Chương 426: Kế hoạch giết người
Chu Bạch vốn định làm như vậy, nhưng khi hắn chuẩn bị đi về phòng, liền nghe thấy tiếng gõ cửa càng ngày càng mãnh liệt.
Chu Bạch nghe thanh âm càng ngày càng hung hãn, đang chuẩn bị đi đến phòng mình thì đột nhiên dừng lại.
Sau đó hắn quay người và đi về phía ban công.
Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, Chu Bạch nhìn về phía ban công bên cạnh, nhìn thấy một dãy quần áo màu đỏ đang phơi ở đó.
Và mỗi bộ quần áo đó đều có cùng kích cỡ.
Tất cả đều trông giống như quần áo được mặc bởi con trai.
Chu Bạch rời mắt khỏi những bộ quần áo này, sau đó nhìn xuống lầu. Nhưng đột nhiên, hắn nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đỏ có vẻ hung dữ đang nhìn mình.
Chu Bạch chợt giật mình.
Mà người đàn ông giơ ngón giữa về phía Chu Bạch.
Sau khi hoàn thành hành động này, gã ta tiếp tục đi về phía trước.
Tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.
Chu Bạch suy nghĩ một chút, đi ra ban công, hỏi ngoài cửa.
“Ai đang gõ cửa thế?”
Tiếng gõ cửa lập tức dừng lại.
“Là em.”
Đây là giọng nữ có chút quyến rũ nhưng lại cố ý giảm âm lượng.
Chu Bạch nghe được thanh âm của cô ta, trong lòng có lựa chọn.
Hắn bước tới cửa, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa.
Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy màu sắc quần áo của người đứng ngoài cửa.
Tuy nhiên, khi nhìn rõ hoa văn trên quần áo, lòng hắn lại chợt dâng lên.
Đó là một chiếc áo phông màu xanh lá cây có in hình một chú gấu nhỏ trên đó.
Chẳng lẽ người phụ nữ trước mặt chính là người sẽ chết sau bảy ngày nữa?
Chu Bạch nhìn cô ta nhất thời quên nói chuyện.
Nhưng người phụ nữ trước mặt rất quen thuộc và tự mình bước vào.
“Nhớ người ta không nè? Bạn trai em vừa ra khỏi cửa là lập tức tới gặp anh ngay đấy.”
Nếu như Chu Bạch đoán không lầm, người trước mặt dường như có quan hệ rất thân thiết với hắn chính là người sống sát vách bên cạnh, A Trân.
Xem ra lần này Chu Bạch làm việc là dựa trên kịch bản của người khác.
Hắn cũng không ngờ có một ngày mình lại có thể “có triển vọng” như vậy.
A Trân bước vào phòng khách, nằm nghiêng trên chiếc ghế sofa vải trông rẻ tiền của Chu Bạch.
Tư thế này khiến đôi chân xinh đẹp dưới chiếc váy ngắn của cô trông càng thêm thon thả.
"Cũng không phải là người ta không cho anh tiền nha, anh không thể đổi một cái sô pha tốt hơn sao? Mỗi lần ngủ trên đó, người ta đều cảm thấy không thoải mái đó."
Chu Bạch nghe vậy, lập tức cứng người.
Liệu cốt truyện của phó bản này có quá kích thích hay không thế nhỉ?
Hắn rời mắt khỏi A Trân và đóng chặt cửa lại, giả vờ bình tĩnh.
“Anh lấy cho em một cốc nước.”
A Trân không phản đối, Chu Bạch lấy ra một cốc nước rỗng, mở tủ lạnh, rót cho cô một cốc nước đá.
Lúc Chu Bạch bưng cốc nước đá trở lại phòng khách, A Trân đã từ trên sô pha ngồi dậy.
Cô ta nói với Chu Bạch trong khi buộc tóc bằng dây chun.
“Chiếc cưa máy lần trước anh nhờ em mua có lẽ sẽ được giao vào buổi chiều.”
Chu Bạch nghe A Trân nói có chút bối rối.
Tại sao lại bảo cô ấy mua một cái cưa máy?
Cũng may lúc này A Trân không nhận ra Chu Bạch có gì bất thường nên tiếp tục nói.
“Buổi chiều khi máy cưa được giao tới, em sẽ cầm nó mang qua đây trước nha. Nếu em để ở nhà, nhỡ đâu A Long hỏi thì khó có thể giải thích với hắn được.
Em không thể nói cái cưa máy này là mua để giết hắn nha?
Hahaha..."
Chu Bạch chợt cảm thấy có chút rùng mình khi nghe thấy tiếng cười của A Trân.
Chẳng lẽ hắn và A Trân đang âm mưu giết bạn trai A Long của cô ta?
Những lời A Trân nói tiếp theo cũng xác nhận suy đoán của Chu Bạch.
“Đúng rồi, còn có một cái nồi áp suất nữa, tối qua em cũng chọn cái lớn hơn và đặt hàng rồi đó.
Anh nói đúng, đầu của A Long to quá, còn nồi áp suất em có ở nhà lại quá nhỏ không vừa với hắn."
Sau khi A Trân nói xong, cô ta cầm điện thoại lên và bắt đầu vuốt nhanh.
Chu Bạch chợt biết mình hiện tại là chủ mưu của một kế hoạch giết người, thật lâu không thể bình tĩnh lại.
Hắn ngồi đối diện với A Trân và nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ của mình trong khi người kia đang nhìn xuống điện thoại của mình.
Nếu A Trân thực sự là người cuối cùng sẽ chết, liệu kế hoạch giết người hiện tại của họ có phải là nguyên nhân cuối cùng dẫn đến cái chết của cô ấy không?
Đổi lại suy nghĩ khác.
Nếu người cuối cùng chết không phải A Trân mà là A Long, như vậy Chu Bạch chỉ cần ngăn chặn kế hoạch này là có thể ngăn cản chuyện này xảy ra.
Chu Bạch hiện tại là người chủ mưu chuyện này, theo lý mà nói thì hắn có quyền chủ động tuyệt đối.
Nhưng mà như vậy, sự tình tựa hồ lại quá đơn giản một chút rồi.
"Hôm qua anh bảo em mua gì đó? Ôi, có nhiều thứ phải mua quá, em quên mất rồi. Nói lại cho em nghe đi."
A Trân rời mắt khỏi màn hình điện thoại, lắc lắc người, có chút nũng nịu, bĩu môi nói với Chu Bạch.
Chu Bạch còn đang đắm chìm trong suy nghĩ về kế hoạch giết người, đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt và động tác của cô ta, vẻ mặt nhất thời cứng đờ.
Cái này cũng có chút khó làm nha.
Chu Bạch không có ký ức trước đây tất nhiên không biết hôm qua đã bảo cô ta mua gì rồi.
Nếu nói không nhớ, hoặc nói sai, liệu cô ấy có nghi ngờ không?
Đang lúc Chu Bạch đang lo lắng không biết phải làm sao thì ngoài cửa đột nhiên có âm thanh vang lên, vừa giúp hắn giải quyết vấn đề cấp bách này.
“Bang!”
Đây là âm thanh do có thứ gì đó đập vào cửa nhà hắn.
“Chơi vui, chơi vui, thực sự là chơi vui.”
Ngoài cửa vang lên giọng nói của một cậu bé.
“Lại là đứa trẻ chết bầm đó.” A Trân nghe tiếng động ngoài cửa có chút bực tức.
“Bang!”
Ngoài cửa lại vang lên tiếng đập đồ đạc tương tự.
"Anh phải đi ra ngoài nhìn xem."
Chu Bạch nói với A Trân, nàng liền gật đầu, đứng dậy trốn vào trong phòng Chu Bạch.
Chu Bạch đợi nàng đóng cửa lại mới đi tới cửa.
Hắn đứng trước cửa và nghe thấy tiếng cười của cậu bé từ bên ngoài.
Chu Bạch đặt tay lên nắm cửa.
"Cạch" một tiếng.
Cánh cửa được hắn mở ra, tiếng cười của cậu bé ngoài cửa đột nhiên im bặt.
Chu Bạch mở cửa ra, nhìn thấy một cậu bé khoảng 8, 9 tuổi, trên tay đang cầm một quả trứng, đang định ném về phía trước.
Trên cánh cửa phía sau Chu Bạch, có hai vũng nước trứng đang từ từ chảy xuống.