Chương 272: Đại ca và nhị đệ đều kỳ quái
Chu Bạch cảm thấy trong lời nói của Ngô Xung không thích mẹ mình.
Hắn ghé vào cạnh cửa, khi đang muốn hảo hảo mà nghe lén. Nhưng hắn nhìn thấy mẹ Ngô Xung từ trên ghế đứng dậy.
"Được rồi được rồi. Vậy mẹ sẽ không nói gì, mẹ sẽ không nói gì. Mẹ sẽ không làm phiền con. Mẹ sẽ không hỏi con muốn làm gì."
Nói xong, bà ta bước về phía Chu Bạch.
Vì vậy, Chu Bạch chỉ có thể nhanh chóng rời đi, thậm chí còn không nghe được lời nói cuối cùng.
Hắn chạy sau một chiếc bình và trốn. Sau lưng hắn, tiếng cửa đóng mở chẳng mấy chốc đã vang lên. Sau đó, tiếng bước chân của bà ta từ từ rời xa.
Cho đến khi xác nhận đối phương đã đi rồi, Chu Bạch mới từ trong bình thò đầu ra.
Quả nhiên, không còn ai ở hành lang.
Đèn trong phòng Ngô Xung vừa bị tắt đi.
Chu Bạch lại tới gần cửa, nhìn thấy Ngô Xung đã nằm ở trên giường ngủ, liền xoay người rời đi.
Chu Bạch vừa đi vừa chú ý đến đội chiến đấu đang tuần tra ở tầng dưới.
Thuận tiện tiếp tục đếm những cánh cửa có ghi chú màu đỏ trên đó.
Bốn, năm, sáu...
Số lượng phòng không thể vào được nhiều hơn Chu Bạch dự đoán.
Khi bước đi, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một nhà vệ sinh. Thế là hắn quay vào và nhảy thẳng lên bồn rửa.
Trong tấm gương phía trước bồn rửa, một chú mèo con có bộ lông cháy đen và dính đầy bụi bẩn xuất hiện.
Đây là lần đầu tiên Chu Bạch nhìn thấy bộ dạng hắn bây giờ.
Không quen với điều đó, hắn tiến lại gần gương và nhìn mình bên trong.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo choàng đen cúi đầu xuất hiện trong gương.
Chu Bạch nhanh chóng rời khỏi gương, áp người vào tường. Sau đó hắn di chuyển cơ thể và lặng lẽ nhìn về hướng mình đang đi.
Ngô Trì vẫn cúi đầu bước nhanh, vừa đi, y vừa lo lắng nhìn đội tuần tra ở tầng dưới.
Chu Bạch đoán có lẽ y không chú ý tới hắn.
Thế là, cũng không kịp mở vòi bông sen tẩy rửa cho mình. Thay vào đó, hắn nhảy ra khỏi bồn rửa và bí mật đi theo Ngô Trì, cố gắng xem nửa đêm y muốn làm gì.
Toàn bộ cơ thể của Ngô Trì được bao phủ trong một chiếc áo choàng đen, y thỉnh thoảng nhìn đội tuần tra bên dưới, rồi tăng tốc độ.
Chu Bạch đi theo y, luôn chú ý tới từng động tác của y.
Sau đó, hắn nhìn thấy Ngô Trì, người rõ ràng đã dừng bước khi đi ngang qua phòng của Ngô Xung. Sau đó, y tiếp tục tiến về phía trước.
Chu Bạch cảm thấy hai anh em tựa hồ có một câu chuyện.
Ngay sau đó, Chu Bạch nhìn thấy Ngô Trì dừng lại trước một căn phòng.
Chu Bạch vừa nhìn thấy tờ giấy màu đỏ treo phía trên phòng, tai hắn lập tức dựng lên cảnh giác.
Giấy đỏ? Ngô Trì?
Y muốn làm gì?
Đội tuần tra ở tầng dưới đã bắt đầu leo lên cầu thang đá.
Ngô Trì cũng chú ý tới động tĩnh của bọn họ, nhanh chóng duỗi bàn tay bọc trong áo choàng ra, sau đó ấn vào cửa.
Chu Bạch cách y có chút xa, chỉ có thể loáng thoáng thấy y dường như đang cầm thứ gì đó trên tay.
Đội tuần tra đã bước lên bậc đá cuối cùng, khi rẽ vào một góc, họ có thể nhìn thấy bóng dáng của Ngô Trì.
Kết quả, Ngô Trì chỉ có thể nhanh chóng ngồi xổm xuống, nhanh chóng rút lui khỏi nơi hiện tại.
Thân thể Chu Bạch nhỏ hơn Ngô Trì rất nhiều nên có rất nhiều chỗ để trốn. Vì thế khi nhìn thấy y rời đi, hắn liền chậm rãi đi đến nơi vừa đứng.
Tuy nhiên, không có gì bất thường ở cánh cửa đó, áp tai sát vào cửa nhưng không thấy bên trong có chuyển động gì.
Chu Bạch chỉ có thể tiếp tục đi theo Ngô Trì, thấy y đi về phòng, liền đi theo y, muốn bắt chước những gì y vừa làm và lẻn qua khe cửa để xem y đang làm gì trong phòng.
Tuy nhiên, người anh thứ hai này thực sự rất phòng bị.
Sau khi vào phòng, y vậy mà đã lấy một miếng gỗ và chặn tất cả các khoảng trống dưới cửa từ trong phòng.
Chu Bạch đột nhiên đứng ở nơi đó không nói nên lời.
Trí thông minh của người anh thứ hai có vẻ cao hơn người anh cả.
Chu Bạch không tìm được sơ hở nào để khai thác trong căn phòng này.
Vì trời đã khuya nên không muốn gây ra nhiều tiếng ồn, chỉ có thể tạm thời giữ bí mật và không tiết lộ.
Đội tuần tra lại bước lên cầu thang đá, đi về phía vị trí của Chu Bạch.
Chu Bạch tiếp tục đi xuống, lại tìm được toilet rồi quay vào.
Hắn nhảy lên bồn rửa và mở nước. Rồi duỗi chân dưới vòi nước.
Dòng nước lạnh thấu xương khiến Chu Bạch rùng mình.
Khó trách Ngô Anh lại không muốn tắm.
Vào một ngày lạnh giá như vậy, nếu có lựa chọn, Chu Bạch sẽ không muốn rửa chân. Nhưng mùi hôi thối phát ra từ bàn chân mèo của Chu Bạch vẫn khiến hắn nghiến răng và lại nhúng chân xuống nước lạnh.
Phải mất rất nhiều công sức mới có thể làm sạch não và máu khỏi hai bàn chân mèo.
Về phần vết bẩn trên người, Chu Bạch cảm thấy không cần rửa sạch cũng được.
Vì vậy, hắn giũ nước khỏi chân mèo. Sau khi khô một nửa, hắn nhảy xuống bồn rửa.
Chu Bạch còn chưa kiểm tra xong hết các phòng trong ngôi nhà cổ này.
Thế là hắn tiếp tục tránh mặt đội tuần tra, rồi kiểm tra toàn bộ ngôi nhà cổ.
Và trong khi nhìn, hắn đếm những căn phòng có ghi chú màu đỏ trên cửa.
Cuối cùng, hắn thực sự đã tìm thấy tổng cộng mười ba căn phòng có ghi chú màu đỏ trong ngôi nhà cổ này.
Chu Bạch trong lòng đang suy nghĩ con số này. Rồi hắn gãi đầu bằng đôi bàn chân vẫn còn ướt.
Cái này khó tránh khỏi có chút nhiều lắm a?
Chu Bạch không biết tại sao trong ngôi nhà cổ này lại có nhiều phòng có ghi chú màu đỏ như vậy, không biết có gì trong những căn phòng này.
Nhưng trực giác mách bảo ngôi nhà cổ của nhà họ Ngô sẽ bị quái vật tấn công, rất có thể có liên quan đến những đồ vật giấu trong căn phòng màu đỏ.
Mặt trời trên bầu trời bắt đầu từ từ giãn ra. Trong một số phòng, tiếng đứng dậy bắt đầu vang lên.