Chương 372: Người khổng lồ kỳ dị

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 265 lượt đọc

Chương 372: Người khổng lồ kỳ dị

"Quả thực... khá thần kỳ… nhưng tại sao ngươi lại muốn làm những sợi dây xích này? Chẳng lẽ chỉ để cho vui thôi sao?"

Người khổng lồ nghe được câu hỏi của Chu Bạch có chút bối rối.

"Những sợi xích sắt này, có lẽ... có lẽ... không phải do ta không chế tạo ra đâu. Khi ta bắt đầu có ký ức thì đã có những sợi xích sắt này rồi mà."

Câu trả lời của gã khổng lồ khiến Chu Bạch cảm thấy toàn bộ sự việc càng trở nên kỳ lạ hơn.

"Ngươi bắt đầu có ký ức từ khi nào? Chẳng lẽ muốn nói ngươi từ nhỏ đã có những sợi xích này hay sao?"

Người khổng lồ lắc đầu: "Ta vẫn luôn lớn như vậy nha."

Tiểu thợ may nghe được lời này, liền lắc đầu lập tức cười.

“Không phải nói về hình dáng cơ thể của ngươi.”

“Được rồi, nói cho ta biết, ngươi bắt đầu có ký ức từ khi nào?” Chu Bạch điều chỉnh lại câu hỏi của mình.

Người khổng lồ dùng tay gãi đầu: “Năm năm trước.”

Câu trả lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Bởi vì thân hình cao lớn và cánh tay dày dặn của người khổng lồ này nên trông y không giống một đứa trẻ chỉ vài tuổi.

Vậy là y bị mất trí nhớ?

Chu Bạch hít sâu một hơi: "Mẹ của ngươi thì sao? Chẳng lẽ bà cũng có ký ức năm năm trước giống ngươi sao?"

Người khổng lồ không cảm thấy có gì không ổn, vẫn là khờ dại gật đầu một cái.

"Đúng vậy, ta và mẹ đều sinh ra cùng một thời điểm, cùng một lúc có ký ức, không phải là thích hợp sao?"

Tiểu thợ may gần như bật cười khi nghe được câu trả lời của gã khổng lồ hoàn toàn lật đổ tam quan của mình.

"Cười chết ta, cười ta chết rồi. Ngươi và mẹ ngươi sinh ra cùng một thời điểm hả? Ha ha ha..."

Tiểu thợ may ôm bụng cười đến nước mắt suýt chảy dài trên mặt.

Về phần những người đứng gần đó cũng không có phản ứng gì nhiều, bọn họ đều cảm thấy có thể đầu óc của người khổng lồ có vấn đề.

Chu Bạch sợ tiểu thợ may nói tiếp, vội vàng ngăn cản.

Người khổng lồ này, ngươi nói với y cái gì, y liền sẽ tin cái đó.

Không thể đoán trước được một người sẽ phản ứng thế nào nếu nhận thức lâu dài của anh ta bị phá vỡ.

Nhiệm vụ lần này của Chu Bạch là dẫn năm người này xuyên qua Rừng Đen.

Nếu người khổng lồ phát điên, hắn không chắc mình có thể cứu được mọi người ở đây hay không.

“Trò đùa này cũng không buồn cười lắm đâu.”

Chu Bạch đi tới vỗ vỗ vai tiểu thợ may, đợi anh ta đứng thẳng lên mới nháy mắt với anh ta.

"A? Mới vừa rồi là nói đùa sao?" Người khổng lồ ngơ ngác nhìn Chu Bạch.

Chu Bạch nhanh chóng đổi chủ đề.

"Khi mẹ ngươi ngủ thì thế nào? Mẹ ngươi cũng phải bị trói bằng dây xích sao?"

Người khổng lồ cười đặc biệt rạng rỡ: "Đúng vậy nha."

Kelly nghe thấy người khổng lồ nói như vậy, sắc mặt của cậu bé càng ngày càng lo lắng.

“Bị xích sắt cột, vậy không phải......”

Tên cướp đi cùng hắn đứng một mình trong góc, lẩm bẩm.

Chu Bạch quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt nham hiểm của gã, đại khái có thể đoán được gã ta đang suy nghĩ gì.

"Chúng ta hẳn là đã đi tham quan xong rồi. Buổi tối chúng ta sẽ ngủ ở đâu?"

"Nói đến đây, ta phải cho ngươi xem."

Người khổng lồ cùng bảy vị khách bước ra khỏi phòng. Sau đó, y cẩn thận lấy ra một ngôi nhà nhỏ trong một chiếc hộp lớn, giống như một hình mẫu đối với y.

"Nhìn xem, đây là nơi ta chiêu đãi khách nhân nè."

Chu Bạch nhìn thấy căn nhà nhỏ, trong nháy mắt cảm thấy mình giống một đồ chơi hơn. Nhưng ngôi nhà nhỏ đó được trang bị đầy đủ tiện nghi và có đúng bảy phòng.

Chẳng trách họ chỉ có thể chiêu đãi bảy vị khách cùng một lúc, hóa ra đó là lý do.

So với những căn phòng trong hang khổng lồ phiên bản phóng to khác, căn nhà nhỏ này quả thực thích hợp để bọn họ nghỉ ngơi hơn.

"A, cũng sắp đến giờ ta đi ngủ rồi. Các ngươi ở đây nghỉ ngơi đi, ta về phòng trước."

Người khổng lồ đặt ngôi nhà nhỏ xuống cho bọn họ rồi chạy về phòng mình như thể đang đã vội vàng.

“Bang, bang, bang…”

Theo sau là những chấn động dữ dội trên mặt đất và tiếng đóng sầm cửa lớn.

Cả bảy vị khách đều biết gã khổng lồ đã trở về phòng.

“Thật phiền, cuối cùng cũng đi rồi.”

Hans tìm một chỗ ngồi trong phòng khách. Những người còn lại mỗi người chọn một phòng cho mình rồi bước vào nghỉ ngơi.

Chu Bạch đợi mọi người về phòng mới bước tới ngồi cạnh Hans.

“Ngươi vẫn chưa đi nghỉ sao?”

Hans sốt ruột liếc nhìn Chu Bạch: “Tôi bình thường không đi ngủ sớm như vậy.”

Lúc này vẫn chưa đến mười hai giờ tối, đối với người rung chuông mà nói, đây là giờ thực sự là hơi sớm.

Chu Bạch không nói chuyện với anh ta nữa mà ngồi cạnh nhau trên ghế, bắt đầu sắp xếp suy nghĩ.

Mỗi đêm khi người khổng lồ đi ngủ, y bị trói bằng dây xích.

Có lẽ nào y bắt đầu phát điên vào ban đêm?

Đối với vấn đề này, Chu Bạch cảm thấy mình ngủ ở chỗ này sau có thể sẽ có đáp án.

Vì thế hắn ngồi ở phòng khách cũng không vội vào phòng nghỉ ngơi.

Hans nhìn thấy bên cạnh có người ngồi, nhưng cũng không nói chuyện nữa, ngồi ở chỗ đó, bắt đầu cảm thấy có chút lúng túng.

"Này, ta nói cho ngươi biết, nếu không phải ngươi có được bản đồ, ta cũng không muốn ở cùng ngươi đâu. Chuyện phiền toái thật nhiều.”

Chu Bạch lâm vào suy nghĩ của chính mình, nghe thấy Hans không đầu không đuôi một câu nói, mới hồi phục tinh thần lại.

"Ta nói này, ngươi vì sao tiến vào Rừng Đen thế?"

"Trước đó không phải đã nói rồi sao? Ta không biết sợ hãi là cái gì, ta muốn đi vào học cách sợ hãi." Hans không nhìn mắt Chu Bạch.

Chu Bạch cười: “Sao ta cảm thấy ngươi càng ngày càng khác so với lúc rung chuông nhà thờ?”

Hans quay đầu đi: “Phiền chết, ta không biết ngươi đang nói cái gì?”

Nói xong liền đứng dậy khỏi ghế.

"Đã muộn rồi, ta về nghỉ ngơi đây."

Anh ta muốn đi về phòng, nhưng lại tắt đèn phòng khách.

“Ba” một tiếng, ánh mắt Chu Bạch tối sầm.

"Xin lỗi, ta quen với việc tiện tay tắt đèn rồi."

Hans giải thích, đang định bật đèn lại cho Chu Bạch thì đột nhiên nghe thấy hắn nói.

"Không sao, cứ tắt đèn như vậy đi."

Hans không hiểu Chu Bạch muốn làm gì, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp đi về phòng.

Chu Bạch một mình ở trong phòng khách trong bóng tối. Không biết qua bao lâu, đột nhiên thấy bảy căn phòng đó có một cánh cửa mở.

Sau đó, một bóng người nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right