Chương 320: Mối hận giữa lão Vương và lão tộc trưởng (2)
"Ồ, hóa ra Ngô Xung là thứ không ai muốn, nếu biết gã ta đáng thương như vậy, lẽ ra sớm nên tiễn gã rời khỏi thế giới tang thương này mới phải."
Chu Bạch biết Ngô Xung hẳn là đang giấu ở chỗ không xa, cho nên cố tình khuếch đại giọng nói của mình để gã ta có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của họ.
"Sao ngươi không chết đi? Loại quái vật vô nhân tính như ngươi, nên bị xé thành từng mảnh ném vào ngọn núi cằn cỗi này!"
Lão Vương bị Chu Bạch nói cho tức giận, sau đó cũng không để ý tới thực lực của hắn nữa. Sức mạnh chênh lệch rất lớn nên lão ta rút ra một con dao ngắn từ thắt lưng.
Sau đó khập khiễng lao về phía Chu Bạch.
Chu Bạch vẫn muốn giữ lại lão Vương để tìm ra sự thật về phó bản này.
Vì vậy, tất nhiên không thể thực sự chiến đấu với lão ta, chỉ có thể nhanh chóng tránh đường khi lão ta lao tới.
Lão Vương đâm hụt suýt chút ngã nhoài. Cũng may, lão ta đã kịp thời bám vào lan can và không thực sự ngã xuống đất.
"Muốn giết ngươi, ta hiện tại liền giết ngươi."
Lão Vương giơ cao tay, lao về phía Chu Bạch.
Chu Bạch quay lưng về phía cửa phòng họp, đang định tránh đi lần nữa thì thấy lão Vương đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt lão Vương nhìn về phía sau Chu Bạch, nhưng lại không nhìn Chu Bạch.
Vì thế Chu Bạch nhìn về phía sau.
Sau đó, hắn nhìn thấy lão tộc trưởng cầm trong tay một thanh trường kiếm đi ra khỏi cửa hội trường.
"Lão bất tử, nguyên lai ngươi ở đây?"
Lão Vương giơ đoản đao trong tay lên, chỉ vào lão tộc trưởng.
Lão tộc trưởng đứng đối diện với thanh kiếm trong tay, như thể đã sẵn sàng chiến đấu.
Mục đích hành động của Chu Bạch không hẳn là để đánh nhau.
Hiểu được sự thật giữa những mâu thuẫn là điều hắn thực sự mong muốn.
Vì vậy, hai nhân vật quan trọng bắt đầu đánh nhau, hắn đương nhiên là phi thường thức thời dọn ra vị trí.
Hắn rẽ sang phải và lùi về phía lan can. Sau đó, nhìn thấy lão Vương cầm một con dao ngắn rồi khập khiễng đi về phía vị lão tộc trưởng.
Lão tộc trưởng cũng không chịu thua kém.
Ông ta cầm trường kiếm trong tay, loạng choạng hướng về phía lão Vương.
Cảnh đánh nhau sau đó rất gay cấn.
Chu Bạch ngồi xổm bên cạnh bọn họ, sợ một người trong số họ vô tình trượt chân hoặc người kia sẽ ngã nếu cử động quá lớn.
Đầu hắn liên tục quay theo chuyển động của họ.
Sau đó, nghe thấy tiếng vũ khí va vào nhau, hai chân mèo siết chặt lại vì lo lắng.
"Lão bất tử. Ngươi đừng tưởng rằng trước kia giết không chết ta, hiện tại là có thể đem ta giết chết?"
Chu Bạch vểnh tai lên khi nghe lão Vương bắt đầu tiết lộ tin tức.
"Không nghĩ tới sao? Ngươi đã đẩy ta xuống một vách đá, ta rõ ràng còn có thể sống được trở về? Ngươi có biết dưới vách đá nó như thế nào không? Tất cả đều là xác chết! Đều là xác chết do tộc nhân Ngô gia của ngươi ném ra, ta phải bò qua đống xác chết để ra ngoài."
Chu Bạch đứng sang một bên, nghe lão Vương đầu nói, bắt đầu cảm thấy câu chuyện dần dần được chắp nối lại.
Nhưng trên mặt lão tộc trưởng lại không có chút cảm xúc nào. Mặt không biểu tình cầm thanh trường kiếm đâm lão ta.
“Ngươi vẫn như cũ máu lạnh tàn nhẫn.”
Cánh tay lão Vương bị lão tộc trưởng chém một vết thương, lão ta nhìn lại vết thương của mình rồi nhặt đoản đao lao về phía ông ta.
Lão tộc trưởng nhìn qua so với lão Vương thì lớn hơn mười tuổi.
Cho nên mặc dù lão lão Vương đi khập khiễng nhưng thể lực của lão tộc trưởng vẫn kém xa lão ta.
Vì vậy, khi lão Vương lao về phía ông ta, lão tộc trưởng không kịp né tránh, liền bị đâm vào vai.
Quần áo bảo hộ của ông ta bị thủng một lỗ, bộ quần áo trắng mặc bên trong dính đầy máu.
Chu Bạch nhìn vết máu trên vai lão tộc trưởng, cau mày.
Điều 4 của quy tắc làm việc của Đội chiến đấu.
[Khi chiến đấu với kẻ thù vào ban đêm, hãy tự bảo vệ mình. Nếu chẳng may bị thương, xin hãy dùng mạng sống của mình để bảo vệ sự an toàn của những người trong bộ lạc khác. Và sau khi trận chiến trong ngày kết thúc, rời khỏi ngôi nhà cổ. ]
Theo quy định này, các tộc nhân Ngô gia bị thương cần phải rời khỏi nhà cổ Ngô gia vào đêm hôm đó.
Còn lão tộc trưởng thì sao?
Tối nay ông ta cũng sẽ rời đi sao?
Sau đêm nay, sẽ còn một trận chiến bảo vệ nữa phải trải qua.
Chu Bạch không thể tưởng tượng được nhà họ Ngô sẽ đi về đâu nếu không có lão tộc trưởng.
Lão Vương rút kiếm ra khỏi vai lão tộc trưởng, rồi anh nhìn vết thương trên vai ông ta rồi lại cười to.
"Ha ha ha... Chảy máu, chảy máu, ngươi cũng phải rời khỏi Ngô gia, có muốn ta dẫn ngươi đi ra ngoài xem thế giới bên ngoài như thế nào không?"
Lão tộc trưởng lấy tay che bả vai đau đớn, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán.
"Ta có thể dẫn ngươi đến tận đáy vách đá nhìn xem, để ngươi cảm nhận những ngày đó ta như thế nào."
Lão tộc trưởng hướng thanh kiếm xuống đất, dùng tay đỡ lấy để chống đỡ bản thân, không để ngã xuống.
Lão Vương nhìn ông ta như vậy, liền mỉm cười. Giơ thanh đoản đao lên và muốn chém ông ta một lần nữa.
Chu Bạch nhìn thấy hành động của lão ta, đang cân nhắc có nên ra tay hay không.
Nhưng hắn nhìn thấy trên tầng mình đang ở, hai thành viên của đội thứ tư đã xử lý xong đám quái vật xung quanh, sau đó lao về phía lão tộc trưởng.
Thanh đoản đao trong tay lão Vương bị một thành viên trong đội đánh rơi xuống đất. Kết quả là lão ta chỉ có thể bắt đầu rút lui liên tục.
Lúc này, trong sân tầng một, Ngô Hổ cũng đã dẫn đầu tộc nhân Ngô gia tiêu diệt con quái vật cuối cùng.
Sau đó, anh dẫn đầu một số lượng lớn tộc nhân chạy về phía tầng trên nơi họ đang ở.
Trong khoảnh khắc, lão Vương đã bị những tộc nhân Ngô gia này bao vây.