Chương 466: Di chứng của điện giật
Quy tắc sinh tồn Nhà thương điên B (Đỏ), Số 6.
[Xin đừng lo lắng, điện giật không thể giúp bệnh nhân trở lại bình thường. ]
Đỏ và xanh, tuy các quy tắc về điện giật có vẻ trái ngược nhau nhưng hai quy tắc này đều đúng và không phải là không thể thực hiện được.
Bệnh nhân số 0075 cần điện giật ba lần một ngày.
Bệnh nhân 0159 cần điện giật mỗi ngày một lần.
Bệnh nhân số 0234 cần được điện giật hai ngày một lần.
Phải có một số khuôn mẫu cho những con số này.
Nghĩ đến vấn đề này, Chu Bạch tiếp tục đi ở hành lang tầng 6, vừa đi vừa lén nhìn vào phòng bệnh.
Có vẻ như hắn đang tìm kiếm thứ gì đó.
Mà ngay khi Chu Bạch sắp đi đến cuối hành lang, trong phòng bệnh rốt cuộc xuất hiện một con số quen thuộc.
Bệnh nhân số 0075.
Bệnh nhân bị điện giật ba lần một ngày.
Bệnh nhân tâm thần nặng sống ở phòng riêng trong khu.
Vì thế Chu Bạch đứng ở cửa phòng bệnh số 0075, nhìn thấy trong phòng bệnh chỉ có mình anh ta ngồi cạnh giường.
Chu Bạch vội vàng nhìn bốn phía, thấy không có người chú ý tới mình, liền đi vào đóng cửa lại.
Bệnh nhân 0075 là một nam thanh niên có vẻ ngoài khoảng 20 tuổi.
Nhưng anh ta gầy đi một cách bất thường, hơn nữa tinh thần nhìn tựa hồ có chút hoảng hốt.
Ngay cả khi Chu Bạch, một người xa lạ đột nhiên bước vào, anh ta cũng chỉ ngước mắt lên, tiếp tục ngồi ngơ ngác.
"Xin chào."
Chu Bạch đi tới trước mặt anh ta, vẫy tay trước mắt, ý đồ thu hút sự chú ý của anh ta.
Bệnh nhân số 0075 chỉ có thể ngước mắt lên nhìn Chu Bạch lần nữa.
“Xin chào.” Anh ta bình tĩnh đáp lại.
"Hôm nay khỏe không?" Chu Bạch nhìn thân thể gầy yếu của anh ta, quan tâm hỏi thăm, giống như một người bạn cũ đã quen biết từ lâu.
Bệnh nhân số 0075 không trực tiếp trả lời câu hỏi của Chu Bạch mà liếc nhìn hắn rồi đứng dậy và cầm một chiếc cốc trên bàn cạnh giường ngủ.
“Ngươi là khách, ta rót cho ngươi cốc nước.”
Anh ta cầm cốc nước chậm rãi bước ra khỏi cửa. Nhưng khi đặt tay lên nắm cửa, anh ta đột nhiên dừng lại.
"Hả? Ta phải làm sao đây?"
Anh ta một tay gãi đầu, quay người lại, nhìn thấy Chu Bạch, vẻ mặt nhất thời càng thêm nghi hoặc.
"Ơ? Ngươi là ai?"
Chu Bạch vẻ mặt vô tội: "Ngươi vừa nói ta là khách..."
Nghe vậy, bệnh nhân số 0075 lập tức lấy tay vỗ trán.
“Ừ, ừ… sao ta lại quên nhỉ…”
Nói xong, anh ta nhìn cốc nước trong tay.
"Vậy... ta phải làm gì với cốc nước đây?"
Chu Bạch trừng mắt: "Hình như... rót cho ta chút nước."
Bệnh nhân số 0075 lại dùng tay sờ trán.
"Ừ, ừ... Ta đi lấy nước cho ngươi."
Lần này nói xong, anh ta cuối cùng cũng mở cửa bước ra ngoài.
Chu Bạch cảm thấy với tình trạng hiện tại, có thể nửa chừng anh ta sẽ quên hết mọi chuyện.
Thế là hắn đi theo và bước ra ngoài.
Khi bước ra ngoài cửa, nhìn thấy bệnh nhân số 0075 đang cầm cốc nước, dừng lại giữa chừng.
Sau đó anh ta nghiêng đầu bối rối, quay người lại và bước đi.
Khi nhìn thấy Chu Bạch ở cửa, anh ta gật đầu chào hỏi như chưa từng gặp qua.
Chu Bạch nhìn thấy cảnh này đại khái đã biết tác dụng phụ của điện giật là gì.
Mất trí nhớ.
Hơn nữa, nhìn thân hình gầy gò của bệnh nhân số 0075 cũng có thể gây ra một số tổn thương cho cơ thể.
Nghĩ tới đây, Chu Bạch không khỏi thở dài.
Quả nhiên, ở đây phải lựa chọn giữa sự điên loạn hoặc cái chết.
Đồng hồ treo tường trong phòng bệnh hiển thị thời gian hiện tại đã gần bốn giờ chiều.
Chu Bạch đã rời khỏi phòng bệnh của mình một thời gian, cũng nên quay về.
Vì vậy, hắn quay lại và đi xuống hành lang. Sau đó đi thang máy lên tầng năm, nơi sinh sống của những bệnh nhân bị bệnh vừa phải.
Chu Bạch đi ra thang máy, đi đến hành lang tầng năm, nhưng càng đi, hắn càng cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì vừa rồi có rất nhiều bệnh nhân đi lại trên hành lang, nhưng hiện tại chỉ còn lại một vài người rải rác.
“Về phòng bệnh của ngươi đi, nhanh lên, nhanh lên.”
Một bác sĩ đứng trước cửa phòng bệnh, gõ mạnh cửa, không ngừng thúc giục.
“Ta nói ngươi đó, đừng lảng vảng nữa.”
“Ngươi không biết vào lúc bốn giờ chiều mỗi ngày, bác sĩ phải đi tuần tra trong phòng bệnh sao?”
“Nhanh lên, nhanh lên, nếu ngươi không về phòng, ta sẽ đưa ngươi đi điện giật."
Khi Chu Bạch ghe tin mình sắp bị điện giật, trong đầu hắn lập tức xuất hiện chứng mất trí nhớ của 0075, không khỏi rùng mình rồi nhanh chóng chạy về phòng.
Tuy nhiên, khi bước vào phòng bệnh, hắn chợt nhận ra một vấn đề.
Kiểm tra phòng?
Kiểm tra phòng gì?
Nếu nhớ không nhầm thì dưới gầm giường của Chu Bạch có một mảnh quần áo dính máu.
Nếu các bác sĩ nhìn thấy quần áo, đó có thể là một vấn đề mà ngay cả điện giật cũng không thể khắc phục được.
Chu Bạch nghĩ tới đây liền lao tới trên giường, ngồi xổm xuống, đưa tay lấy cái xô dưới gầm giường ra.
Lúc này, ở phòng bên cạnh vang lên tiếng nói.
“Giấu vật sắc nhọn, giấu đồ ăn… Hai người này trước tiên sẽ bị trừ 10 điểm.”
Người lên tiếng là bác sĩ Triệu, người am hiểu trừ điểm.
Nói xong, Chu Bạch nghe được tiếng đóng cửa.
Sau đó có tiếng bước chân, đi về phía phòng bệnh Chu Bạch đang ở.
Chu Bạch nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng ngày càng gần, đành bất đắc dĩ nhìn nhìn cái xô đặt dưới gầm giường, sau đó lại đứng dậy.
Có lẽ bây giờ đã quá muộn để giấu quần áo rồi, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Chu Bạch đứng dậy, đang suy nghĩ biện pháp đối phó.
Ông lão đội mũ ngư dân vẫn nhắm mắt dựa vào giường như trước, như thể sự ồn ào bên ngoài không liên quan gì đến mình.
Chu Bạch đối với tác phong luôn luôn như vậy của ông ta, sớm đã nhìn lắm thành quen, chỉ liếc nhìn ông ta rồi nhìn ra cửa.
Ngoài cửa, không lâu sau tiếng bước chân của bác sĩ Triệu dừng lại trước cửa phòng bệnh của họ.
Rồi cánh cửa mở ra.
Chu Bạch nhìn thấy bác sĩ Triệu cầm cuốn sổ đi về phía trước.
Phía sau có gần 7, 8 người đi theo anh ta vào phòng bệnh.