Chương 371: Nó muốn đốt cháy nơi này
Người phụ nữ khổng lồ lộ ra vẻ mặt thất vọng: "Được rồi, các bạn trẻ, chúng ta trò chuyện một lát đi, ta vào nghỉ ngơi đây."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Tiểu thợ may mới để ý đến hoa văn thịt trên hộp.
“Ngươi không phải là người ăn chay sao?”
Chu Bạch cảm thấy quy tắc ăn chay không chỉ nói đến đồ ăn, còn có một cách giải thích khác, đó là nói đến tính cách của y.
Rất sợ, rất dễ trêu.
Cũng chính vì hiểu rõ như vậy nên vừa rồi Chu Bạch mới dám hung hăng với y như vậy.
Trước câu hỏi của Tiểu thợ may, gã khổng lồ cầm chiếc thìa lớn lên, vui vẻ húp một ngụm canh xanh biếc rồi chậm rãi nói.
"Ừ, ta là người ăn chay."
Ăn chay?
Thuật ngữ này rất khác với những gì một người khổng lồ sống ở rừng sâu núi thẳm sẽ nói.
Tiểu thợ may cảm thấy thuật ngữ này không có gì sai, liền tiếp tục hỏi.
“Vậy tại sao các ngươi lại tích trữ nhiều thịt hộp như vậy?”
Tên cướp đi theo bọn họ tự nhiên biết rõ nguồn gốc của những hộp đồ hộp này, nên gã im lặng, lặng lẽ tìm một chỗ ngồi xuống.
"Ta không có tích trữ, hôm nay mới chuyển tới đây đó."
Người khổng lồ nói xong, Chu Bạch bọn người mới chú ý tới ghế sau có rất nhiều vũ khí.
Thực phẩm và vũ khí?
Đây không phải là thứ mà một "Điểm tiếp tế" nên có sao?
Chu Bạch nhớ lại lúc sáng ở cây cầu gãy, tiếng rống hùng hậu và hưng phấn, hắn lập tức hiểu ra.
Có vẻ như gã khổng lồ này suốt ngày “chơi đùa” với bọn cướp này rồi nha. Chắc hẳn hôm nay bọn cướp này đã phải sống khốn khổ cả ngày.
Tiểu thợ may nhanh chóng hiểu ra và không hỏi thêm gì nữa, chọn ra một vài lon yêu thích của mình và cầm chúng trên tay, tìm một chỗ ngồi và bắt đầu thưởng thức bữa tối của mình.
Đồ hộp mặc dù không ngon lắm nhưng ít nhất vẫn tốt hơn trái cây dại.
Với những chiếc lon này, buổi tối mọi người đã có một bữa ăn khá phong phú.
Nhưng trong khi mọi người đang mải mê ăn bữa tối thì Kelly bất ngờ đứng dậy.
"Mặt trời, mặt trời… Ta cảm nhận được sự tức giận của mặt trời, nó muốn thiêu rụi nơi này..."
Khóe miệng gã khổng lồ vẫn còn cặn canh xanh biếc, nghe thấy Kelly nói, sững sờ ngẩng đầu lên.
"Mặt trời? Hiện tại không có mặt trời."
Mới đêm qua Adam bị Kelly dọa sợ, hiện tại lại bắt đầu phát điên, liền biểu hiện có chút bất mãn.
“Đừng nghe hắn, hắn suốt ngày chỉ biết nói nhảm.”
Người khổng lồ lại ngơ ngác gật đầu: “Ồ.”
Tuy nhiên, người khổng lồ vừa nói xong, bên ngoài đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua, đúng lúc thổi vào những lon rỗng trên bàn đập người Adam.
“Keng.”
Chiếc lon bị gió lạnh thổi bay, đập vào chân bàn rồi rơi xuống đất.
Khi Adam nghe thấy âm thanh giòn tan, bàn tay cầm thìa không khỏi run lên.
"Suỵt. Ngươi không thể nói như vậy, cô ấy sẽ không vui."
Kelly nhếch khóe miệng nhìn về phía sau Adam, khiến Adam thấy phía sau lưng đều có chút phát lạnh.
"Ngươi... ngươi lại đang nói nhảm cái gì thế?"
"Khóe miệng cô ấy đang chảy máu. Có vẻ như cô ấy đang rất tức giận."
Adam nhanh chóng nhắm mắt lại: "Không có gì cả...tất cả đều là giả...tất cả đều là giả ..."
Adam thấp giọng tự lẩm bẩm, trông giống như anh đang cố thuyết phục chính mình hơn.
Chu Bạch nhìn thấy tay anh ta vô thức đút vào túi.
Và ở đó, có một vật thể hình chữ nhật.
Kelly ngừng nhắm vào anh ta và nhìn người khổng lồ.
"Mặt trời, nó muốn đốt cháy nơi này. Ngươi có biết không? Nó muốn đốt cháy nơi này đó."
Người khổng lồ thành thật lắc đầu: "Ta không biết."
Kelly cúi đầu, yếu ớt ngồi xuống ghế. Sau đó, cậu bé tựa hồ nhớ tới cái gì, đột nhiên kéo mạnh tay áo Chu Bạch.
"Chúng ta có nên đi tham quan hang động này một chút hay không?"
Chu Bạch trong miệng còn đang ngậm một miếng thịt lớn. Sau khi nhận được ánh mắt cầu cứu của Kelly, mặc dù không hiểu lắm nhưng hắn nhanh chóng nhai hai lần rồi vội vàng nuốt xuống.
"Khụ khụ, ta cảm thấy đề nghị này không tệ, chúng ta có vinh dự này, có thể tham quan hang động của ngươi được không?"
Người khổng lồ mới uống xong nửa nồi canh, nghe được yêu cầu của Chu Bạch, y có chút không cam lòng nhìn về phía cái nồi đồ ăn.
"Bây giờ sao?"
Chu Bạch nhìn Kelly, Kelly gật đầu với hắn.
Vì thế Chu Bạch cũng hướng người khổng lồ gật đầu: “Ngay bây giờ.”
Người khổng lồ nhếch miệng, đứng dậy, đột nhiên nói với Chu Bạch.
"Chờ ta một phút, không, ba mươi giây."
Nói xong, y một tay cầm chiếc nồi sắt lên, há miệng đổ nửa nồi canh còn lại vào.
“A, mùi vị rất ngon.”
Y dùng tay áo lau đi cặn canh khóe miệng, nhặt trái cây dại mà trước đó Chu Bạch đưa cho y, ném vào trong miệng.
“Đi thôi, ta đưa các ngươi đi vào tham quan.”
Kelly vẫn đi theo Chu Bạch, lo lắng siết chặt tay áo hắn suốt thời gian qua.
Người khổng lồ dẫn họ từ phòng này sang phòng khác.
Vì sự bất thường của Kelly nên Chu Bạch khi tham quan đặc biệt chú ý đến những thứ xung quanh.
Bất quá, ngoại trừ kích thước của tất cả đồ đạc đều lớn hơn bình thường mấy lần, Chu Bạch cũng không thấy có gì kỳ lạ.
Cho đến khi người khổng lồ đưa họ đến căn phòng mà y ngủ qua đêm.
"Nhìn thấy không? Đây là giường ngủ của ta đó. Những sợi xích sắt trên đó, chỉ cần ta nằm lên trên liền sẽ đem ta khóa lại. Các ngươi nói xem, có phải rất thần kỳ hay không ?”
"Sở thích nhiều như vậy nha."
Hans đối chủ đề này căn bản không có hứng thú. Anh ta chỉ liếc nhìn căn phòng rồi lại bước ra ngoài.
Người khổng lồ không nghe thấy sự ghét bỏ trong lời nói của anh ta, vẫn vui vẻ dẫn những vị khách khác, khoe sợi dây xích bên cạnh giường của mình.
Có vẻ như y chỉ nghĩ đó là một điều thú vị.
Kelly trốn ở phía sau Chu Bạch, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi khi nhìn thấy sợi dây xích.
Chu Bạch quay đầu lại nhìn cậu bé, thu hết mọi biểu tình của nó.
Sau đó, hắn bước đến chỗ sợi dây xích sắt và quan sát cấu trúc trên đó dưới sự trưng bày của người khổng lồ.