Chương 321: Nguồn gốc sự việc

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,832 lượt đọc

Chương 321: Nguồn gốc sự việc

Lão ta ngước nhìn những tộc nhân Ngô gia đang uy hiếp xung quanh mình, trên mặt không có chút sợ hãi mà lại bắt đầu cười.

"Các ngươi có thấy lạ hay không? Ngô gia các ngươi không làm gì sai cả, vậy tại sao lại bị quái vật tấn công hàng đêm mà không có lý do?"

Các tộc nhân Ngô gia có mặt khi bị hỏi điều này, mọi người đều hơi sửng sốt.

Chu Bạch cảm giác được tin tức mấu chốt sắp xuất hiện, liền nhanh chóng nhảy lên lan can, tránh cho mình bị những tộc nhân Ngô gia này chặn lại, đồng thời có thể nhìn rõ hơn vẻ mặt của lão Vương.

Ngô Hổ nhìn xung quanh, vẫy tay, sau đó một số thành viên trong nhóm nhanh chóng đi tới và khiêng thi thể từ tầng cao nhất xuống.

Sau đó, anh cởi quần áo bảo hộ và nói với lão Vương.

"Ta không muốn nghe những lời vô nghĩa này của ngươi. Ngươi là ai? Đột nhập vào nhà cổ của chúng ta, đến cùng ngươi muốn làm gì?"

Lão Vương nhìn Ngô Hổ, sau đó cười lạnh một tiếng.

"Xem ra tất cả mọi người đều bị lão tộc trưởng các ngươi lừa gạt thảm hại rồi."

Trong đám người, có một số người tính khí không tốt nghe được lão Vương bắt đầu nói xấu lão tộc trưởng, bọn họ tức giận đến cầm vũ khí, muốn dốc sức liều mạng với lão ta.

Nhưng lúc này, lão Vương bất ngờ đưa tay lên che mặt. Sau đó lta cởi chiếc khăn quàng che nửa dưới khuôn mặt ra.

Kết quả là khuôn mặt thối nát giống như một con quái vật của lão ta không được che chắn và lộ ra trước mặt mọi người.

Một số ít người cầm vũ khí lao tới nhìn thấy khuôn mặt của lão ta, không khỏi dừng động tác.

Sau đó, nghe thấy ai đó trong đám đông nhận ra lão ta.

“Ngươi là... người chú giữ cổng nhà cổ phải không?”

“Người chú đột nhiên biến mất sau khi mới đến đây được vài tháng?”

“Đúng vậy, ta nhớ là kể từ khi ông ấy biến mất, lão tộc trưởng đã săp xếp lại bên trong tổ trạch, tất cả những người được thuê để giúp việc nhà đều đã bị đuổi việc."

Lão Vương bước đến chỗ lão tộc trưởng.

"Kinh ngạc sao? Ta có được khuôn mặt này, tất cả đều là nhờ ngươi."

Nói xong, lão ta mở hai tay ra và đi về phía những người khác có mặt, đưa khuôn mặt của mình cho từng người một nhìn.

"Ai nói ta biến mất? Ta rõ ràng là bị lão lão tộc trưởng các ngươi đẩy xuống vách đá."

Lão Vương vừa nói xong, trong đám người lại bắt đầu xuất hiện sự phản đối.

"Nói nhảm! Lão tộc trưởng luôn đối với người ngoài rất tốt, sao có thể vô cớ làm ra chuyện như vậy?"

Lão Vương giật giật khóe miệng hư thối.

“Đương nhiên không phải vô cớ. Bởi vì ta vô tình nhìn thấy vật bị giấu nên hắn muốn giết ta. À, đúng rồi, hắn giấu thứ đó trong phòng có tờ giấy đỏ. Còn ta thì không biết là được giấu bên trong phòng nào. Các ngươi phải yêu cầu hắn mở tất cả các phòng thì mới có thể tìm ra."

Chu Bạch nghe xong những gì lão ta nói đã hiểu.

Chẳng trách hắn đã mở những căn phòng này nhiều lần nhưng chưa bao giờ nhìn thấy bên trong có gì.

Hóa ra thực tế có mười hai trong số mười ba phòng, tất cả đều dùng để gây lẫn lộn.

Chỉ có một trong số đó thực sự che giấu điều gì đó.

Chu Bạch nghĩ đến điểm này, hắn đột nhiên cảm thấy bất an.

Và những gì lão Vương nói tiếp theo, khiến hắn hoàn toàn hiểu được nguồn gốc của những bất an này.

"Tại sao những con quái vật này lại tấn công các ngươi? Và tại sao chúng lại tấn công vào một thời điểm cố định?

Các ngươi không sẽ cảm thấy rất nghi hoặc sao?

Đó là vì thứ này được lão tộc trưởng các ngươi giấu kín, nó sẽ thu hút bọn chúng trong những khoảng thời gian này đến đây. Không chỉ có như vậy, lão tộc trưởng các ngươi rõ ràng biết cách ngăn chặn quái vật tấn công, lại không chịu nói cho các ngươi biết!"

Chu Bạch nghe thấy lão Vương nói như vậy, toàn bộ đầu óc đều ong ong.

Tất cả thông tin được tập hợp lại trong tâm trí hắn và sau đó được ghép lại với nhau một cách nhanh chóng.

Đột nhiên, hắn nhảy xuống từ lan can. Sau đó quay người nhìn xuống dưới.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, ngay phía dưới bọn họ.

Chu Bạch cấp tốc chạy xuống lầu, trong đầu các loại suy nghĩ cũng nhanh chóng xẹt qua.

Trong căn phòng có tờ giấy màu đỏ có cất giấu những thứ sẽ thu hút quái vật.

Vậy bên trong có thể có gì?

Dựa vào kinh nghiệm trước đây, Chu Bạch suy đoán, hẳn là nguyên nhân gây ô nhiễm ở phó bản này.

Hắn nhớ lại đã nhìn thấy Ngô Trì lén đưa tay đến gần cửa vào ban đêm.

Có lẽ y muốn dùng cảm xúc của chính mình để xác định căn phòng nào chứa chất ô nhiễm.

Tuy nhiên, mức độ ô nhiễm ở Ngô Trì chắc chắn không sâu và sức hút của các chất ô nhiễm sẽ không đủ mạnh vào thời điểm trận chiến bảo vệ kết thúc.

Nghĩ đến đây, hắn rốt cục hiểu được tại sao mẹ Ngô Xung lại muốn bắt chuột.

Đáng tiếc ở phó bản trước chính hắn cũng bị lửa thiêu, đại khái chính là vì lý do này mà hắn không cảm nhận được ô nhiễm trong phòng.

Tiếng đập cửa ở tầng dưới vẫn tiếp tục.

Chu Bạch cũng tăng tốc độ lao xuống lầu. Hắn thấy hành lang dưới lầu không có ai, tiếng đập cửa cũng dừng lại.

Chu Bạch nhìn thấy tình huống này, bất an càng thêm nghiêm trọng.

Phía sau hắn, tiếng bước chân ồn ào cũng đang đuổi theo.

Chu Bạch không để ý tới những người đang truy đuổi mình, tiếp tục chạy về phía trước.

Sau đó, hắn nghe thấy một âm thanh thủy tinh vỡ khác trước mặt mình. Sau đó, hắn nhìn thấy một cánh cửa có lỗ bị rìu đập vỡ, xuất hiện trước mặt.

Và phía trên cánh cửa có một tờ giấy màu đỏ.

Trước đây Chu Bạch đã đi ngang qua căn phòng này với tờ giấy đỏ rất nhiều lần.

Tuy nhiên, vì căn phòng này thực sự không có gì nổi bật. Hơn nữa, vị trí của nó nằm ngay phía dưới hội trường, nơi đây thường có rất nhiều người qua lại.

Cho nên lúc trước Chu Bạch chọn phòng đập cửa vào, hắn luôn loại trừ.

Điều hắn không ngờ tới là căn phòng như vậy lại là căn phòng thực sự chứa đựng những bí mật.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right