Chương 429: Ý đồ giết người xuất hiệ
Hùng Hùng vẫn duy trì hành động trước đó, nhìn Chu Bạch, do dự một lát, nhưng vẫn không dám lên tiếng trả lời.
Chu Bạch thở dài: “Ngươi có thể nói chuyện.”
Hùng Hùng lấy tay lau nước mắt trên mặt, nức nở nói với Chu Bạch.
"Tôi thấy bố xem chiếc cưa máy này trên điện thoại di động rất lâu, nhưng ông ấy chưa bao giờ đặt hàng, nên tôi đặt hàng cho ông ấy."
Bố Lâm cần chiếc cưa máy này để làm gì nhỉ?
Chỉ sợ mục đích mua cưa máy của ông ta cũng không khác gì A Trân là bao...
Nghĩ đến đây, Chu Bạch đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên cạnh Hùng Hùng.
"Vậy ngươi thật đúng là một...... Hài tử hiếu thuận.”
Hùng Hùng nhìn thấy Chu Bạch tới gần, lại sững sờ tại chỗ, không dám động đậy.
Chu Bạch nói xong lời này liền rời đi bên cạnh, đi đến nơi vừa đặt cưa máy, lấy cưa máy ra.
“Đi thôi.”
Hùng Hùng nhìn thấy Chu Bạch mở cửa, vui vẻ chạy ra ngoài.
Nhưng vừa chạy ra khỏi nhà Chu Bạch, cảm thấy mình đã thoát khỏi nguy cơ, cậu bé lập tức trở về dáng vẻ phách lối trước đây.
“Kẻ trộm! Quái thúc thúc! Hừ! Trả lại cưa máy cho ta!"
Cậu bé hướng Chu Bạch quát.
Nhưng Chu Bạch không để ý tới cậu bé, ngược lại cầm chiếc hộp có cưa điện trong tay, đi đến trước cửa nhà cậu bé, gõ lên cánh cửa tồi tàn.
Sau khi gõ cửa, hắn đứng ở cửa rất lâu trước khi cánh cửa trước mặt bị mạnh mẽ mở ra từ bên trong.
Mẹ Lâm nhếch nhác kinh ngạc nhìn Chu Bạch.
Sau đó nhìn thấy Hùng Hùng đứng ở Chu Bạch bên cạnh, vội vàng kéo cậu bé đến bên cạnh mình.
“Sao lại chạy lung tung thế?”
Hùng Hùng mở miệng định nói gì với mẹ, nhưng Chu Bạch đã chặn trước.
"Mẹ Lâm, đây là cưa máy mà Hùng Hùng mua, ta đưa lại cho cậu bé."
Mẹ Lâm nghe Chu Bạch nói, mở to mắt nhìn con trai mình.
"Cái gì, cưa máy điện hả? Làm sao con có tiền mua cưa máy điện thế?"
Hùng Hùng nhanh chóng giải thích: "Không... Con không mua, là bố. Mẹ nhìn xem, số điện thoại di động của bố viết trên đó kìa."
Chu Bạch đối với hành vi "hiếu thảo" của Hùng Hùng, quả thực không còn gì để nói.
Chu Bạch đưa cưa máy cho mẹ Lâm, sau đó nói: “Hùng Hùng vừa mới nói nó trộm điện thoại di động của bố mình mua nó.”
Mẹ Lâm nghe vậy, vẻ mặt càng tức giận hơn.
"Tuy nhiên, hình thức mua sắm trực tuyến này có thể được trả lại trong vòng bảy ngày mà không cần bất kỳ lý do gì. Và khi mua, thường sẽ nhận được bảo hiểm vận chuyển. Ngươi có thể kiểm tra và trực tiếp yêu cầu trả lại, sẽ không mất gì cả. "
Mẹ Lâm nghe Chu Bạch nói xong lời này, sắc mặt liền dịu đi một chút.
"Cảm ơn cậu nhiều lắm."
Nói xong, mẹ Lâm cầm lấy cưa máy điện, kéo Hùng Hùng lên rồi đóng cửa lại.
Tuy nhiên, Chu Bạch vẫn nhìn thấy Hùng Hùng lại lộ ra vẻ mặt kỳ quái trước khi đóng cửa lại.
Chu Bạch lập tức có chút nhức đầu, gãi đầu một cái.
Dù lần này hắn đã giúp hai vợ chồng giảm bớt nguy cơ nhưng có vẻ như mối oán hận của “quỷ nhỏ” đối với anh ngày càng sâu sắc.
Không biết là phúc hay họa...
Chu Bạch đi về phòng khách, ngồi ở trên sô pha.
Từ phòng bên cạnh của A Trân thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng nhạc lớn.
Lúc này, trên bàn cà phê trước ghế sô pha, ly nước đá Chu Bạch rót cho A Trân lúc sáng hình như vẫn chưa uống, vẫn còn nguyên tại chỗ.
Chu Bạch suy nghĩ một chút, cầm chiếc cốc lên, muốn mang vào toilet rửa sạch.
Hắn vừa cầm cái ly đứng dậy, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ hành lang.
Bước chân này to hơn nhiều so với bước chân của A Trân và Hùng Hùng.
Nhưng nó khác với tiếng bước chân của mẹ Lâm.
Bởi vì mỗi lần xuất hiện ở hành lang, bà ấy đều sẽ cầm trên tay những thứ khác và gây ra rất nhiều tiếng động.
Chu Bạch nghĩ tới đây, đứng ở nơi đó, cảnh giác.
Nếu hắn đoán đúng thì A Long đã trở về.
Hiện tại là 4h42 chiều.
Chỉ là theo lý mà nói, thì đây không phải là thời gian rảnh rỗi bình thường của A Long.
Chu Bạch đứng ở nơi đó, nghe tiếng bước chân đi ngang qua cửa mình, tiến về phía trước mấy bước mới dừng lại.
Tiếng chìa khóa mở cửa vang lên.
Tiếp theo đó là âm thanh hoảng loạn của đồ đạc rơi xuống.
"Lại phát sóng trực tiếp à? Tao đã bảo không cho mày làm loại việc này sao? Mày tự mình nhìn xem, vừa mới nhảy điệu gì thế? Nếu hôm nay tao không về sớm, mày còn muốn giấu giếm tao đến chừng nào nữa đây?”
Tiếng đập phá đồ vật điên cuồng vang lên.
Sau đó có một cái tát lớn rơi vào tai Chu Bạch.
"Khóc, khóc, khóc, suốt ngày cũng chỉ biết khóc. Hôm nay tao ở ngoài sống như một con chó, sao tao không khóc?"
Tiếng A Trân khóc rất nhỏ, Chu Bạch ở trong trong phòng mình nên không thể nghe rõ lắm.
Nhưng những lời chửi rủa cáu kỉnh của A Long đã vang lên mồn một.
"Xem ra nếu như tao không đánh gãy chân mày, sớm muộn một ngày nào đó mày nhất định sẽ bỏ tao rời đi."
A Long vừa nói xong, Chu Bạch đã nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống, tiếp theo là tiếng vật nặng vật rơi xuống là tiếng hét của A Trân vang lên.
Chu Bạch đứng ở phòng khách, trong tay cầm ly nước.
Khi nghe thấy tiếng hét này, cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể dồn lên đầu.
Hắn nhanh chóng đặt ly nước xuống và bước ra cửa.
Tuy nhiên, khi hắn vừa dùng tay xoay nắm cửa thì tiếng đá cửa đã vang lên trước mặt.
"Đồ khốn nạn, ngươi có bản lãnh mở cửa ra cho ta!”
Chu Bạch mở cửa nhà mình, nhìn thấy mẹ Lâm trong tay cầm con dao làm bếp, vẻ mặt uy hiếp đứng trước cửa bên cạnh.
Vừa dứt lời, bà ta lại đá vào cánh cửa bên cạnh.
"Dù sao lão nương cũng sống không kiên nhẫn được nữa rồi. Có bản lãnh thì ra đây, bà đây liều mạng với mày."
A Long ở phòng bên cạnh không dám mở cửa, giọng nói cũng đồng thời trở nên im lặng.