Chương 483: Thông tin từ số 0139

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,753 lượt đọc

Chương 483: Thông tin từ số 0139

Chu Bạch nhận ra anh ta có gì đó không bình thường, ánh mắt dõi theo động tác của anh ta, dừng ở một góc lộ ra của túi đựng tài liệu phía sau.

Nhưng Lão Mặc đang rất căng thẳng lại không hề để ý đến chi tiết này, vẫn đang tự lẩm bẩm giận mình.

"Tiểu tử ngươi, ta khuyên ngươi không nên gieo rắc bất hòa, bằng không ta không bảo đảm có thể khống chế được bản thân hay không."

Nói xong, y rút ra một con dao, trực tiếp cắm vào bàn đầu giường Chu Bạch.

Sau đó y quay đầu lại nói với Chu Bạch: “Thực xin lỗi, huynh đệ.”

Chu Bạch bất đắc dĩ lấy tay che mắt.

Trong phòng còn có anh chàng đeo kính cũng rất bất đắc dĩ.

"Lão Mặc, đây là cái bàn thứ năm ngươi đập vỡ trong tháng này rồi đó. Tuy mọi người đã quen nhưng ít nhất ngươi cũng nên cân nhắc nguồn tài trợ của nhà thương điên này chứ."

Lão Mặc rút dao ra, khinh thường xua tay: " Ta không quan tâm."

Anh chàng đeo kính thở dài: "Vậy thì ngươi có thể nghĩ đến bệnh nhân này, phải không? Ngươi làm hỏng tủ của hắn thì hắn biết để đồ ở đâu đây?"

Nghe vậy, Lão Mặc nhanh chóng quay lại xung quanh và xin lỗi Chu Bạch một lần nữa.

"Thực xin lỗi huynh đệ, đại ca bây giờ sẽ tìm cho ngươi một cái tủ mới, tìm cái mới tốt hơn nha."

Nói xong, y xoay người, mở cửa đi ra ngoài.

Anh chàng đeo kính nhìn bóng dáng rời đi của y và lắc đầu.

Bước tới cửa, nhìn y rời đi, anh ta quay người đóng cửa lại.

Có vẻ như anh chàng đeo kính này cũng đến đây có mục đích.

Chu Bạch không biết từ khi nào mình liền trở thành bánh trái thơm ngon rồi.

Chỉ trong một buổi sáng, phòng nhỏ của hắn đã đón tiếp nhiều đợt khách.

Sau khi đóng cửa lại, anh chàng đeo kính lấy tập tài liệu màu nâu sẫm trước mặt.

Vừa đi về phía Chu Bạch, anh ta vừa lấy từ trong tài liệu ra một mẩu thông tin.

"Xin chào, bệnh nhân số 0139, ta làm quen với ngươi trước. Ta là thực tập sinh mới đến nhà thương điên này, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Phổ."

Nói xong, anh ta cầm lấy thông tin trong tay.

Chu Bạch nhìn chằm chằm thông tin trong tay, cảm thấy tên thực tập sinh đứng trước mặt này nhìn khó đối phó hơn lão Mặc rất nhiều.

"Ta cùng Lão Mặc khác nhau."

Tiểu Phổ cười với Chu Bạch, sau đó mở ra thông tin trong tay.

"Lão Mặc thích làm mọi việc dựa trên trực giác của mình. Nhưng ta thì khác. Ta thích tìm cơ sở thực tế hơn."

Vừa nói, anh ta vừa lật xem thông tin trên tay, nhìn thấy dòng thông tin mình muốn xem hiện ra trước mắt, anh ta dừng lại.

"Bệnh nhân số 0139.

Trước khi vào nhà thương điên này, ngươi là đội trưởng đội trực ở Khu 5, Thành phố C.

Trong một lần đi công tác không may đã bị ô nhiễm. Sau đó biến thành một con mèo trắng.

Không có gì sai với thông tin ta đề cập, phải không? "

Sau khi đọc xong nội dung thông tin, anh ta ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.

Nói thật, ngoại trừ việc hắn cũng biến thành mèo trắng, những nội dung khác của thông tin này hoàn toàn khác với trải nghiệm của Chu Bạch.

Nhưng Chu Bạch mỗi lần tiến vào một phó bản, thân phận của người khác sẽ bị lấy đi.

Nói cách khác, thông tin Tiểu Phổ đang đọc hiện tại hẳn là thuộc về bệnh nhân thực sự số 0139.

Nghĩ đến đây, Chu Bạch cũng nhìn về phía Tiểu Phổ, sau đó hắn không biết phải trả lời như thế nào.

Trả lời một cách tùy tiện. Nếu trả lời sai, liệu có tiết lộ bí mật của mình không?

Lúc này không bày tỏ thái độ có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Chu Bạch mỉm cười với Tiểu Phổ đang mặc kính: “Bác sĩ Phổ, người làm ta rất bối rối quá.”

“Bối rối cũng vô dụng thôi. Bởi vì ta không thể giúp ngươi trả lời đâu. "

Chu Bạch nghe vậy, lập tức cười khẽ.

Xem ra hôm nay Tiểu Phổ không có đến đây để xác minh danh tính của 0139.

Vậy anh ta muốn xác minh thân phận gì?

"Còn có cái gì muốn đọc sao? Thông tin này chắc chắn phải có nhiều hơn vài câu này phải không?"

Bàn tay cầm thông tin của Tiểu Phổ dừng lại một chút:

"Nếu ngươi muốn nghe, ta đọc ra cũng không thành vấn đề."

Chu Bạch không nói gì, chỉ nhìn anh ta, thái độ rất rõ ràng, chính là muốn anh tiếp tục đọc ra nội dung thông tin.

Tiểu Phổ không biết hắn như thế nào lại vô tình bị chiếm mất ưu thế, biến thành bị người dắt mũi.

Nhưng lúc này cũng không nói được gì nhiều, chỉ có thể mở thông tin ra đọc tiếp:

“Sau khi ngươi biến thành mèo trắng, ngươi được một trại bảo vệ động vật ở thành phố C nhận vào.

Cho đến cách đây không lâu, khi những viên thuốc màu đã được phát triển và sẵn sàng để sử dụng, ngươi đã được gửi đến phòng thí nghiệm. Tình nguyện trở thành lứa người thực nghiệm đầu tiên."

Chu Bạch không biết ngoại giới sau khi Ngô gia bị giam cầm trong không gian đen đã xảy ra biến hóa gì.

Hắn trải qua ba phó bản trong đó, khi đi ra lần nữa, hắn có thể cảm giác được, xem ra một sự cân bằng nào đó đã bị sự xuất hiện của những viên thuốc màu phá vỡ.

Chu Bạch gật đầu với Tiểu Phổ, ra hiệu anh ta có thể tiếp tục.

Tiểu Phổ đứng bên cạnh Chu Bạch, trong tay cầm tài liệu, luôn cảm thấy mình giống như chính mình đang báo cáo với sếp.

Anh ta cảm thấy cảm giác này thật không ổn nên nhanh chóng đóng tài liệu trên tay lại.

“Tạm thời không nói đến tài liệu nữa. Ta chỉ muốn nói với ngươi. Ta đã biết rất rõ thân phận của ngươi. Từ hôm nay trở đi, ngươi chỉ cần hợp tác với ta."

Chu Bạch cau mày khó hiểu.

Ngươi hiểu, nhưng ta vẫn chưa hiểu.

Tiểu Phổ phớt lờ sự nghi ngờ của Chu Bạch, tiếp tục nói.

"Ngươi trước tiên nhớ kỹ cử chỉ này. Mỗi ngày xuống căng tin ăn cơm nhớ nhìn ta nhé.

Nếu ta làm cử chỉ này, một giờ sau chúng ta sẽ bí mật gặp nhau trong phòng hoạt động trên tầng năm."

Chu Bạch vẫn là không hiểu lắm.

Cho nên bây giờ Lão Mặc cùng Tiểu Phổ đều coi Chu Bạch là đồng bạn của mình?

Nhưng bọn họ tựa hồ không cùng quan điểm.

Chu Bạch đầu đau mà vỗ vỗ đầu của mình.

Không đợi hắn mở miệng trả lời, cửa phòng của hắn lại bị mở ra.

Người bước vào lần này cuối cùng chính là Đại lão số 1 sống trên giường đối diện Chu Bạch.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right