Chương 485: Đại lão số 1 có chút kỳ quái
Chu Bạch một tay che mắt, tay kia lại bị Lão Mặc cưỡng ép kéo hắn xuống giường.
"Huynh đệ, ngươi nhìn cái tủ này xem, ngay cả chỗ chứa đồ cũng tốt hơn cái của ngươi nhiều."
Lão Mặc vừa nói vừa kéo Chu Bạch đến bên đầu giường.
Y mở ngăn kéo tủ đầu giường bằng một tay.
Ngay sau đó, nhìn thấy bên trong ngăn kéo, nhiều loại đế lót giày tăng chiều cao với nhiều màu sắc và độ dày khác nhau đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Chu Bạch có chút ngượng ngùng tại chỗ.
Lão Mặc thì cười lớn, vỗ mạnh Chu Bạch vai.
"Ha ha ha... Lão Triệu kia, vậy mà nhàm chán như vậy."
Lão Triệu?
Chu Bạch trợn tròn mắt.
Lão Triệu trong miệng không phải ám chỉ bác sĩ Triệu giỏi trừ điểm đúng không?
Lão Mặc đã chuyển tủ đầu giường của bác sĩ Triệu cho Chu Bạch sao?
Chỉ có Chu Bạch bị trừ năm mươi chín điểm là run rẩy.
Chu Bạch lúc này thật sự nghi ngờ Lão Mặc này, ngoài mặt giả vờ là anh em với mình, đang âm thầm tính toán làm thế nào để đưa Chu Bạch vào phòng sốc điện ấy chớ.
Bằng không thì ai có thể thông minh đến mức làm ra chuyện kỳ quái như vậy?
“Huynh đệ, đừng lo, nhanh chóng lấy đồ đạc trên bàn đầu giường của ngươi ra, chờ ta ném hết đồ của Lão Triệu vào thùng rác, ngươi có thể bỏ đồ của mình vào trong này rồi.”
Lão Mặc lại muốn ném đồ của bác sĩ Triệu vào thùng rác?
Chu Bạch sợ đến mức vội vàng buông tay y xuống.
"Sao vậy, ngươi không thích sao? Huynh đệ, đây là chiếc tủ đầu giường tốt nhất ta có thể tìm thấy trong cả tòa nhà này đó."
Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Lão Mặc, Chu Bạch vội vàng lắc đầu.
“Không, không.”
“Vậy thì sao?” Lão Mặc tựa hồ đang chờ ngươi giải thích.
Chu Bạch đi tới bàn đầu giường của mình.
"Nhìn cái tủ đầu giường này, ngươi không cảm thấy con dao của ngươi không có chút nào ảnh hưởng đến tính thực dụng của nó, thậm chí còn tăng thêm một chút cá tính cho vẻ ngoài của nó sao?"
Lão Mặc nghe vậy, hưng phấn đi tới cầm lấy tay của Bạch.
"Huynh đệ, ngươi nói thật sao?"
Chu Bạch trịnh trọng gật đầu: "Tuyệt đối là thật."
Lão Mặc hưng phấn hai mắt đỏ lên: "Ta biết huynh đệ của ta rất sáng suốt mà."
Chu Bạch nhe răng, khó khăn nở nụ cười, cuối cùng rút đôi bàn tay đỏ mọng của mình ra.
"Ừ, đúng rồi. Vậy thì nhanh chóng gửi lại chiếc tủ đầu giường của bác sĩ Triệu đi."
Lão Mặc không nói một lời, ôm chiếc tủ cạnh giường bước ra ngoài.
Mà vừa mới bước ra khỏi phòng bệnh của Chu Bạch, giọng nói của bác sĩ Triệu lập tức truyền đến từ phía xa trong hành lang.
“Lão Mặc!!” Giọng bác sĩ Triệu chói tai.
Chu Bạch sợ đến mức lập tức đóng cửa lại, để lại Lão Mặc một mình đứng ngoài cửa, đi dọn dẹp mớ hỗn độn của chính mình.
Ngoài cửa phòng bệnh, giọng nói khó chịu của bác sĩ Triệu nhanh chóng truyền đến.
"Lão Mặc, ngươi cũng điên à? Muốn ta đem đi giật điện không? A! Ngươi đang làm gì vậy? Ai bảo ngươi mở ngăn kéo của ta?"
Chu Bạch sợ hãi vỗ ngực, kiểm tra cửa. Sau khi khóa hắn lại đứng dậy đàng hoàng, thở phào nhẹ nhõm và bước trở lại giường bệnh của mình.
Trên giường đối diện Chu Bạch, Đại lão số 1 mở mắt ra nhìn hắn.
Mãi đến khi Chu Bạch nhìn về phía ông ta, mới cụp mắt xuống.
“Không ngờ ngươi làm việc với bác sĩ nào cũng không sao…”
Ông ta cố ý hạ giọng, nhưng lời nói vẫn lọt vào tai Chu Bạch.
"Ngươi đang nói lão Mặc cùng Tiểu Phổ sao?"
Đại lão số 1 không có ý định đáp lại Chu Bạch. Ông ta hạ mũ xuống để Chu Bạch không thấy được vẻ mặt của mình.
Chu Bạch cũng có chút khó hiểu trước thái độ không chắc chắn của Đại lão này, chỉ biết dựa vào giường, noi gương ông ta, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hai người nằm trên giường bệnh không nói lời nào, xung quanh trở nên rất yên tĩnh.
Khi đồng hồ trên tường hiển thị thời gian hiện tại đã gần 12 giờ trưa, trong phòng bệnh lại vang lên một âm thanh khác.
Đại lão số 1 đứng dậy khỏi giường bệnh, đi tới cửa phòng bệnh, mở ra rồi bước ra ngoài.
Chu Bạch mở mắt ra, nhìn đồng hồ treo tường thời gian, cau mày.
Vào buổi trưa.
Đây là giờ ăn theo quy tắc đỏ.
Đại lão số 1 lúc này đi ra ngoài đúng giờ khiến người ta có chút nghi ngờ.
Bất quá, ngày hôm qua Đại lão số 1 đi ra ngoài vào giờ này, Chu Bạch còn tưởng ông ta đi lầu hai nửa cơ.
Hóa ra cuối cùng ông ấy vậy mà chỉ đi vệ sinh.
Nếu một người có thời gian đi vệ sinh cố định thì không phải là không thể.
Dù sao Đại lão số 1 vẫn luôn rất cẩn thận, cho nên Chu Bạch cũng không nghĩ tới phương hướng khác, tiếp tục nhắm mắt lại.
Hắn chỉ ngồi một mình trong phòng bệnh.
Khoảng 12h15 trưa, bệnh nhân 0201 vội vã bước vào.
Chu Bạch mở mắt ra, liền thấy anh ta mở tủ lấy đồ ra, sau đó đóng cửa đi ra ngoài.
Khi anh ta rời đi, có nhiều tiếng bước chân.
Chu Bạch ngồi trong phòng bệnh, không thấy người bên cạnh.
Tất cả những gì hắn biết là bệnh nhân số 0201 đã bật cười khi theo họ rời đi.
Anh ta kết bạn mới sao?
Chu Bạch cảm thấy hôm nay hai người bạn cùng phòng của mình có chút kỳ quái.
Hắn tiếp tục nhắm mắt lại.
Không lâu sau, hắn nghe thấy cánh cửa bên cạnh lại được mở ra.
Chỉ trong một buổi sáng, cánh cửa này sẽ được mở bao nhiêu lần rồi nhỉ?
Chu Bạch bất đắc dĩ mở mắt.
Nhưng trong khoảnh khắc, toàn bộ con ngươi đột nhiên co rút lại.
Người quay lại lần này là Đại lão số 1 sống trên giường đối diện.
Chỉ lần này, đến lượt ông ta bước đi trong vũng máu.
Chu Bạch vội vàng đứng dậy đi tới bên cạnh ông ta, nghiêm túc hỏi.
"Ngươi lên tầng hai à? Sao thế?"
Khóe miệng, lỗ mũi và dưới mắt của Đại lão số 1 đều dính đầy máu.
Nhìn thấy Chu Bạch tới gần, ông ta vội vàng quay người, lấy ra mấy tờ khăn giấy trên bàn đầu giường, cúi đầu xuống và nhanh chóng lau máu trên mặt.
Sau khi lau sạch mặt, ông ta lại quay đầu lại.
"Hôm qua ta không hỏi ngươi vì sao muốn lên tầng hai, hôm nay cũng đừng hỏi ta."