Chương 428: Tòa nhà hạnh phúc không thể rời khỏi (2)
Cấu trúc tòa nhà như vậy, có phần cũng quá kì quái a?
Chu Bạch vừa đi dọc hành lang dài được 5 phút thì nhìn thấy một cầu thang xuất hiện trước mặt.
Hắn đứng ở lan can cầu thang và nhìn xuống.
Nhìn thấy những bậc thang xoắn ốc đi xuống, dường như vô tận.
Chu Bạch dừng lại, do dự một chút mới bước xuống lầu.
Đúng lúc này, giọng nói đã thất lạc từ lâu của đội chuyên gia đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
[Không thể đi xuống tầng dưới! Thiên Tuyển Giả của xứ Kimchi vừa chết vì đi xuống lầu! ]
Chu Bạch nghe được thanh âm này, rong lòng cả kinh, phía sau lưng cũng bắt đầu bốc lên mồ hôi lạnh.
Chỉ thiếu chút xíu nữa, hắn đi xuống lầu.....
Nhưng tại sao lại xảy ra chuyện này?
Trong các phó bản khác, Thiên Tuyển Giả và NPC đều tuân theo các quy tắc tương tự.
Nói chung, việc gì NPC làm được thì Thiên Tuyển Giả cũng có thể làm được.
Nhưng lần này tại sao không được chứ?
Đến cùng là nơi nào xảy ra vấn đề?
Chu Bạch xoay người đi về, vừa đi vừa suy nghĩ những vấn đề này.
Hắn nhìn thấy rõ ràng A Long, mẹ Lâm và bố Lâm đều đi xuống lầu.
Nhưng bản thân hắn thì không thể.
Chu Bạch cảm thấy mình nhất định đã bỏ sót điều gì đó.
Hắn trở về nhà mình, trong lúc nhất thời, đầu tiên là mở ra tủ lạnh.
Nếu thật sự không thể xuống lầu, hắn phải đảm bảo lương thực dự trữ có thể giúp hắn sống sót trong bảy ngày.
May mắn thay, tủ lạnh của hắn chứa đầy rau, trứng và một ít thịt.
Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa tủ lạnh lại.
Do không thể đi xuống cầu thang nên đột nhiên có vẻ như liền không có việc gì có thể làm rồi.
Hắn kiểm tra mọi ngóc ngách trong nhà từ trên xuống dưới.
Tuy nhiên, khi hắn giải quyết xong chuyện này thì thời gian cũng đã đến 10 giờ sáng.
Hắn bất đắc dĩ nằm trên giường mặc cho thời gian trôi qua.
Từ phòng A Trân bên cạnh vang lên tiếng nhạc lớn yếu ớt.
Chu Bạch nằm ở trên giường, nghe những thanh âm này, nhưng lại không hề cảm thấy buồn ngủ.
Sau khi thức dậy vào buổi trưa và ăn trưa, cố gắng thức đến bốn giờ chiều.
Trong khoảng thời gian này, bố Lâm trở về và lại ra ngoài vào lúc 1 giờ trưa.
Ngược lại, mẹ Lâm thỉnh thoảng lại mở cửa và đi ra ngoài, không biết bà ta đang bận gì.
Hùng Hùng cũng không đi học, thỉnh thoảng lại ra ngoài gây chuyện.
Bởi vì quá buồn chán, Chu Bạch hiện tại thông qua tiếng bước chân có thể biết được người đi ra ngoài cửa là ai.
Ngay lúc Chu Bạch tiếp tục nằm trên giường thì ngoài phòng lại có tiếng bước chân.
Nhưng lần này Chu Bạch nghe tiếng bước chân, lại không phân biệt được là ai đang đi.
"Pa-ta, pa-ta, pa-ta..."
Không phải mẹ Lâm, không phải cha Lâm, không phải Hùng Hùng, cũng không phải A Trân.
Có thể là A Long?
Chu Bạch ngồi dậy, cẩn thận xác định âm thanh ngoài cửa, nhàm chán đoán xem người trong hành lang có thể là ai.
Sau đó, nghe thấy giọng một người đàn ông lạ hét to ngoài cửa.
“Ai đã mua cưa máy này?”
Ồ, hóa ra là người giao hàng.
Chu Bạch một lần nữa nằm lại trên giường.
Trong phòng bên cạnh, A Trân vội vàng chạy ra ngoài.
"Của tôi, của tôi. Đừng hét to thế, sao thiếu chuyên nghiệp thế?"
Cô nhận chuyển phát nhanh, cầm bút ký vội vàng mà không thèm nhìn.
Người giao hàng rõ ràng là thiếu kinh nghiệm, sau khi bị A Trân mắng liền buồn buồn ngậm miệng không nói thêm gì nữa.
Sau khi người giao hàng rời đi, A Trân gõ cửa phòng Chu Bạch.
“Mau cầm lấy đi, trong phòng phát sóng trực tiếp của em có rất nhiều đại ca đang chờ em về.”
Cô đưa cái thùng cho Chu Bạch, xoay người đi về phòng.
Chu Bạch nhìn cái thùng trong tay, thấy cột người nhận trên phiếu giao hàng ghi rất rõ ràng Lâm tiên sinh.
Chẳng lẽ bố Lâm cũng mua cưa máy sao?
Đây là suy nghĩ hiện lên trong đầu Chu Bạch ngay sau khi nhìn thấy tên trên tên người nhận.
Nghe đoạn hội thoại vừa rồi giữa A Trân và người giao hàng, khả năng nhận nhầm người giao hàng quả thực có thể xảy ra.
Cho nên bây giờ Chu Bạch cần lấy lưỡi cưa máy trả lại cho bố Lâm sao?
Nhưng bố Lâm hiện tại không có ở nhà, nếu ông ấy lén mua mà không nói cho mẹ Lâm biết thì sao, hành vi của Chu Bạch chẳng phải sẽ gây ra mâu thuẫn gia đình sao?
Ở tầng này, bất cứ ai cũng có thể trở thành người chết, Chu Bạch cảm thấy mình làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Chu Bạch ngẫu nhiên tìm một chỗ để đặt chiếc hộp có cưa máy vào trong.
Sau đó hắn lại nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa.
Hay nói chính xác hơn là đập cửa thật mạnh mới phải.
"Bang, bang, bang..."
Sau tiếng gõ cửa dữ dội, ngoài cửa vang lên một giọng nói trẻ con.
"Mở cửa nhanh, ngươi trộm đồ của người khác!"
Chu Bạch nghe được tiếng rống, chậm rãi đặt cưa máy ở nơi kín đáo hơn, sau đó đi về phía cửa.
Hùng Hùng nhìn thấy Chu Bạch trước mặt mở cửa, lập tức ngẩng đầu, hai tay chống nạnh, hung ác trừng mắt nhìn hắn.
“Là ngươi đã lấy đi chiếc cưa máy mà bố ta mua.”
Nói xong, cậu bé bước vào phòng và bắt đầu nhìn xung quanh.
Chu Bạch không có ngăn cản cậu bé mà trực tiếp khóa cửa lại.
Nghe được tiếng khóa cửa, Hùng Hùng đột nhiên quay mặt lại nhìn Chu Bạch.
"Ngươi muốn làm gì?"
Chu Bạch ngồi ở trên ghế cười nói: "Cha mẹ ngươi không phải dạy ngươi không được tùy tiện đi vào nhà người xa lạ hay sao?"
Hùng Hùng ngân ngấn nước mắt, “Oa” một tiếng, lại muốn khóc lớn lên.
"Nếu ngươi còn khóc, ta sẽ biến thành một con sói lớn xấu xa ăn thịt ngươi!"
Hùng Hùng hét được nửa đường, thanh âm của cậu bé đột nhiên đình chỉ, miệng há hốc, nghiêng đầu nhìn Chu Bạch, nước mắt đọng trên mặt, nhưng cậu bé không bao giờ dám nói nữa, không có âm thanh nào cả.
Chu Bạch thấy vẻ mặt sợ hãi của cậu bé, hít sâu một hơi, sau đó nhẹ giọng hỏi cậu bé.
“Cha ngươi mua cưa máy trên mạng, sao ngươi biết được?”