nhưng, chính xác thì chuyện gì đã xảy ra vào năm đó?
Jim thấy Chu Bạch và Bố Tư đang trò chuyện về chuyện không liên quan đến mình thì nhanh chóng ngắt lời họ.
"Người đàn ông đó là cha của ngươi hả? Vậy thì ngươi phải biết chuyện gì đã xảy ra khi đó. Nhanh nói cho ta biết."
Bố Tư cúi đầu và nắm chặt tay, như thể y sợ nhìn thấy Jim.
"Lăng mộ bên ngoài quả thực là do cha ta xây dựng, nhưng cha không có giết người."
Chu Bạch cảm thấy hai câu này Bố Tư nói không hề nói dối. Tuy nhiên, cách y nói chuyện chưa ổn chút nào. Lẽ ra có một số điều quan trọng mà y chưa nói.