Chương 374: Đang đi đến Lâu đài quỷ?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,332 lượt đọc

Chương 374: Đang đi đến Lâu đài quỷ?

Tiểu thợ may đã sớm nhét một con chim vào túi. Khi thấy đến lượt mình, anh ta lấy con chim nhỏ trong tay ra khỏi túi và ném nó ra ngoài.

Vì vậy, con chim nhỏ đã bay lên trời cho đến khi khuất tầm nhìn và không rơi xuống.

“A, thật là lợi hại, ngươi vậy mà ném đến xa xôi nha.”

Người khổng lồ không nhận thấy có gì sai trái mà cứ vỗ tay vui vẻ.

Tuy rằng đã đoán trước được kết quả này, nhưng Chu Bạch đứng ở một bên nhìn hưng phấn cũng không nhịn được đưa tay đặt lên trán.

Biết y ngốc, nhưng không ngờ y lại ngu đến thế.

“Nào đến đây, kêu lão đại ta nghe một chút xem nào.”

Những người khác đi ra tương đối muộn, cũng không nhìn thấy quá trình Tiểu thợ may thu phục tiểu đệ cho mình.

Tất cả những gì họ biết là khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, họ nhìn thấy gã khổng lồ hùng hục đi theo sau lưng Tiểu thợ may, và liên tục gọi anh ta là "lão đại".

"Ý ngươi là, chỉ cần thổi chiếc còi này, ngươi sẽ xuất hiện?"

Người khổng lồ đưa cho Tiểu thợ may một chiếc còi phù hợp với kích cỡ của anh ta.

Tiểu thợ may đã nhận được lời hứa và vui vẻ treo chiếc còi lên ngực.

Khi thấy có người bước ra, anh ta liên tục khoe chiến tích mới của mình.

Mọi người đều chọn cách phớt lờ màn khoe khoang của Tiểu thợ may, ngoại trừ David cũng tốt bụng mà phụ hoạ hai câu.

"A, còi, ừ... nhìn khá đẹp mắt."

Chu Bạch cười nhìn bọn họ, lấy điện thoại ra xem giờ.

Thời gian hiện tại ở trên là 8h45 sáng.

Đã qua thời gian không thể xuất hiện ngoài tự nhiên, mà bọn hắn buổi tối còn phải tiếp tục tìm kiếm điểm dừng chân.

Vì vậy không thể ở lại đây quá lâu, phải rời đi càng sớm càng tốt.

Chu Bạch đi đến bên chiếc bàn đầy lon rồi nói với người khổng lồ.

“Có phiền không nếu chúng ta mang những thứ này đi?”

Người khổng lồ không thích ăn những thứ này nên đương nhiên không phản đối yêu cầu của Chu Bạch.

Vì vậy, mỗi người lấy vài chiếc lon và chọn ra một vũ khí phù hợp trong đống vũ khí.

Sau khi tạm biệt gã khổng lồ, họ tiếp tục đi về phía "ác long" trên bản đồ.

Mặt trời dần dần nhô lên trên đầu bọn họ, Tiểu thợ may lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn về phía sau, sau đó cười nói.

"Các ngươi nghĩ gã sẽ theo dõi chúng ta trong bao lâu?"

Hans cũng nhận thấy tên cướp đã theo dõi họ kể từ khi họ rời khỏi hang khổng lồ.

“Phiền chết, ta đi để cho gã lăn đi.”

Anh ta lấy con dao tối qua ra và quay lại nhìn về phía sau với vẻ mặt dữ tợn.

Vẻ mặt và động tác đó khiến tên cướp run lên vì sợ hãi.

"Tôi... tôi không biết đường nên chỉ đi theo từ xa và hứa sẽ không làm gì cả."

Hans cũng không muốn cùng gã ta nói nhảm, cầm tiểu đao, liền hướng gã ta đi tới.

Tên cướp bây giờ thế đơn lực bạc, đối mặt với Hans cường hãn lại hung tàn, gã ta sợ hãi quay người bỏ chạy.

Tiểu thợ may nhỏ lại cười khi nhìn thấy tên cướp bỏ chạy.

"Hahaha... Đuổi gã đi làm gì? Cả hành trình rất nhàm chán đó nha."

Chu Bạch cầm bản đồ trong tay, ánh mắt rơi vào hai chữ "Lâu đài quỷ", tự lẩm bẩm.

"Sớm sẽ không nhàm chán nữa đâu."

Kelly đi theo Chu Bạch cũng nhìn thấy nơi này, vẻ mặt nhất thời trở nên nghiêm túc hơn.

"Đã giữa trưa, chúng ta tìm một chỗ râm mát ăn chút gì đó, nghỉ ngơi nửa giờ rồi tiếp tục."

Chu Bạch ở phía sau hét lớn, sau đó hắn tìm một cái đại thụ ngồi ở dưới gốc cây.

Những người khác cũng lần lượt tìm được một chỗ ngồi xuống.

Adam ngồi cạnh David, ngay khi y rảnh rỗi, y lại bắt đầu trêu chọc anh ta.

"Hắc, huynh đệ, trong thư có bảo bối gì vậy? Sao lúc nào ngươi cũng giữ chặt thế nhỉ?"

David mới lấy một cái hộp ra khỏi túi, nhưng sau khi nghe xong, anh ta lại đưa tay ra nhét lá thư vào trong.

“Đương nhiên là phải làm tốt những gì được bảo rồi.”

Adam cười khẩy trước câu trả lời của anh ta: “Vậy để ta cho ngươi một gợi ý.”

David vừa ăn đồ trong lon vừa ngơ ngác hỏi: “Gợi ý gì?”

"Vứt lá thư đó đi." Adam nói rồi bật cười.

David biết mình lại bị lừa, tức giận phớt lờ anh ta, quay lại và ăn lon của chính mình.

Chu Bạch ngồi dưới gốc cây, có thể nhìn bao quát mọi việc đang diễn ra ở đó.

Nhưng hắn cũng không nói nhiều, ngược lại ăn đồ ăn trong lon, nhìn bản đồ trước mặt.

Hans không đuổi kịp tên cướp, chỉ có thể xoay người ngồi xuống bên cạnh Chu Bạch.

“Sớm biết thế, tối hôm qua hẳn là thanh đao cắm vào trên chân của gã.”

Kelly nghe thấy lời nói của Hans liền rùng mình, co người lại, giấu cả người sau lưng Chu Bạch.

Chu Bạch hơi quay đầu lại, liếc cậu bé một cái, sau đó lại quay đầu nhìn về phía Hans.

"Sáu giờ nữa chúng ta sẽ đến Lâu đài quỷ. Các ngươi có ý kiến gì không?"

Hans cau mày, đến gần hơn và nhìn vào bản đồ trước mặt Chu Bạch. Sau khi nhìn một lúc, anh chỉ vào một vị trí phía trên.

"Nơi này không phải có nhà bỏ hoang sao?"

Chu Bạch cười nhìn anh ta: "Ngươi không phải dự định đi Lâu đài quỷ sao?"

Hans nhìn Chu Bạch như nhìn một kẻ điên.

"Lâu đài quỷ sau mười giờ đêm còn đáng sợ hơn hoang dã, đây là quy tắc viết trên tấm bảng gỗ."

Chu Bạch cuộn lại bản đồ, cầm trong tay: "A, thì ra là thế.”

Hans hướng Chu Bạch quăng tới ánh mắt nghi hoặc.

"Đã hiểu. Vậy chúng ta đi đến căn nhà bỏ hoang mà ngươi nhắc tới."

Chu Bạch nói xong, không tiếp tục chủ đề nữa mà tiếp tục ăn bữa trưa của mình.

Hans mặc dù cảm thấy Chu Bạch có chút kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dựa vào thân cây, từ trong túi móc ra mấy lon.

Chu Bạch múc một thìa lớn thịt cho vào miệng, sau đó làm theo Hans tựa vào thân cây bên cạnh.

Nếu một người muốn học cách sợ hãi đi vào khu rừng tối tăm, người đó sẽ làm gì?

Chẳng phải anh ta muốn đi đến nơi nào nguy hiểm hơn sao?

Điều này phù hợp với lẽ thường hơn là xem xét mức độ nguy hiểm của địa điểm.

Từ cuộc trò chuyện đơn giản vừa rồi, Chu Bạch có thể biết được Hans không nói thật.

Rất có thể anh ta đã nói dối ngay từ đầu.

Chu Bạch nhìn những người đồng đội khác có mặt, đầu tiên loại Hans ra khỏi tên người tuyển chọn của mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right