Chương 427: Tòa nhà hạnh phúc không thể rời khỏi (1)
Quy tắc sinh tồn trên tầng cao nhất của tòa nhà Hạnh Phúc, số bảy.
[Trong gia đình ba người bên cạnh, có một cậu bé tên là Trụ Hùng Hùng. Khi cậu bé làm điều gì xấu, xin hãy tát vào mặt cậu bé, bất kể lúc đó cha mẹ cậu bé có ở bên cạnh hay không. ]
Đây là một quy tắc sai.
Nhưng có hai phần trong quy tắc này.
[Không cần biết bố mẹ cậu bé có ở bên cạnh lúc đó hay không. ]
Nếu quy tắc này sai thì phần này thì sao?
Hiện tại cha mẹ cậu bé không ở cùng hắn, Chu Bạch hiện tại không đánh cậu bé, chẳng phải là vi phạm quy tắc hay sao?
Chu Bạch nghĩ tới đây, cúi đầu nhìn thằng nhóc nghịch ngợm trước mặt, chậm rãi đi về phía cậu bé.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi dám chạm vào ta, mẹ ta sẽ giết ngươi."
Cậu bé nhìn thấy Chu Bạch đến gần mình, không ngừng sợ hãi lùi lại.
Cho đến khi cơ thể lùi về phía lan can phía sau, đột nhiên kêu lên một tiếng "ôi" và bắt đầu khóc.
"Mẹ, mẹ ở đâu? Mau đến cứu con!"
Chu Bạch cảm thấy mình rất vô tội, rõ ràng còn chưa làm gì, nhưng cậu bé này lại khóc như bị đánh vậy.
Khi cậu bé đang khóc thì có một tiếng “rầm” và cánh cửa gần bên trong nhất bị đá tung ra.
Chu Bạch dừng lại, quay đầu nhìn về phía cánh cửa tồi tàn.
Sau đó, nhìn thấy một người phụ nữ với khuôn mặt tái nhợt, mái tóc xoăn rối bù và đeo tạp dề bước ra khỏi đó với con dao làm bếp trên tay.
“Ai dám ức hiếp con trai của ta?!”
Chu Bạch cùng Hùng Hùng vẫn còn cách mấy bước.
Nhìn thấy mẹ Lâm cầm dao làm bếp đi ra, dang hai tay ra, vô tội nhìn bà.
"Con trai, ngoan ngoãn, sau này đừng đi chơi với loại quái thúc thúc này nữa."
Mẹ Lâm thấy Hùng Hùng không bị thương nên liền nắm tay cậu bé dẫn về nhà.
Trên mặt Hùng Hùng vẫn còn nước mắt, bị mẹ kéo lại, đột nhiên quay đầu lại, lộ ra một nụ cười quái dị với Chu Bạch.
Chu Bạch không hiểu sao một đứa trẻ bình thường lại có thể nở nụ cười như vậy.
Mà lúc mẹ Lâm kéo Hùng Hùng vào rồi đóng cửa lại, Chu Bạch liền nghe thấy trong nhà có tiếng phàn nàn.
"Ngươi cái gã vô dụng này, đời ta gả cho ngươi, thật là hỏng bét tám đời tổ tông.”
Chu Bạch trở về phòng, lấy giẻ lau, lau sạch cánh cửa phòng dính đầy nước trứng của mình.
Sau đó hắn vứt vỏ trứng rơi xuống đất trước khi đi bộ về nhà.
Nghe thấy tiếng Chu Bạch khóa cửa, A Trân bước ra khỏi phòng Chu Bạch.
Ánh mắt Chu Bạch vẫn rơi vào chiếc áo phông màu xanh lá cây của cô ta.
Nhìn cô ta bước ra khỏi phòng và ngồi lại trên ghế sofa.
"Em cảm thấy hôm nay anh có chút kỳ quái nhỉ."
Chu Bạch tim đập thình thịch, vẻ mặt cứng ngắc ngồi lại đối diện cô ta: "Có cái gì kỳ quái?"
A Trân ngượng ngùng cúi đầu.
“Trước đây anh rất ít khi nhìn em như thế này đó.”
Chu Bạch xấu hổ cười: “Có lẽ là vì hôm nay em mặc quần áo trông khá là đẹp đẽ.”
A Trân nghe vậy, vui vẻ đứng dậy khỏi ghế sofa.
“Thiệt hả?”
Nói xong, cô ta bước vào nhà vệ sinh chăm chú nhìn vào gương.
Chu Bạch nhìn bóng dáng cô ta trong nhà vệ sinh, ngồi một mình trong phòng khách, thở phào một cái thật dài.
Trong hành lang ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân.
Nhưng tiếng bước chân nghe như tiếng người kéo lê trên mặt đất, nghe rất yếu ớt.
"Ngày nào cũng giả vờ bận rộn, bề bộn nhiều việc như vậy, sao lần nào cũng kiếm được ít tiền thế này?"
Phía sau tiếng bước chân, giọng nói của mẹ Lâm lại vang lên.
"Ai..."
Ngoài cửa truyền đến một tiếng thở dài dài, rõ ràng truyền vào bên tai Chu Bạch.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân đi xa, A Trân mới bước ra khỏi nhà vệ sinh.
"Tôi cảm thấy mình giống như một quả bầu đần độn, suốt ngày không nói được một lời, tiền thì kiếm chả được bao nhiêu, cả ngày ở nhà bừa bộn, tôi thực là đã chịu đủ rồi."
Khi A Trân bước ra, những gì cô nghe được là lời phàn nàn của mẹ Lâm.
"Bùm, bùm, bùm..."
Những gì cô nghe thấy tiếp theo là tiếng bước chân tiếp đất rất mạnh và âm thanh của đồ vật bị ném xung quanh.
“Ác bà nương đó mỗi lần làm gì đều phát ra tiếng động lớn như vậy đó.”
A Trân ghé vào tai Chu Bạch thì thầm.
"Bả như vậy mà còn có mặt mũi chê chúng ta quá ồn ào."
A Trân đợi cho đến khi mẹ Lâm bước đi, sau đó nhấc điện thoại di động lên và nhìn vào thời gian trên đó.
"Gần đến giờ phát sóng trực tiếp của em rồi, em phải đi đây. Khi có thời gian em sẽ đến tìm anh nha."
Nói xong, cô hôn gió với Chu Bạch, sau đó mở cửa bước ra ngoài.
Nhìn thấy cuối cùng cô cũng rời đi, Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Hắn bước đến ban công, nhìn thấy từ xa một bóng người gầy gò, lê đôi chân trên mặt đất, chậm rãi đi về phía trước.
Ngay bên dưới tòa nhà Hạnh Phúc, mẹ Lâm đang cầm một thùng rác và đang đổ rác bên trong vào đống rác bên dưới một cách rất mạnh mẽ.
Chu Bạch đứng ở ban công nhìn vào tòa nhà phía trước.
Chỉ cảm thấy phía trước mờ mờ.
Thời tiết như vậy khiến các tòa nhà xung quanh trông không có một chút cảm giác chân thật nào cả.
Chu Bạch không khỏi rụt cổ lại, quay vào nhà và ngồi xuống ghế sofa.
Khi nghe thấy mẹ Lâm trở về nhà, Chu Bạch liền mở cửa, đi về phía hành lang.
Hắn dự định đi xuống tầng dưới và quan sát môi trường xung quanh.
Sau khi ra khỏi nhà, Chu Bạch nhìn thấy phía bên trái của mình có hai căn phòng.
Căn phòng gần nhất là nơi A Trân và A Long ở.
Cánh cửa phòng tồi tàn cuối cùng là căn phòng gia đình Lâm có ba người sinh sống.
Từ hướng này xem xét, mọi thứ có vẻ bình thường.
Tuy nhiên, khi Chu Bạch nhìn sang bên phải, có điều gì đó kỳ lạ.
Bên phải hắn, trong hành lang dài, không có cửa, chỉ có một bức tường màu xám.
Chu Bạch đi dọc theo hành lang, nhìn về phía bức tường đối diện, càng đi càng cảm thấy sống lưng lạnh buốt.