Chương 482: Tổ chức phái bao nhiêu người?
Chu Bạch nhìn thấy không khỏi nhíu mày.
Có phát hiện gì mới?
Đây không phải là việc bác sĩ bình thường đặt câu hỏi cho bệnh nhân.
Nghe có vẻ giống hai đồng nghiệp đang thảo luận về tình hình công việc gần đây của họ hơn.
Chu Bạch nhớ lại cuộc trò chuyện trước đó ở tầng ba, trong lòng đột nhiên càng hoài nghi về thân phận của Lão Mặc.
Tuy nhiên, Chu Bạch hiện tại chưa hiểu rõ về y nên nếu hắn trả lời dễ dàng thì bí mật sẽ dễ dàng bị lộ.
Có vẻ như cần nói nhiều hơn về y rồi.
Chu Bạch tựa vào cửa, nhìn bóng người mặc bộ đồ bệnh viện màu xanh đậm xa xa, rẽ vào một góc, sau đó biến mất ở cuối hành lang, sau đó quay người đóng cửa lại.
Lão Mặc đi theo Chu Bạch, nghiêng người về phía trước, mỉm cười nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Chu Bạch.
“Này, huynh đệ, ngươi không thể nói được sao, lạnh lùng quá nha.”
Chu Bạch mỉm cười ngồi lại mép giường bệnh, sau đó bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị trả lời vấn đề của Lão Mạt.
"Có thể phát hiện cái gì mới chớ? Ta thật sự nghi ngờ, ngay từ đầu nhà thương điên này không nên được xây dựng."
Chu Bạch nói chính là lời Lão Mặc vừa mới nói trong văn phòng bác sĩ Triệu sáng nay.
Quả nhiên, Lão Mặc nghe thấy Chu Bạch nói như vậy, ánh mắt đột nhiên sáng lên.
“Tri kỷ a, huynh đệ.”
Nói xong, y cũng không quên đưa tay vỗ vỗ vỗ bả vai Chu Bạch.
Cái vỗ khiến hắn không khỏi ho khan hai lần.
"Huynh đệ, ngươi bắt đầu có ý tưởng này từ khi nào vậy? Bằng không nói cho ta nghe một chút xem nào?"
Chu Bạch tiếp tục nhớ lại lời Lão Mặc nói.
Chuyện bắt đầu khi nhìn những bệnh nhân xung quanh lần lượt biến mất.
"Từ khi ta nhìn thấy bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần này, bọn họ hoặc là phát điên hoặc là đã chết..."
Chu Bạch lời nói làm cho Lão Mặc hoàn toàn im lặng, y ngồi ở bên cạnh giường bệnh của Chu Bạch, im lặng hồi lâu, sau đó mới thở dài thật sâu.
"Ngươi nói đúng..."
Lão Mặc ngồi ở bên giường bệnh, cúi người xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay,
Hành động như vậy khiến hình ảnh to lớn hung hãn nhất thời nhiều hơn mấy phần tịch mịch.
"Cái con mẹ nó, ai lại muốn xem chuyện như thế này xảy ra liên tục chứ?"
Lão Mặc thầm mắng một tiếng, ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.
"Huynh đệ, ta quả nhiên không có nhìn lầm người.”
Lão Mặc nói xong lại giơ tay lên vỗ mạnh vào vai Chu Bạch.
"Huynh đệ a, khó khăn, thật là quá khó khăn.”
Chu Bạch mặc dù không biết Lão Mặc coi hắn là thân phận gì, nhưng vẫn nặng nề gật đầu với y.
"Hiểu, ta đều hiểu.”
Lão Mạt vui vẻ gật đầu: “Chỉ cần ngươi hiểu là được."
"Đúng rồi, huynh đệ. Ngoài ngươi ra, có bao nhiêu người khác từ tổ chức đã được cử đến đây? Sao ta không nhìn thấy họ đâu hết thế? "
Bây giờ đến lượt Chu Bạch sửng sốt không biết trả lời thế nào.
Vậy lão Mặc, ngươi cho rằng Chu Bạch ta là ai chớ?
Tại sao quan hệ giữa các nhân vật trong phó bản này lại phức tạp như vậy?
Chu Bạch lúc này cũng nghĩ tới muốn vùi mặt vào lòng bàn tay,
Nhưng vì Lão Mặc dùng ánh mắt sáng ngời nhìn hắn, nên đành phải giả vờ bình tĩnh mỉm cười với y.
“Có chút vấn đề, ngươi bây giờ không biết mà nói, vậy đã nói rõ còn chưa tới lúc có thể cho ngươi biết. Ngươi bây giờ hỏi ta, ta cũng là không thể nói cho ngươi biết được.
Ngươi đã làm việc trong tổ chức lâu như vậy, ta tin ngươi cũng sẽ hiểu được những nguyên tắc này."
Chu Bạch tiếp tục thi triển kỹ năng lừa gạt, vài câu đơn giản lập tức khiến lão Mặc choáng váng.
"Nói có đạo lý, ta không nên hỏi quá nhiều."
Lão Mặc nói xong, hai tay nắm lấy tay Chu Bạch, lắc mạnh.
"Huynh đệ, được gặp ngươi, ta thật sự rất vui."
Chu Bạch nhìn bàn tay của mình đỏ bừng do bị nắm lấy, mỉm cười kéo khóe miệng, vừa định rút tay ra khỏi bàn tay hưng phấn của Lão Mặc thì cả người đều bị y kéo lại.
"Huynh đệ, đừng sợ. Bây giờ đã tìm thấy ngươi rồi, những ngày tới ta nhất định sẽ chiếu cố ngươi nhiều hơn.
Chỉ cần ta ở trong nhà thương điên này một ngày, ta sẽ không bao giờ để ngươi phải chịu ủy khuất nữa đâu."
Nói xong, y dùng tay vỗ mạnh vào lưng Chu Bạch, khiến hắn lại ho mấy tiếng.
Chu Bạch tức giận đưa tay ra, muốn gõ tên này một phát. Nhưng sau khi nghĩ lại, sợ y không chịu nổi nên mới thu lại:
"Huynh đệ... đừng sợ, đại ca nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngươi..."
Lão Mặc vẫn ôm lấy cánh tay Chu Bạch trên vai, vỗ về hắn một cách cảm động,
Anh chàng đeo kính vừa mở cửa phòng bệnh vừa nhìn thấy cảnh tượng này, vì thế, anh ta lúng túng đứng ở ngoài cửa.
"Ta tới không đúng lúc hả? Nếu ta nghe không làm thì ngươi vừa nói cái gì đại ca, cái gì huynh đệ thế?
Lão Mặc, ngươi là bác sĩ nghiêm túc, nếu bệnh này lây lan thì không tốt lắm đâu?"
Lão Mặc quay đầu lại, nhìn thấy anh chàng đeo kính đứng ngoài cửa mỉa mai nói chuyện, lại nổi giận, đứng dậy đá đổ thùng rác cạnh giường Chu Bạch.
Chu Bạch dùng tay sờ cái lưng đau nhức của mình. Lại nhìn thùng rác vô tội, sau đó hắn và anh chàng đeo kính cùng lắc đầu bất đắc dĩ.
"Lão Mặc, ta biết ngươi không thể đánh ta, nhưng không thể lần nào cũng đá thùng rác phát tiết nha."
Anh chàng đeo kính cười trêu chọc Lão Mặc.
Lão Mặc tức giận đến muốn bốc khói: “Thằng nhãi này, buổi tối tốt nhất nên mở mắt ngủ đi.”
Anh chàng đeo kính thản nhiên xòe tay ra, mỉm cười đi vào.
Khi đi ngang qua thùng rác, cúi xuống nhặt lên.
“Ngươi luôn đá thùng rác ta coi như xong. Như thế nào bây giờ còn muốn đá người khác thế?
Ta ngược lại thật ra đã thành thói quen, nhưng mà người khác liền không nhất định nha.”
Khi anh chàng đeo kính bước vào, anh ta đang cầm một tập tài liệu màu nâu sẫm trên tay.
Sau khi nhấc thùng rác lên, anh ta cố ý hay vô ý ôm túi đựng tài liệu ra sau lưng.