Chương 373: Ta đã gặp nhiều kẻ tàn ác hơ
Người đi ra khỏi phòng hiển nhiên không biết Chu Bạch đang ngồi ở phòng khách. Sau khi nhìn quanh, lặng lẽ bước vào một căn phòng.
Trong bóng tối, Chu Bạch không thấy rõ bóng người đó là ai, cũng không nhìn rõ bước vào căn phòng nào.
Tất cả những gì hắn biết là đó là một người cao và gầy.
Chu Bạch chỉ đơn giản nằm xuống trên ghế, nhìn chằm chằm vào căn phòng đối phương bước vào.
Không lâu sau, bóng dáng cao gầy bước ra khỏi phòng.
Không lâu sau khi gã ta trở lại phòng, lại có một bóng người, cũng từ bên trong phòng đi ra.
“Có chút ý tứ.”
Chu Bạch thay đổi tư thế xem kịch thoải mái hơn. Sau đó, nhìn thấy bóng người lẻn vào nhiều phòng.
“Nếu ngươi làm thế, ngươi chắc chắn sẽ bị đánh ra đó?”
Chu Bạch vừa nói xong liền nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng kêu đau đớn.
"Tôi sai rồi, tôi sai rồi..."
Tất cả ánh sáng trước mắt Chu Bạch đều sáng lên.
Sau đó, họ nhìn thấy tên cướp đi theo họ vào, với một con dao trên tay, bị Hans nắm cổ áo kéo ra khỏi phòng.
"Rơi vào tay kẻ tàn nhẫn nhất. Thực sự là thảm rồi.”
Chu Bạch nhìn máu tươi chảy ra từ tay tên cướp, lắc đầu.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy? Còn có để cho người ta ngủ hay không?”
Những người ở phòng khác đều bị tiếng động bên ngoài đánh thức, bước ra khỏi phòng.
"Máu? Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Chu Bạch không có xông tới, mà tiếp tục nằm ở trên sô pha, quan sát những người từ trong phòng đi ra.
Adam là người cuối cùng bước ra khỏi phòng. Anh ta nhìn thấy một con dao cắm vào tay tên cướp, mặt anh ta lập tức tái nhợt.
Chu Bạch nhìn xem vị trí phòng mình, hơi nhếch khóe miệng, sau đó từ trên sô pha ngồi dậy.
“Nửa đêm canh ba, làm sao lại náo loạn thành dạng này thế?”
Adam hỏi Hans.
Hans đẩy tên cướp ra và để gã ta ngã xuống đất.
"Vậy ngươi phải hỏi gã, vì sao nửa đêm đột nhập phòng ta?"
Tên cướp nắm tay mình, run rẩy, cố gắng giải thích điều gì đó.
"Không, không, tôi vừa đi vệ sinh, lúc về không biết đường."
Hans cười khẩy và bước đến gần gã.
Sau đó anh ta đột nhiên rút ra con dao cắm trong lòng bàn tay.
"A, đau quá, đau chết đi được."
Không có con dao trên tay tên cướp thì có một cái lỗ, máu không ngừng chảy ra từ cái lỗ.
Hans lấy trong túi ra một mảnh vải, chậm rãi lau vết máu trên con dao.
"Vậy là ta đã trách nhầm ngươi rồi. Vậy ta chỉ có thể lấy về dao rồi.”
Hành vi tàn nhẫn và điềm tĩnh của Hans khiến mọi người xung quanh bị sốc.
Nhưng Chu Bạch cảm thấy có lẽ Hans trước mắt mới là chân chính.
Và hình ảnh thằng nhóc ngốc nghếch rung chuông nhà thờ chỉ là sự ngụy trang của anh ta.
"Ngươi... Ngươi thật tàn nhẫn."
Adam buộc tội Hans.
“Cái này là tàn nhẫn sao? Ta đã thấy nhiều kẻ tàn ác hơn rồi."
Kelly chợt bật cười khi nghe những lời buộc tội của Adam.
Adam nhìn thấy nụ cười quỷ dị của Kelly, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.
Anh ta như nhớ ra điều gì đó, toàn thân rùng mình, rồi quay người bước vào phòng mà không dám nói thêm gì nữa.
Chu Bạch lúc này mới xuất hiện ở trong đám người. Hắn lạnh lùng nhìn tên cướp ngã xuống đất, duỗi người rồi quay về phòng.
Tên cướp ôm tay, la hét đau đớn hồi lâu nhưng không ai để ý đến, ai nấy đều về phòng đi ngủ.
Tất nhiên, Hans không quên tắt đèn phòng khách khi về phòng ngủ.
Chu Bạch trở về phòng, nằm ở trên giường. Trong đầu vẫn đang suy nghĩ về những thông tin hắn nhận được ngày hôm nay.
Khoảng hai giờ đã trôi qua kể từ khi người khổng lồ trở lại phòng mình và không có âm thanh lạ nào phát ra từ phòng y.
Vậy thì rất có thể những sợi xích sắt đó không dùng để ngăn gã khổng lồ phát điên vào ban đêm.
Nếu đúng như vậy thì tại sao lại tồn tại những sợi xích sắt này?
Chuyện gì đã xảy ra với chứng mất trí nhớ của người khổng lồ?
Không có con rồng nào trong Rừng Đen.
Vậy mục đích thực sự của việc nhà vua ban hành lệnh khen thưởng là gì?
Chu Bạch luôn cảm thấy giữa hai bên dường như có mối liên hệ nào đó.
Và đó không phải là tất cả những điều kỳ lạ về ngày hôm nay.
Kelly luôn nói những điều kỳ lạ và rất quỷ dị.
“Nó muốn đốt cháy nơi này…”
Câu này có ý nghĩa gì?
Từ việc nhắc nhở Chu Bạch không được thay đổi lộ trình, đến việc xin vào tham quan Hang Người Khổng Lồ.
Tất cả những chuyện này khiến Chu Bạch cảm thấy nếu không phải mình có nhận thức khác biệt với người bình thường, vậy thì hắn đã biết trước một điều gì đó.
"Nếu như muốn rõ ràng bí mật khu Rừng Đen này, có lẽ có thể bắt đầu từ Kelly."
Sau khi Chu Bạch đi đến kết luận này, mới an tâm mà nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm sau, Chu Bạch bị tiếng ồn ào ngoài nhà đánh thức.
Hắn mở mắt và nhìn vào màn hình điện thoại, thấy thời gian hiện tại hiển thị trên đó là 8h15 sáng.
Hắn ngồi dậy khỏi giường, ngáp dài và bước ra khỏi phòng.
Những vị khách khác còn chưa dậy, Chu Bạch đi ra khỏi căn nhà nhỏ nơi mình ở, đi ra ngoài.
Nhìn thấy người khổng lồ và Tiểu thợ may đang đứng trước cửa hang, dường như đang chơi trò chơi gì đó.
"Chúng ta trước tiên thỏa thuận đi, nếu ta thắng, ngươi sẽ thừa nhận ta là lão đại của ngươi."
Người khổng lồ chống nạnh hai tay đầy tự tin: "Tranh sức mạnh, ta sao có thể thua được?"
Tiểu thợ may mở quần áo ra chỉ ra chúng cho người khổng lồ cầm thắt lưng của mình.
"Ngươi nhìn thấy sao? Một lần giết chết bảy người, ngươi sợ không?"
Chu Bạch cảm thấy cảnh tượng này tựa hồ quen thuộc. Nhưng thay vì làm phiền họ, hắn lại tìm một chỗ cho mình dựa vào tường và tiếp tục xem chương trình.
“Nói đùa cái gì? Chúng ta bây giờ liền đến tranh tài.”
"Chúng ta hãy đồng ý trước. Ai ném đồ đủ xa sẽ thắng."
Người khổng lồ cầm một hòn đá lớn trong tay và nói: "Tất nhiên rồi."
Sau khi nói xong, liền dùng hết toàn lực, đem tảng đá ném ra cửa hang.
Viên đá bị ném lên không trung và bay đi rất xa trước khi rơi xuống đất.
"Ha ha ha, thế nào? Có phải rất lợi hại hay không?"